Luồng dược lực của viên Tụ Nguyên Đan Siêu Phẩm như một con nộ long càn quét khắp cơ thể Lâm Việt. Nếu là người thường, đan điền chắc chắn sẽ nổ tung bởi áp lực kinh khủng này, nhưng Lâm Việt là ai? Hắn là kẻ nắm giữ tâm đắc của Thuật Thần và kinh nghiệm của Vạn Cổ Chí Tôn.
Hắn vận chuyển một loại hô hấp pháp cổ xưa, ép luồng linh khí ấy phải phục tùng, rót thẳng vào các mạch luân đang run rẩy.
Nhất Nguyên Cảnh – Lục Tinh... Thất Tinh... Bát Tinh!
Chỉ trong vài nhịp thở, khí thế của Lâm Việt đã nhảy vọt qua những rào cản mà người thường phải mất cả đời. Tuy nhiên, hắn chủ động dừng lại ở mức Bát Tinh để củng cố nền tảng, không để cơ thể mới bị quá tải.
Đúng lúc này, đoàn người Lâm gia đã xông lên tới Kiếm Trủng. Lâm Chấn Hải dẫn đầu, theo sau là Lâm Hạo và một đám gia nhân. Thấy Lâm Việt đứng đó với thần thái bình thản, không chút sợ hãi, cơn giận của Lâm Chấn Hải càng bùng phát dữ dội.
"Nghịch tử! Thấy gia chủ sao không quỳ?" Lâm Chấn Hải quát lớn, áp lực của một Đại Võ Sư (Tam Tài Cảnh) từ trên người lão tỏa ra, ép thẳng về phía Lâm Việt.
Lâm Việt vẫn đứng sừng sững như một ngọn tùng giữa bão tố. Ánh mắt hắn lạnh lùng lướt qua Lâm Chấn Hải: "Gia chủ? Từ lúc các ngươi để Lâm Hạo đánh chết ta trong phòng củi, cái gọi là Lâm gia đã không còn liên quan gì đến ta rồi."
"Ngươi... ngươi còn sống sờ sờ ở đây, dám nói ta đánh chết ngươi?" Lâm Hạo bước ra, gương mặt vặn vẹo. "Sứ giả nói ngươi ẩn giấu thực lực, ta thấy chắc chắn là ngươi đã lấy trộm Huyết Long Ngọc của gia tộc để cưỡng ép tăng tu vi! Mau nộp ra đây, nếu không hôm nay ta sẽ thay gia tộc thanh lý môn hộ!"
Lâm Hạo nhìn thấy Lâm Việt hiện tại khí chất bất phàm, trong lòng vừa ghen tị vừa sợ hãi, chỉ muốn lập tức giết người diệt khẩu. Hắn không nói hai lời, lao lên như một con báo săn, bàn tay tụ lực phát ra luồng linh khí màu vàng nhạt.
"Bách Thú Quyền!"
Đây là công pháp mạnh nhất của Lâm gia. Một tiếng hổ gầm vang lên, nắm đấm của Lâm Hạo mang theo sức mạnh nghìn cân nhắm thẳng vào ngực Lâm Việt. Đám đệ tử Thánh địa đứng xem từ xa không khỏi lắc đầu, họ nghĩ Lâm Việt dù có kỳ lạ đến đâu cũng không thể đỡ nổi một chiêu toàn lực của Nhất Nguyên Nhị Tinh.
Lâm Việt khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh bỉ tột cùng.
"Tốc độ như rùa bò, lực lượng như muỗi đốt. Ngươi lấy cái gì để thanh lý ta?"
Lâm Việt không né tránh, cũng không thủ thế. Khi nắm đấm của Lâm Hạo chỉ còn cách ngực áo hắn một tấc, Lâm Việt đột ngột đưa một ngón tay lên.
"Nhất Chỉ Định Giang Sơn!"
Chỉ là một cái chỉ tay nhẹ nhàng, nhưng trong mắt Khương Thái đang đứng bên cạnh, cái chỉ đó như mang theo sức nặng của cả một giới diện, khóa chặt mọi không gian né tránh của đối phương.
Rắc!
Một tiếng động rợn người vang lên. Ngón tay của Lâm Việt đâm thẳng vào giữa lòng bàn tay của Lâm Hạo. Luồng linh khí vàng nhạt của Lâm Hạo ngay lập tức vỡ vụn như thủy tinh. Không dừng lại ở đó, lực đạo từ ngón tay Lâm Việt xuyên qua cánh tay, truyền thẳng vào đan điền của Lâm Hạo.
"Á!!!"
Lâm Hạo thét lên một tiếng thê thảm, cả người bay ngược ra sau như một bao tải rách, đập mạnh vào một thanh kiếm gãy giữa Kiếm Trủng. Máu tươi từ miệng hắn phun ra xối xả, sắc mặt trong nháy mắt biến thành tro tàn.
"Hạo nhi!" Lâm Chấn Hải lao đến đỡ con trai, nhưng khi chạm tay vào người Lâm Hạo, lão sững sờ đến mức rụng rời tay chân.
Kinh mạch của Lâm Hạo đã đứt đoạn hoàn toàn, đan điền nát bấy. Đòn vừa rồi của Lâm Việt không giết hắn, nhưng đã biến một "thiên tài" thành một phế nhân vĩnh viễn, ngay cả việc đi lại cũng sẽ khó khăn.
"Ngươi... ngươi dám phế tu vi của hắn?" Lâm Chấn Hải ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu sát khí. "Ta giết ngươi!"
Lâm Chấn Hải gầm lên, tu vi Tam Tài Cảnh bộc phát toàn bộ. Lão không còn coi Lâm Việt là con cháu nữa, mà là một kẻ thù không đội trời chung. Một thanh đại đao xuất hiện trên tay lão, chém xuống một nhát mang theo đao khí dài tới ba trượng.
"Lâm tiểu hữu cẩn thận!" Khương Thái định ra tay can thiệp, nhưng lão chợt thấy Lâm Việt đưa tay ra hiệu dừng lại.
Lâm Việt đối mặt với đao khí rực trời, thần sắc vẫn không đổi. Hắn khẽ đạp chân xuống đất, kích hoạt Khai Môn và Hưu Môn đến mức tối đa. Một lớp màng khí đỏ nhạt bao phủ lấy cơ thể hắn.
"Tam Tài Cảnh sao? Để ta cho ngươi thấy, cấp bậc không nói lên tất cả khi đối diện với đạo tâm của một Chí Tôn."
Lâm Việt vươn tay chộp lấy một thanh kiếm gỉ sét gần đó. Dù là một thanh sắt vụn, nhưng khi rơi vào tay hắn, nó bỗng chốc phát ra tiếng kiếm minh vang dội, hào quang rực rỡ đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
"Vạn Cổ Nhất Kiếm – Trảm Nhân Quả!"
Lâm Việt chém ngang một nhát. Không có kiếm khí rầm rộ, không có hào quang rực rỡ, chỉ có một đường kẻ mỏng manh xé toạc không gian.
Oanh!
Nhát chém của Lâm Chấn Hải bị chặt đứt đôi giữa chừng. Thanh đại đao trên tay lão vỡ vụn thành trăm mảnh. Lâm Chấn Hải bị chấn động mạnh đến mức lùi lại mười bước, mỗi bước chân đều dẫm nát phiến đá dưới chân.
Yên tĩnh. Toàn bộ Kiếm Trủng rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Một thiếu niên vừa gia nhập Thánh địa, dùng một thanh kiếm gãy để đánh lui một vị gia chủ Tam Tài Cảnh? Chuyện này nếu truyền ra ngoài, e rằng cả Nước Sở sẽ chấn động.
Lâm Việt cầm thanh kiếm gãy, mũi kiếm chỉ thẳng xuống đất, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp Tàn Kiếm Phong:
"Nhát kiếm này, là trả lại cái mạng mà nguyên chủ đã nợ Lâm gia. Từ nay về sau, trời đất bao la, Lâm Việt ta và Lâm gia các ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt. Kẻ nào dám bước qua ranh giới Tàn Kiếm Phong nửa bước... giết không tha!"
Lâm Chấn Hải nhìn vào đôi mắt ấy, lần đầu tiên trong đời, một vị Đại Võ Sư như lão cảm thấy sợ hãi trước một thiếu niên. Lão biết, mình không còn tư cách để đấu với kẻ này nữa. Khí chất của Lâm Việt lúc này, ngay cả vị Tông chủ của Thánh địa cũng chưa chắc đã có được.
"Mang hắn đi." Lâm Chấn Hải cay đắng ra lệnh cho gia nhân khiêng Lâm Hạo đi, gương mặt già nua như già đi thêm mười tuổi. Lão biết, Lâm gia đã bỏ lỡ một vị chân long thực sự.
Khi đoàn người Lâm gia đã rút đi, Lâm Việt ném thanh kiếm gãy xuống. Khóe miệng hắn trào ra một vệt máu nhỏ. Ép xung tu vi và dùng kiếm chiêu cao cấp khi cơ thể chưa đủ mạnh đã khiến hắn bị phản phệ nhẹ.
"Lâm tiểu hữu, ngài không sao chứ?" Khương Thái vội chạy lại.
Lâm Việt lắc đầu, nhìn về phía chân trời nơi mây đen đang tụ lại. "Không sao. Nhưng rắc rối thực sự bây giờ mới bắt đầu. Trận chiến này chắc chắn đã lọt vào mắt những kẻ ở đỉnh núi chính."
Hắn đoán không sai. Ở ngọn núi xa xa, Tô Thanh Vũ đang đứng trên một mỏm đá, đôi mắt đẹp chứa đầy sự kinh hãi và tò mò nhìn về phía Tàn Kiếm Phong.
“Lâm Việt... ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào?”