MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVẠN CỔ ĐỘC TÔN: SƯ PHỤ TRỞ VỀChương 8: KIẾM TRỦNG CHI ĐẾN, BÍ MẬT DƯỚI LÒNG ĐẤT

VẠN CỔ ĐỘC TÔN: SƯ PHỤ TRỞ VỀ

Chương 8: KIẾM TRỦNG CHI ĐẾN, BÍ MẬT DƯỚI LÒNG ĐẤT

1,160 từ · ~6 phút đọc

Trận chiến với Lâm gia kết thúc, nhưng dư chấn của nó thì như một cơn sóng thần âm thầm lan tỏa khắp Thiên Thừa Thánh Địa. Tin tức về một tân đệ tử tạp dịch của Tàn Kiếm Phong dùng một thanh kiếm gãy đánh lui Đại Võ Sư, phế bỏ thiên tài Lâm gia đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi nhất tại các tửu lâu và giảng võ đường.

Lúc này, tại đỉnh núi chính của Thánh địa – Thiên Thừa Điện, bầu không khí có chút trầm mặc.

"Một thiếu niên mười sáu tuổi, tu vi Nhất Nguyên Cảnh lại có thể thi triển ra kiếm ý đoạn tuyệt nhân quả?"

Người vừa lên tiếng là một nam tử trung niên vận cẩm bào thêu chỉ vàng, khí chất uy nghiêm như núi cao – đó chính là Tông chủ đương nhiệm, Triệu Vô Cực. Lão nhìn về phía Tô Thanh Vũ đang đứng bên dưới, chân mày khẽ nhíu lại.

"Thưa Tông chủ, thuộc hạ tận mắt chứng kiến. Hắn không dùng linh lực áp đảo, mà là dùng một loại kỹ xảo và ý chí cực kỳ thâm sâu. Cảm giác như... hắn đã luyện kiếm hàng vạn năm vậy." Tô Thanh Vũ thành thật trả lời, trong lòng vẫn còn vương vấn cái nhìn lạnh lẽo của Lâm Việt.

"Hừ, chỉ là một tên gặp may mắn có được truyền thừa cổ đại mà thôi." Một vị trưởng lão khác hừ lạnh. "Để hắn ở Tàn Kiếm Phong là lãng phí. Nên triệu kiến hắn, bắt hắn giao ra công pháp và bí thuật luyện đan, đó mới là điều tốt nhất cho Thánh địa."

Triệu Vô Cực trầm tư hồi lâu rồi phất tay: "Tạm thời không được manh động. Khương Thái lão già điên kia đột ngột hồi phục tu vi, chắc chắn có liên quan đến tên nhóc này. Thanh Vũ, ngươi hãy mang theo Thiên Thừa Lệnh, triệu kiến Lâm Việt đến đây. Ta muốn đích thân nhìn xem hắn là long hay là hổ."

Trong khi đó, tại Tàn Kiếm Phong, Lâm Việt không hề quan tâm đến việc mình đã trở thành tâm điểm của sự chú ý. Sau khi điều tức để ổn định vết thương do phản phệ, hắn đi dạo quanh Kiếm Trủng một lần nữa.

"Khương Thái, ngươi có biết tại sao vạn năm qua, Tàn Kiếm Phong lại sinh ra nhiều tàn kiếm như vậy không?" Lâm Việt đứng trước một hố sâu chứa đầy mảnh vỡ kim loại, nhàn nhạt hỏi.

Khương Thái cung kính đi theo sau, đáp: "Thưa tiền bối, nghe đồn dưới lòng đất của ngọn núi này có một luồng 'Kiếm Sát' cực mạnh. Bất kỳ thanh kiếm nào cắm xuống đây lâu ngày đều bị luồng sát khí này gặm nhấm cho đến khi gãy nát. Ngay cả các vị tiền bối đời trước cũng không hóa giải được."

Lâm Việt khẽ cười, nụ cười mang theo sự thấu hiểu: "Kiếm Sát? Đó không phải là sát khí, đó là 'Kiếm Tâm' của Mộ Dung Chiến còn sót lại. Thằng bé đó... nó đang đợi ta."

Hắn bước đến tâm điểm của hố kiếm, nơi có một bệ đá cũ kỹ bị vùi lấp dưới lớp bụi trần. Lâm Việt đưa tay lên, không dùng linh lực mà dùng một chuỗi thủ ấn phức tạp, mỗi lần ấn xuống là một đạo ánh sáng nhỏ hiện lên.

Cộp!

Một tiếng động khô khốc vang lên, bệ đá đột ngột dịch chuyển, để lộ ra một lối đi tối om dẫn sâu xuống lòng đất. Một luồng kiếm khí cổ xưa, thuần khiết và mạnh mẽ đến mức khiến Khương Thái phải lùi lại mấy bước, mặt cắt không còn giọt máu.

"Đây là... địa cung bí mật? Tại sao lão phu ở đây trăm năm mà không hề hay biết?" Khương Thái kinh hãi.

"Nếu ngươi biết, thì ngươi đã bị kiếm khí này chém thành muôn mảnh từ lâu rồi."

Lâm Việt thản nhiên bước xuống bậc thang đá. Khương Thái do dự một chút rồi cũng đánh bạo đi theo. Càng xuống sâu, nhiệt độ càng giảm, nhưng kiếm ý lại càng nồng đậm.

Dưới đáy địa cung là một gian phòng đá rộng lớn, đơn sơ đến mức chỉ có một cái bồ đoàn (đệm ngồi) và một bức vách đá đầy những vết chém. Giữa căn phòng, một thanh kiếm gỗ cũ kỹ được cắm thẳng vào nền đá, xung quanh nó là một vòng tròn bảo hộ tỏa ra ánh sáng xanh nhạt.

Lâm Việt đứng khựng lại trước thanh kiếm gỗ. Ánh mắt hắn vốn lạnh lùng bỗng chốc trở nên dịu lại, chứa đựng một nỗi buồn mang mác.

Đây là thanh kiếm gỗ đầu tiên hắn gọt cho Mộ Dung Chiến khi cậu bé ấy mới bắt đầu học những chiêu cơ bản. Không ngờ sau vạn năm, đứng trên đỉnh cao của giới võ đạo, Mộ Dung Chiến vẫn giữ lại nó ở nơi khởi đầu này.

Hắn nhìn lên vách đá, nơi có những dòng chữ được khắc bằng kiếm khí:

"Sư phụ, đồ nhi đã đạt đến Chứng Đạo Cảnh, nhưng thiên hạ không còn người để cùng uống rượu, không còn người để chỉ điểm kiếm chiêu. Đồ nhi sẽ đi vào hư không tìm người. Nếu người trở về, hãy lấy thanh 'Trảm Thiên' này làm tín vật, đồ nhi sẽ lập tức cảm ứng được."

"Đứa nhỏ ngốc." Lâm Việt khẽ thở dài, bàn tay vuốt ve chuôi kiếm gỗ.

Ngay khi tay hắn chạm vào thanh kiếm, toàn bộ địa cung rung chuyển dữ dội. Thanh kiếm gỗ vốn tầm thường bỗng chốc tỏa ra hào quang vạn trượng, lớp vỏ gỗ bên ngoài bong tróc, lộ ra một thân kiếm bằng ngọc trắng tinh khôi – Thiên Thánh Khí: Trảm Thiên Kiếm!

Một luồng kiếm ý khổng lồ từ thanh kiếm tràn vào cơ thể Lâm Việt, hòa quyện với linh lực của hắn.

Nhất Nguyên Cảnh - Cửu Tinh! Viên mãn!

Cùng lúc đó, trên bầu trời Thiên Thừa Thánh Địa, hàng vạn thanh kiếm của các đệ tử và trưởng lão đột ngột rung lên bần bật, tất cả đều hướng về phía Tàn Kiếm Phong mà cúi đầu, như thể đang bái kiến vị vua của các loài kiếm.

"Vạn Kiếm Triều Bái? Chuyện gì đang xảy ra ở Tàn Kiếm Phong?!"

Từ Tông chủ đến các trưởng lão đều lao ra khỏi điện, kinh hoàng nhìn về hướng ngọn núi hoang tàn kia.

Ở dưới lòng đất, Lâm Việt cầm thanh ngọc kiếm trong tay, khí chất của hắn lúc này đã hoàn toàn lột xác. Hắn không còn là một tạp dịch, mà là một vị vương giả vừa thức tỉnh.

Hắn quay sang Khương Thái đang quỳ run rẩy vì áp lực:

"Lên thôi. Chắc hẳn sứ giả của Thánh địa sắp đến rồi. Ta cũng nên gặp mặt những kẻ đang quản lý 'gia sản' của đệ tử ta xem thế nào."