Gió bấc thổi qua thành Vô Ưu, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cuối đông. Nhưng bên trong Kim Tiền Các, mùa đông dường như chưa bao giờ dám đặt chân đến.
Không có lò sưởi, cũng chẳng có trận pháp giữ nhiệt. Hơi ấm lan tỏa trong đại sảnh rộng lớn này đến từ sàn nhà. Những viên gạch lót sàn không phải là đá hoa cương hay gỗ trầm hương thường thấy ở các tông môn lớn, mà được đúc từ Huyết Ngọc Dương – loại ngọc chỉ sinh ra ở miệng núi lửa vạn năm, mỗi viên có giá trị bằng cả một gia sản của một tiểu tông môn. Người đời tranh giành nhau đến đầu rơi máu chảy vì một mảnh ngọc bằng móng tay để làm thuốc dẫn, còn ở đây, chúng bị người ta giẫm đạp dưới chân.
Thẩm Vạn Cổ ngồi tựa lưng trên chiếc ghế thái sư làm từ xương của một con Giao Long già. Hắn không tu luyện. Hắn đang pha trà.
Động tác của hắn chậm rãi, uể oải, như thể việc nhấc tay lên cũng tiêu tốn quá nhiều sức lực. Ngón tay hắn thon dài, trắng bệch, kẹp lấy một chiếc lá trà khô quắt queo, đen đúa.
Nếu có một vị Đan Vương ở đây, hẳn lão sẽ quỳ sụp xuống mà khóc thét lên. Đó là Lá Bồ Đề Ngộ Đạo, thứ nghe đồn chỉ cần ngậm một lá là có thể giúp người ta thăng liền ba tiểu cảnh giới, ngộ ra chân lý thiên địa.
Thẩm Vạn Cổ thả chiếc lá vào ấm nước sôi. Hắn không cần ngộ đạo. Hắn chỉ thấy nước trà này uống vào có vị hơi đắng, rất hợp để tráng miệng sau bữa tối đầy sơn hào hải vị ngán ngẩm.
"Chủ nhân."
Một giọng nói khàn khàn vang lên từ bóng tối. Lão quản gia già, lưng còng như tôm, bước ra. Trên tay lão bưng một cái khay phủ vải nhung đỏ.
"Nói," Thẩm Vạn Cổ không ngẩng đầu, mắt vẫn dán vào làn khói trà đang bốc lên huyễn hoặc.
"Thiếu chủ của Liệt Hỏa Môn cầu kiến. Hắn nói cha hắn sắp không qua khỏi đợt Thiên Nhân Ngũ Suy này, muốn xin ngài..."
"Xin?" Thẩm Vạn Cổ nhếch mép. Một nụ cười mỏng như lưỡi dao cạo, vừa sắc bén vừa lạnh lùng. "Ở Kim Tiền Các, không có chữ 'Xin', chỉ có chữ 'Mua'. Hắn mang gì đến?"
Lão quản gia lật tấm vải nhung. Bên trên là một trái tim còn đang đập thoi thóp, tỏa ra ánh lửa đỏ rực, và một tấm bản đồ da dê cũ kỹ.
"Trái tim của Hỏa Kỳ Lân và bản đồ dẫn đến bí cảnh thượng cổ," lão quản gia thì thầm.
Thẩm Vạn Cổ liếc mắt nhìn qua. Ánh mắt hắn trống rỗng, không gợn sóng. Hắn thở dài, một tiếng thở dài nghe như tiếng đồng xu rơi xuống đáy giếng sâu.
"Rác rưởi."
Hắn phẩy tay áo. Chiếc ấm trà bằng tử sa trên bàn bị luồng gió từ tay áo hất văng, rơi xuống đất vỡ tan tành. Nước trà quý giá trị liên thành chảy lênh láng trên sàn ngọc, bốc hơi xèo xèo.
"Bảo hắn cút," Thẩm Vạn Cổ nói, giọng đều đều, không giận dữ cũng chẳng khinh miệt. "Ta đã có ba cái bí cảnh để trồng rau, và thịt Kỳ Lân ta ăn đã ngán đến tận cổ rồi. Bảo hắn, nếu muốn cha hắn sống thêm mười năm, hãy mang Tuổi Trẻ của chính hắn đến đây."
Lão quản gia rùng mình, cúi đầu thấp hơn: "Nhưng thưa chủ nhân, thiếu chủ Liệt Hỏa Môn là thiên tài ngàn năm có một, tuổi trẻ của hắn..."
"Chính vì là thiên tài, tuổi trẻ mới có giá," Thẩm Vạn Cổ cắt ngang, hắn đứng dậy, bước chân trần giẫm lên những mảnh gốm vỡ sắc nhọn. Kỳ lạ thay, da thịt hắn không hề chảy máu, những mảnh gốm chạm vào chân hắn tự động tan thành bụi mịn. "Quy tắc của ta: Mạng đổi mạng, hoặc dùng thứ quý giá nhất để đổi lấy thứ cần thiết nhất. Tiền bạc với ta là vô nghĩa, thứ ta cần là 'Giá Trị'."
Hắn bước ra ban công. Từ tầng cao nhất của Kim Tiền Các, hắn nhìn xuống thế giới tu chân bên dưới.
Đèn đuốc sáng trưng. Những tu sĩ cưỡi kiếm bay lượn như những con đom đóm. Họ đang mải miết tranh giành linh khí, chém giết nhau vì một cuốn bí kíp, lừa lọc nhau vì một viên đan dược. Họ gọi đó là "Tu Tiên".
Thẩm Vạn Cổ gọi đó là "Kinh Doanh Thua Lỗ".
Họ bỏ cả cuộc đời, bỏ gia đình, bỏ cảm xúc, chịu đựng cô đơn hàng trăm năm để đổi lấy sự trường sinh mơ hồ. Còn hắn, hắn dùng tiền để mua sự trường sinh ấy. Hắn mua thọ nguyên của kẻ nghèo, mua may mắn của kẻ hèn, mua sức mạnh của kẻ dũng.
Hắn là một cái kho chứa đầy những mảnh vụn của số phận người khác.
Một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm. Tiếng sấm ầm ầm vang dội. Mây đen cuồn cuộn kéo đến ngay trên đỉnh đầu Thẩm Vạn Cổ.
Đó không phải là cơn dông bình thường. Đó là Thiên Kiếp. Thiên Đạo dường như đã chướng mắt với kẻ gian thương dám lũng đoạn quy luật sinh tử này. Một đạo lôi kiếp tím ngắt, to như cột đình, nhắm thẳng vào đầu hắn mà giáng xuống.
Lão quản gia hét lên kinh hãi: "Chủ nhân! Cẩn thận!"
Thẩm Vạn Cổ vẫn đứng yên. Gió thốc vào tà áo lụa thêu kim tuyến của hắn bay phần phật. Hắn ngửa mặt nhìn trời, đôi mắt đen thẫm phản chiếu ánh chớp chói lòa.
Hắn không rút kiếm. Hắn không niệm chú. Hắn cũng chẳng thèm dựng khiên hộ thể.
Hắn thò tay vào trong ngực áo, rút ra một xấp ngân phiếu. Không phải ngân phiếu vàng bạc thông thường, mà là Ngân Phiếu Âm Dương, loại giấy tiền được in bằng mực nghiền từ xương cốt của Tiên Đế đã khuất.
"Thiên Đạo," hắn lầm bầm, giọng nói pha chút chán chường. "Ngươi cũng chỉ là một gã quan lại tham nhũng mà thôi."
Hắn tung xấp ngân phiếu lên trời.
Bùm!
Đạo sấm sét tím ngắt va chạm với những tờ giấy mỏng manh. Nhưng thay vì đốt cháy chúng thành tro bụi, tia sét lại bị những tờ ngân phiếu nuốt chửng. Một luồng kim quang rực rỡ bùng lên, tạo thành hình dáng một đồng tiền xu khổng lồ lơ lửng giữa trời đêm, chặn đứng mọi uy lực của lôi kiếp.
Không gian im bặt. Mây đen tan biến nhanh như khi chúng đến. Bầu trời lại trong vắt, đầy sao.
Thẩm Vạn Cổ phủi bụi trên vai áo, quay lưng đi vào trong.
"Ghi nợ cho Thiên Đạo," hắn nói vọng lại với lão quản gia đang há hốc mồm kinh ngạc. "Lần này là ba mươi vạn năm công đức. Lần sau nếu nó còn dám đánh lén ta lúc đang uống trà, ta sẽ mua đứt luôn cái chức Ngọc Hoàng Thượng Đế đấy."
Lão quản gia run rẩy ghi chép vào cuốn sổ nạm ngọc. Thẩm Vạn Cổ đi sâu vào bóng tối của đại sảnh. Hắn giàu có đến mức có thể hối lộ cả trời xanh. Hắn quyền lực đến mức cái chết cũng phải nể mặt.
Nhưng khi hắn ngồi lại xuống chiếc ghế Giao Long lạnh lẽo, hắn lại cảm thấy một cơn đói cồn cào trong dạ dày. Không phải đói thức ăn. Hắn đói một cái gì đó khác.
Hắn sờ lên ngực trái. Trống rỗng. Hắn đã bán trái tim thật của mình từ 500 năm trước để đổi lấy khởi đầu của gia sản này. Giờ đây, lồng ngực hắn chứa một khối Tâm Mạch Kim Tinh đúc bằng vàng ròng, đập đều đặn, bền bỉ, nhưng không bao giờ biết rung động.
"Lạnh quá," Thẩm Vạn Cổ thì thầm, dù nhiệt độ trong phòng vẫn ấm áp như mùa xuân. Hắn cầm lấy một bức tranh cổ họa của Thánh Nhân, châm lửa đốt để sưởi ấm đôi tay.
Ngọn lửa bập bùng, soi rõ gương mặt của một kẻ có tất cả, ngoại trừ bản thân mình.