MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Phú GiaChương 2: MUA MỘT GÁNH MÂY, BÁN MỘT KIẾP NGƯỜI

Vạn Cổ Phú Gia

Chương 2: MUA MỘT GÁNH MÂY, BÁN MỘT KIẾP NGƯỜI

1,362 từ · ~7 phút đọc

Thành Vô Ưu về đêm không có bóng tối. Ánh sáng từ những viên minh châu treo trên đỉnh các lầu các hắt xuống, nhuộm cả không gian trong một màu vàng vọt, giả tạo. Người ta nói, ở thành phố này, ngay cả bóng tối cũng có thể đem ra đấu giá.

Thẩm Vạn Cổ đứng bên cửa sổ của Kim Tiền Các. Hắn không nhìn những tu sĩ đang dập dìu dưới phố, mà nhìn vào một gánh hàng hoa nhỏ nhoi đang nép mình dưới chân cầu đá.

Nơi đó không có ánh minh châu, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét. Một cô gái mặc áo vải thô, đôi mắt nhắm nghiền, đang cẩn thận tỉa tía những cánh sen trắng. Giữa một rừng vàng son lộng lẫy, gánh hoa của cô như một vết mực loang trên tờ giấy lụa đắt tiền—lạc lõng nhưng lại thanh sạch đến nhức nhối.

"Lão Chu," Thẩm Vạn Cổ gọi khẽ.

Lão quản gia lập tức hiện thân, khom người chờ lệnh.

"Cô gái đó bán hoa bao nhiêu tiền một đóa?"

Lão Chu ngẩn người, dường như không tin vào tai mình. Chủ nhân của hắn, kẻ vừa ném ba mươi vạn năm công đức để mặc cả với Thiên Đạo, lại đi quan tâm đến giá của một nhành hoa dại?

"Thưa chủ nhân... chắc chỉ vài đồng tiền đồng rỉ sét. Loại hoa đó không có linh khí, tu sĩ không ai thèm ngó ngàng."

"Tiền đồng sao?" Thẩm Vạn Cổ xoay xoay chiếc nhẫn phỉ thúy trên ngón tay cái. "Ta đã quên mất hình dáng của tiền đồng từ lâu rồi. Xuống đó, mua hết gánh hoa của cô ta. Mang lên đây cho ta."

Lão Chu định đi, nhưng Thẩm Vạn Cổ nói thêm:

"Đừng dùng linh thạch. Hãy tìm cho ra những đồng tiền đồng bẩn thỉu nhất, đầy mùi mồ hôi của phàm nhân nhất mà trả cho cô ta."

Mười phút sau, gánh sen trắng đã đặt giữa đại sảnh Kim Tiền Các. Mùi hương thanh khiết của bùn đất và sương sớm sộc vào mũi, đánh bật cái mùi hương trầm xa hoa thường nhật.

Thẩm Vạn Cổ tiến lại gần. Hắn cầm một đóa sen lên. Cánh hoa mềm mại, mỏng manh, chỉ cần hắn siết nhẹ tay là nó sẽ nát vụn. Hắn cảm thấy lạ lẫm. Ở nơi này, mọi thứ đều cứng nhắc: vàng cứng, ngọc cứng, và lòng người cũng cứng.

"Chủ nhân, người muốn dùng chúng để luyện dược?" Lão Chu tò mò.

"Không. Ta muốn xem xem, thứ mà tiền không thể mua được thực sự trông như thế nào."

Hắn nhìn xuống đống tiền đồng mà lão Chu vừa thu về từ những kẻ làm thuê trong thành. Chúng đen đúa, mòn vẹt, mang theo hơi ấm của những bàn tay lao động. Đối với Thẩm Vạn Cổ, đây là "phế thải" của nền kinh tế, nhưng chính chúng lại là thứ duy nhất cô gái kia chấp nhận.

Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ cổng chính. Một gã thanh niên, mặt mũi hốc hác, quần áo xộc xệch, lao vào quỳ rạp dưới chân Thẩm Vạn Cổ. Đó là Thiếu chủ của Liệt Hỏa Môn – kẻ mà chương trước vừa bị từ chối.

"Thẩm các chủ! Xin ngài! Cha tôi... ông ấy chỉ còn thoi thóp."

Thẩm Vạn Cổ không nhìn gã, hắn vẫn đang mải mê ngắm đóa sen. "Ta đã nói điều kiện rồi. Ngươi có mang theo 'Tuổi Trẻ' đến không?"

Gã thiếu chủ run rẩy. Gã là một thiên tài, mới hai mươi tuổi đã chạm đến ngưỡng Kim Đan. Nếu mất đi tuổi trẻ, nghĩa là gã sẽ mất đi căn cơ, mất đi tương lai huy hoàng. Gã nhìn vào xấp ngân phiếu Âm Dương còn vương vãi trên sàn, rồi nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của Vạn Cổ.

"Tôi... tôi đồng ý." Gã nghiến răng, thanh âm vỡ vụn. "Tôi bán năm mươi năm tuổi xuân của mình. Chỉ cầu xin ngài cứu cha tôi."

Thẩm Vạn Cổ mỉm cười. Nụ cười không có chút ấm áp nào. Hắn búng tay một cái. Một bản khế ước bằng da người từ hư không hiện ra, những dòng chữ bằng máu tươi tự động nhảy múa.

"Ký vào đây. Và đừng hối hận."

Gã thanh niên ấn tay vào bản khế ước. Ngay lập tức, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Làn da căng bóng của gã bắt đầu nhăn nheo, mái tóc đen nhánh bạc trắng đi trong tích tắc, những nếp nhăn hằn sâu trên trán như những rãnh nứt trên đất khô. Chỉ trong vài nhịp thở, một vị thiên tài trẻ tuổi đã biến thành một ông lão già nua, lưng còng, hơi thở đứt quãng.

Ở phía bên kia cán cân, một luồng sinh khí xanh biếc tụ lại trong lòng bàn tay Thẩm Vạn Cổ. Hắn ném nó vào một chiếc lọ ngọc, thản nhiên như ném một món đồ chơi.

"Lão Chu, gửi cái này đến Liệt Hỏa Môn. Bảo lão môn chủ, mạng của lão trị giá năm mươi năm nhục nhã của con trai lão. Mong lão sống cho xứng đáng."

Gã thiếu chủ — giờ đã là một lão già — run rẩy đứng dậy. Gã nhìn đôi bàn tay khô héo của mình, rồi nhìn Thẩm Vạn Cổ với ánh mắt đầy căm hận nhưng cũng đầy sợ hãi. Gã lảo đảo bước ra khỏi đại sảnh, để lại một khoảng không gian im lặng đến đáng sợ.

Thẩm Vạn Cổ nhìn đóa sen trắng trên tay mình. Kỳ lạ thay, khi gã thanh niên kia mất đi tuổi trẻ, đóa sen trắng trong tay hắn bỗng héo rũ, những cánh hoa chuyển sang màu xám xịt rồi rụng lả tả.

Hắn chợt hiểu ra. Đóa hoa này không héo vì thiếu nước. Nó héo vì nó không thể chịu nổi cái không khí nặc mùi giao dịch bẩn thỉu ở nơi này.

"Hóa ra, cái giá của sự trường sinh là sự tàn úa của cái đẹp," Thẩm Vạn Cổ lẩm bẩm.

Hắn ném đóa hoa héo vào đống tiền đồng bẩn thỉu. Hắn có thể điều khiển Thiên Kiếp, có thể mua mạng sống, nhưng hắn lại không thể giữ cho một nhành hoa dại tươi tỉnh trong tay mình quá một khắc.

"Lão Chu, cô gái bán hoa tên gì?"

"Dạ... người ta gọi cô ấy là Lạc Yên. Cô ấy mù bẩm sinh, sống ở khu ổ chuột phía Tây thành."

"Mù sao?" Thẩm Vạn Cổ khẽ nhướn mày. "Thảo nào... thảo nào cô ấy không sợ ta."

Hắn đứng dậy, bước về phía tủ kính lớn nhất trong phòng, nơi đặt một chiếc đồng hồ cát. Nhưng bên trong không phải là cát, mà là những hạt bụi vàng li ti. Mỗi hạt bụi rơi xuống đại diện cho một giây cuộc đời của hắn.

Thẩm Vạn Cổ nhìn vào chiếc đồng hồ. Hắn có rất nhiều vàng, rất nhiều thời gian. Nhưng tại sao, mỗi khi một hạt bụi vàng rơi xuống, hắn lại cảm thấy lồng ngực mình—nơi có trái tim bằng kim loại—lại phát ra một tiếng két khô khốc, giống như một cỗ máy đang rỉ sét từ bên trong?

Hắn chợt muốn gặp lại Lạc Yên. Hắn muốn biết, một người không nhìn thấy vàng bạc, không nhìn thấy quyền lực, thì họ sẽ nhìn thấy hắn là cái gì?

Một vị thần? Hay là một đống tiền mục nát biết đi?

"Chuẩn bị xe," Thẩm Vạn Cổ nói, giọng hắn vang vọng trong đại sảnh vắng lặng. "Ta muốn đi dạo phố. Đừng dùng xe rồng, đừng dùng kiệu phượng. Hãy tìm một chiếc xe ngựa cũ nát nhất, loại mà ngay cả con ngựa cũng muốn rã rời ấy."

Lão Chu ngơ ngác, nhưng không dám cãi.

Đêm đó, chủ nhân của Kim Tiền Các, người nắm giữ huyết mạch kinh tế của giới tu chân, đã rời khỏi cung điện lộng lẫy của mình trên một chiếc xe lọc cọc, đi về phía bóng tối mà hắn vốn dĩ hắt hủi.

Cái khế ước của đồng tiền bắt đầu vận hành, nhưng lần này, người bị đặt lên bàn cân... có lẽ chính là hắn.