Chiếc xe ngựa cũ nát lăn bánh trên những con hẻm lát đá gồ ghề của khu Tây thành. Tiếng bánh xe gỗ nghiến lên mặt đá vang lên những âm thanh khô khốc, mệt mỏi, tương phản hoàn toàn với sự tĩnh lặng xa hoa của Kim Tiền Các.
Bên trong xe, Thẩm Vạn Cổ ngồi trên tấm đệm rơm thô ráp. Lần đầu tiên sau mấy trăm năm, hắn cảm thấy cái xóc nảy của mặt đất truyền trực tiếp vào xương tủy. Cảm giác này không dễ chịu, nó khiến trái tim bằng vàng ròng trong lồng ngực hắn dường như nặng nề hơn, mỗi lần xe vấp phải đá, khối kim loại ấy lại va đập vào xương sườn, nhắc nhở hắn về sự tồn tại giả tạo của chính mình.
"Dừng lại," hắn khẽ ra lệnh.
Xe dừng lại bên một bờ mương nước đục ngầu, nơi mùi bùn đất và mùi nghèo khổ quánh lại trong không khí. Cách đó vài bước chân, dưới mái hiên của một ngôi nhà đổ nát, Lạc Yên đang ngồi đó. Cô không còn hoa sen để bán, đôi bàn tay gầy gò đang mân mê những đồng tiền đồng bẩn thỉu mà lão Chu đã trả ban nãy.
Thẩm Vạn Cổ bước xuống xe. Đôi giày lụa thêu chỉ vàng của hắn lập tức lún sâu vào vũng bùn đen. Hắn nhíu mày, nhưng không quay lại. Hắn tiến về phía cô gái.
"Số tiền đó đủ để cô sống sung túc cả đời, tại sao còn ngồi đây?"
Giọng nói của hắn đột ngột vang lên, lạnh lẽo và uy nghiêm như sấm trạng giữa đêm thanh. Lạc Yên khẽ giật mình, đôi vai gầy run lên một chút, nhưng cô không ngẩng đầu. Đôi mắt mù lòa của cô vẫn hướng về phía những đồng xu trong lòng bàn tay.
"Tiền này không phải của tôi," cô trả lời, giọng nói trong trẻo như tiếng khánh bạc chạm nhau. "Nó mang mùi của sự lạnh lẽo. Người mua hoa ban nãy chắc hẳn là một người rất buồn."
Thẩm Vạn Cổ sững lại. Hắn đã nghe đủ mọi lời ca tụng, sợ hãi, thậm chí là nguyền rủa, nhưng chưa ai nói hắn "buồn".
"Buồn?" Hắn cười nhạt, bước tới ngồi xuống chiếc ghế gỗ mục nát đối diện cô. "Hắn là kẻ giàu nhất thế gian này. Hắn có thể mua cả thiên hạ, mua cả tuổi thọ, mua cả thiên kiếp. Tại sao hắn phải buồn?"
Lạc Yên lúc này mới hơi nghiêng đầu, như thể đang dùng đôi tai để "nhìn" vị khách không mời này.
"Ông cũng mang mùi giống như số tiền này. Mùi của kim loại để lâu ngày trong hầm tối. Người giàu thường tưởng mình có tất cả, nhưng thực ra họ chỉ đang canh giữ một đống xác chết của những ham muốn thôi."
Thẩm Vạn Cổ im lặng. Hắn nhìn vào đôi mắt không có tiêu cự của cô gái. Hắn đột nhiên muốn thử thách cô, hoặc đúng hơn là thử thách cái triết lý nghèo nàn mà cô đang nắm giữ. Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình nhỏ bằng bạch ngọc, bên trong chứa loại nước suối lấy từ đỉnh Tuyết Sơn và những lá trà Bồ Đề quý hiếm.
"Cô có biết uống trà không?"
"Tôi chỉ có nước mưa đun sôi," cô thật thà đáp.
Hắn không nói gì, tự tay nhóm một ngọn lửa nhỏ bằng linh lực trên lòng bàn tay, đun nóng nước và pha trà ngay tại đó, dưới mái hiên dột nát. Hương thơm của trà Bồ Đề nhanh chóng lan tỏa, nó thuần khiết đến mức khiến mùi hôi hám của khu ổ chuột biến mất trong tích tắc. Một chén trà trị giá bằng một tòa thành được đặt trước mặt cô gái mù.
"Uống đi. Đây là thứ mà ngay cả hoàng đế cũng chưa chắc được nếm."
Lạc Yên đưa tay chạm vào chén trà sứ thanh hoa mỏng manh. Cô nhấp một ngụm nhỏ, rồi khẽ nhăn mặt, đặt chén trà xuống.
"Đắng quá," cô nói. "Cái đắng này không phải của trà, mà là của người pha. Ông pha trà bằng sự kiêu ngạo, nên nước trà này không có sự sống."
Lồng ngực Thẩm Vạn Cổ thắt lại. Trái tim vàng của hắn phát ra một tiếng coong vang vọng chỉ mình hắn nghe thấy.
"Kiêu ngạo là quyền của kẻ mạnh," hắn gằn giọng. "Cô chỉ là một kẻ mù lòa tội nghiệp, cô lấy quyền gì để phán xét 'Đạo' của ta?"
Lạc Yên mỉm cười, một nụ cười hiền lành đến mức khiến Thẩm Vạn Cổ cảm thấy mình mới là kẻ đáng thương.
"Tôi không thấy ánh sáng, nên tôi nhìn mọi thứ bằng hơi ấm. Ông rất mạnh, nhưng ông không có hơi ấm. Ông đứng giữa vạn người nhưng giống như đứng giữa một bãi tha ma. Ông gọi đó là Đạo, nhưng tôi thấy đó là sự cầm tù."
Thẩm Vạn Cổ đứng phắt dậy, chén trà trên bàn vỡ tan. Cơn giận của một kẻ nắm quyền sinh sát bùng lên, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ nhỏ bé, bình thản của cô gái, hắn lại thấy bất lực. Tiền bạc của hắn không thể mua được một lời khen từ cô. Quyền lực của hắn không thể làm cô run sợ.
Lần đầu tiên trong đời, Thẩm Vạn Cổ cảm thấy mình bị "nghèo đi".
Đúng lúc đó, từ đầu hẻm vang lên tiếng bước chân dồn dập và tiếng binh khí va chạm. Một toán tu sĩ mặc hắc y, trên ngực thêu hình ngọn lửa đen của Ma Giáo, đang lao về phía này.
"Thẩm Vạn Cổ! Ngươi tưởng ra khỏi Kim Tiền Các mà không ai biết sao?" Một tên thủ lĩnh hét lên, thanh kiếm trong tay tỏa ra sát khí ngút trời. "Hôm nay, nợ máu của Ma tộc chúng ta sẽ được trả bằng cái đầu chứa đầy vàng của ngươi!"
Lạc Yên hoảng sợ đứng dậy, tay quờ quạng: "Có chuyện gì thế? Ông là ai?"
Thẩm Vạn Cổ liếc nhìn đám sát thủ. Ánh mắt hắn trở lại vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn thường thấy. Hắn không nhìn đám người kia, mà nhìn vào bàn tay của mình.
"Lạc Yên, cô nói đúng. Ta không có hơi ấm," hắn thì thầm. "Nhưng ta có thứ có thể khiến ngay cả cái chết cũng phải phá giá."
Hắn đưa tay vào túi, không rút kiếm, mà rút ra một nắm linh thạch tím—thứ linh thạch cao cấp nhất, vốn là tinh túy của một mạch khoáng vạn năm.
"Mười viên linh thạch tím cho kẻ nào giết chết đồng bọn của mình," hắn nói to, giọng thản nhiên như đang trả giá ở chợ.
Đám sát thủ khựng lại. Chúng nhìn nhau. Một viên linh thạch tím đủ để chúng mua một bộ công pháp thượng đẳng hoặc sống xa hoa cả đời. Mười viên... là một con số điên rồ.
"Đừng nghe hắn! Hắn đang ly gián chúng ta!" Tên thủ lĩnh hét lên.
Nhưng lời chưa dứt, một tiếng phập khô khốc vang lên. Thanh kiếm của tên thuộc hạ đứng ngay sau đã đâm xuyên tim gã.
"Xin lỗi đại ca," tên đó run rẩy, mắt đỏ ngầu vì tham vọng. "Nhưng số tiền này... quá lớn."
Trong chốc lát, khu hẻm tối tăm trở thành một lò sát sinh. Những kẻ vừa mới là đồng chí, giờ đây lao vào cắn xé nhau vì những viên đá lấp lánh mà Thẩm Vạn Cổ đang cầm trên tay. Tiếng thét, mùi máu hòa lẫn với tiếng cười lạnh lẽo của Vạn Cổ.
Hắn đứng đó, giữa vũng máu đang loang ra, tay vẫn cầm nắm linh thạch. Hắn nhìn Lạc Yên, lúc này đang co rúm lại vì sợ hãi.
"Cô thấy chưa? Đây là thế giới của ta," hắn nói, giọng khàn đặc. "Sự ấm áp mà cô nói không cứu được cô lúc này. Chỉ có đồng tiền của ta mới làm được."
Lạc Yên bịt tai lại, nước mắt chảy dài trên đôi mắt mù lòa. "Ông không cứu mạng họ... ông đang giết chết linh hồn họ. Ông là con quỷ đáng sợ nhất mà tôi từng gặp."
Thẩm Vạn Cổ lặng người. Hắn ném nắm linh thạch xuống đống xác chết, quay lưng bước về phía chiếc xe ngựa ngựa cũ nát.
"Lão Chu, về."
Xe ngựa lăn bánh rời khỏi khu ổ chuột, để lại phía sau một cô gái mù đang khóc giữa những xác chết phủ đầy linh thạch tím. Thẩm Vạn Cổ ngồi trong xe, tay áp chặt vào ngực trái. Trái tim vàng của hắn đang nóng lên, nóng đến mức bỏng rát.
Hắn chợt nhận ra, vị đắng của trà Bồ Đề vẫn còn vương trên đầu lưỡi. Và lần này, hắn thấy nó đắng đến mức muốn nôn mửa.