Sau đêm ở khu ổ chuột, Thẩm Vạn Cổ trở về Kim Tiền Các nhưng không ngủ. Hắn ngồi trong mật thất, nơi chỉ có ánh sáng của những viên lôi thạch màu tím huyền ảo tỏa ra. Hắn đang cởi bỏ lớp áo lụa, để lộ lồng ngực trắng bệch nhưng ở chính giữa là một khối kim loại hình thoi đang tỏa ra hơi nóng rực người.
Đó là Tâm Mạch Kim Tinh. Năm xưa, để đổi lấy cơ nghiệp này từ một vị cổ thần đang suy tàn, hắn đã dâng hiến trái tim bằng xương bằng thịt của mình. Khối kim loại này giúp hắn không biết mệt mỏi, không bị tà ma xâm nhập, nhưng nó cũng là một cái nhiệt kế: Càng làm điều ác, nó càng nóng; càng tiêu tốn nhân quả, nó càng nặng.
"Chủ nhân, người của Thiên Giám Ty vừa gửi thông điệp," tiếng lão Chu vọng vào từ sau cánh cửa đá. "Đại nạn của ngài đã đến sớm hơn dự tính. Thiên Đạo không chấp nhận khoản nợ ba mươi vạn năm công đức kia. Chúng muốn... thanh toán ngay lập tức."
Thẩm Vạn Cổ cười khẩy, hắn mặc lại y phục, cài từng chiếc cúc bạc một cách tỉ mỉ. "Thanh toán? Thiên Đạo cũng biết lật lọng sao? Được, để xem chúng muốn đòi bao nhiêu."
Hắn bước ra khỏi mật thất, đi thẳng lên sân thượng cao nhất của tòa tháp. Bầu trời thành Vô Ưu lúc này không còn rực rỡ minh châu nữa, mà bị phủ kín bởi một tầng mây đen đặc quánh, sắc tím của lôi điện cuộn xoáy như những con mãng xà đang đói khát.
Đây không phải là lôi kiếp thông thường của kẻ thăng cấp. Đây là Hủy Diệt Kiếp — loại sét chỉ dành cho những kẻ dám nghịch thiên cải mệnh, kẻ đại gian đại ác.
Dưới chân tòa tháp, cư dân thành Vô Ưu và các tu sĩ đang run rẩy quỳ lạy. Họ sợ cơn thịnh nộ của trời xanh sẽ san phẳng cả thành phố này. Nhưng Thẩm Vạn Cổ thì khác, hắn đứng ở nơi gần bầu trời nhất, tay chắp sau lưng, mái tóc đen tung bay trong gió lộng.
Uỳnh!
Một đạo lôi điện khổng lồ giáng xuống, nhanh đến mức không gian dường như bị xé toạc. Nhưng khi nó chỉ còn cách đỉnh đầu Vạn Cổ một trượng, hắn bỗng lấy ra một chiếc bàn tính.
Chiếc bàn tính này làm từ gỗ của cây thần mười vạn năm, những hạt tính là tinh thể linh hồn. Hắn không dùng kiếm để đỡ sét, hắn dùng bàn tính để... tính toán.
"Một đạo lôi điện này chứa đựng uy lực của ba nghìn năm tu vi. Được, ta mua!"
Hắn gẩy một hạt tính. Ngay lập tức, từ sâu trong hầm ngầm của Kim Tiền Các, hàng vạn viên linh thạch thượng phẩm nổ tung, biến thành một luồng khí xám xịt bay vút lên, hóa thành một tấm lưới khổng lồ bao bọc lấy đạo lôi điện. Sấm sét cuồng bạo là thế, nhưng khi chạm vào luồng khí xám kia, nó bỗng trở nên thuần phục, bị hút cạn năng lượng và biến thành một viên cầu nhỏ rơi vào tay Vạn Cổ.
"Hai mươi vạn linh thạch cho một tia sét. Quá đắt," Vạn Cổ lẩm bẩm, mặt không đổi sắc.
Bầu trời như bị sỉ nhục bởi hành động mua bán này. Liên tiếp chín đạo lôi kiếp màu huyết dụ giáng xuống, tạo thành một lồng giam điện năng khủng khiếp. Không gian xung quanh Kim Tiền Các bắt đầu sụp đổ, gạch đá bị nghiền thành bột mịn.
Thẩm Vạn Cổ lúc này mới lộ vẻ nghiêm túc. Hắn lấy ra một phong thư màu đen, bên trên có ấn ký của địa phủ.
"Mạng của mười vạn oan hồn đang chờ đầu thai, ta dùng công đức cứu mạng bọn họ để đổi lấy sự im lặng của tầng mây này. Trời xanh, ngươi có dám nhận không?"
Hắn đốt phong thư. Khói đen bốc lên, che khuất cả tầm nhìn. Một tiếng gầm gừ vang dội từ tầng mây cao nhất, dường như Thiên Đạo đang cân nhắc sức nặng của giao dịch này. Mười vạn linh hồn là một con số khổng lồ, nếu Vạn Cổ thả bọn họ đi, Thiên Đạo sẽ nhận được một lượng công đức lớn chưa từng có.
Sấm sét ngưng bạt. Mây đen tan đi trong sự ngỡ ngàng của vạn vật.
Thẩm Vạn Cổ thắng. Hắn dùng tiền và nhân quả để ép Thiên Đạo phải im lặng.
Nhưng cái giá hắn phải trả không nằm ở linh thạch. Khi sấm sét biến mất, Thẩm Vạn Cổ bỗng khuỵu xuống, phun ra một ngụm máu màu vàng kim. Trái tim trong lồng ngực hắn rạn nứt một vết nhỏ. Hắn đã mua được sự sống, nhưng hắn đã bán đi một phần "phù hợp" của mình với thế giới này. Giờ đây, hắn giống như một vật thể lạ đang bị thực tại bài trừ.
Lão Chu chạy đến đỡ lấy hắn, giọng run rẩy: "Chủ nhân, người không nên làm thế. Dùng công đức của vạn hồn để mua mạng... người sẽ bị nguyền rủa đấy!"
"Nguyền rủa?" Thẩm Vạn Cổ lau vết máu trên khóe môi, mắt nhìn về phía xa xăm, nơi khu ổ chuột Tây thành vẫn còn le lói ánh đèn dầu của Lạc Yên. "Ta vốn dĩ đã là một lời nguyền rủa rồi. Lão Chu, chuẩn bị thêm linh thạch. Ta cảm thấy... trò chơi này bắt đầu tốn kém hơn ta tưởng."
Hắn đứng dậy, bước đi lảo đảo. Trên sàn nhà nơi hắn vừa quỳ, ngụm máu vàng kim không thấm vào đá mà đóng băng lại, biến thành một loại vàng ròng tinh khiết nhưng mang theo hơi lạnh của cái chết.
Thẩm Vạn Cổ chợt nhận ra một sự thật đáng sợ: Càng dùng tiền để chống lại thiên đạo, máu của hắn càng biến thành vàng. Khi giọt máu cuối cùng biến thành kim loại, hắn sẽ trường sinh theo đúng nghĩa đen — một bức tượng vàng vĩnh cửu, không thể cử động, không thể cảm nhận, chỉ có thể đứng đó nhìn thời gian trôi qua cho đến tận cùng của vũ trụ.
Đó là sự trường sinh mà hắn hằng ao ước sao?
"Lạc Yên..." Hắn khẽ gọi cái tên đó trong hơi thở mệt nhọc. Tại sao trong lúc đau đớn nhất, hắn lại nhớ về mùi hương của đóa sen héo và vị đắng của chén trà dưới mái hiên dột nát ấy?
Hắn cần một câu trả lời mà tiền bạc không thể mua được. Nhưng trớ trêu thay, cả đời hắn chỉ biết dùng tiền để đặt câu hỏi.