Thẩm Vạn Cổ tỉnh dậy khi vết rạn trên trái tim kim loại đã tạm thời được trám lại bằng linh khí của vạn viên thạch anh tím. Hắn thấy mình nằm trên chiếc giường bện từ tơ của loài nhện băng cực bắc, nhưng cái lạnh thấu xương ấy vẫn không sánh bằng sự trống rỗng trong tâm khảm.
Bên ngoài cửa sổ, thành Vô Ưu vẫn náo nhiệt. Người ta tung hô hắn là kẻ thắng được cả ông trời. Nhưng với Vạn Cổ, chiến thắng ấy chỉ là một món hàng bị mua hớ với giá quá đắt.
"Gâu!"
Một tiếng sủa đanh gọn phá tan sự im lặng vương giả. Thẩm Vạn Cổ không cần mở mắt cũng biết kẻ duy nhất dám làm loạn trong phòng ngủ của mình là ai.
Đó là một con chó đen tuyền, lông lá bù xù, đôi tai bên dài bên ngắn trông rất ngớ ngẩn. Nó không phải thần thú, chẳng có huyết mạch rồng phượng, chỉ là một con chó hoang mà Vạn Cổ đã vô tình ném cho một viên Vạn Thọ Đan thay vì một mẩu xương cách đây ba trăm năm, chỉ để xem một sinh vật thấp kém khi có thọ thâm niên kỷ sẽ trông như thế nào.
"Tiểu Hắc, cút ra."
Con chó không những không cút mà còn nhảy phóc lên chiếc giường đắt giá, dẫm những dấu chân đầy bùn lên tấm chăn tơ nhện. Nó nhìn hắn bằng đôi mắt nâu sáng quắc, cái đuôi ngoáy tít.
"Ngươi cũng thấy ta thảm hại đúng không?" Vạn Cổ ngồi dậy, bàn tay trắng bệch vuốt ve cái đầu xù xì của nó.
Con chó liếm vào lòng bàn tay hắn. Vạn Cổ rụt tay lại. Lưỡi nó ấm. Cái ấm áp sinh học ấy khiến hắn giật mình. Trong cái tòa tháp chứa đầy bảo vật này, có lẽ chỉ có con chó này là sinh vật thực sự "sống". Nó sống không phải vì nó có tiền, mà vì nó chẳng biết tiền là gì. Nó ở bên hắn ba trăm năm qua chỉ đơn giản vì hắn là người đã cho nó bữa ăn đầu tiên.
"Lão Chu nói đúng, ta là một kẻ ăn mày ngồi trên núi vàng."
Vạn Cổ đứng dậy, hắn thay bộ y phục sang trọng bằng một chiếc áo choàng xám giản dị, che đi khí chất bức người. Hắn quyết định đi ra ngoài một lần nữa, nhưng lần này không có xe ngựa, không có hộ tống. Hắn chỉ đi cùng Tiểu Hắc.
Hắn muốn đến khu Tây thành, nhưng không phải với tư cách Các chủ Kim Tiền Các.
Khu ổ chuột hôm nay im lìm hơn thường lệ. Dấu tích của trận thảm sát đêm trước đã bị xóa sạch bởi những cơn mưa đầu mùa, nhưng mùi máu vẫn thoang thoảng trong kẽ đá.
Vạn Cổ dừng chân trước mái hiên quen thuộc. Lạc Yên đang ngồi đó, nhưng gánh sen của cô đã trống không. Cô đang dùng một chiếc gậy gỗ nhỏ để dò dẫm trên mặt đất, tìm kiếm những cánh hoa rơi rụng.
"Cô đang tìm gì?" Vạn Cổ lên tiếng, lần này hắn cố gắng tiết chế sự sắc lạnh trong giọng nói.
Lạc Yên dừng lại, đôi tai khẽ động. "Âm thanh này... ông là vị khách pha trà đắng đêm qua?"
"Ta không mang theo trà," Vạn Cổ bước tới, Tiểu Hắc cũng tung tăng chạy quanh chân Lạc Yên, sủa một tiếng vui vẻ.
"Ồ, ông mang theo một người bạn nhỏ sao?" Lạc Yên mỉm cười, đôi tay cô quờ quạng trong không trung cho đến khi chạm được vào bộ lông xù của Tiểu Hắc. Con chó vốn dĩ rất hung dữ với người lạ, nay lại ngoan ngoãn nằm xuống, để cô vuốt ve.
"Nó tên là Tiểu Hắc. Một con chó tham ăn và sống dai," Vạn Cổ ngồi xuống bậc thềm đá đầy rêu.
"Động vật thường nhìn thấu lòng người hơn chúng ta," Lạc Yên nói, tay vẫn không rời khỏi đầu con chó. "Nó rất thích ông, chứng tỏ ông không phải là con quỷ đáng sợ như tôi đã nghĩ lúc ông đứng giữa đám người chết kia."
Vạn Cổ nhìn xuống đôi bàn tay mình, những đầu ngón tay dường như đã bắt đầu cứng lại, ánh lên sắc vàng nhạt. "Có lẽ nó chỉ đang chờ ta chết để thừa kế đống xương trong kho mà thôi."
Lạc Yên cười khẽ, tiếng cười của cô khiến không khí ẩm đục xung quanh dường như sáng lên đôi chút. "Ông lại đang dùng cách nhìn của tiền bạc để nói về tình cảm rồi. Ông biết không, đêm qua sau khi ông đi, tôi đã ngồi đây rất lâu. Tôi không thấy máu, cũng không thấy linh thạch tím. Tôi chỉ nghe thấy tiếng một trái tim đang vỡ vụn. Đó là tiếng trái tim của ông."
Vạn Cổ im lặng. Hắn nhìn vào đôi mắt mù lòa của cô gái, lần đầu tiên hắn tự hỏi: Nếu cô nhìn thấy hắn bây giờ, một kẻ có máu đang hóa vàng, cô sẽ kinh tởm hay thương hại?
"Lạc Yên, nếu có một người có thể cho cô đôi mắt để nhìn thấy thế giới, nhưng đổi lại cô phải mất đi sự bình yên này, cô có đổi không?"
"Thế giới có đẹp không?" Cô hỏi ngược lại.
"Rực rỡ, lộng lẫy và... đầy dối trá."
"Vậy thì không," Lạc Yên lắc đầu. "Tôi thà nhìn thế giới bằng hơi ấm của Tiểu Hắc và vị đắng trong chén trà của ông, còn hơn nhìn thấy những thứ lộng lẫy mà ông nói nhưng tâm hồn lại lạnh giá. Ông có nhiều tiền như vậy, sao ông không mua cho mình một chút bình yên?"
Vạn Cổ chua chát: "Bình yên là thứ duy nhất không có giá niêm yết trên đời này."
Đúng lúc đó, một toán người mặc đồng phục của Liệt Hỏa Môn xuất hiện đầu hẻm. Dẫn đầu là vị thiếu chủ trẻ tuổi nay đã thành một lão già lọ khọm – kẻ đã bán đi tuổi trẻ ở Chương 2. Gã nhìn thấy Vạn Cổ, dù hắn đã ngụy trang, nhưng cái khí chất ấy không thể lẫn đi đâu được.
"Thẩm Vạn Cổ! Ngươi vẫn còn tâm trí ngồi đây tán tỉnh một con nhỏ mù sao?" Lão già (thiếu chủ) rít lên, giọng nói khàn đặc vì tuổi tác. "Cha ta đã chết rồi! Đan dược của ngươi cứu được mạng ông ấy mười năm, nhưng ông ấy đã tự sát ngay khi thấy ta trở nên thế này! Ngươi đã lừa ta!"
Vạn Cổ không đứng dậy, hắn chỉ liếc mắt nhìn. "Ta không lừa ngươi. Ta bán cho ngươi thứ ngươi cầu, còn dùng nó như thế nào là chuyện của gia đình ngươi. Bản khế ước đã ký, nhân quả đã định."
"Nhân quả cái gì! Hôm nay ta sẽ dùng nốt số thọ nguyên còn lại để cùng ngươi đồng quy vu tận!"
Lão già gầm lên, bàn tay gầy guộc kết ấn, một ngọn lửa đen ngòm – thứ lửa đốt cháy linh hồn – bùng lên. Gã không nhắm vào Vạn Cổ, mà nhắm thẳng vào mái hiên nơi Lạc Yên đang ngồi.
Vạn Cổ biến sắc. Hắn có thể dễ dàng tránh được, nhưng Lạc Yên thì không.
Lần đầu tiên, Thẩm Vạn Cổ không dùng bàn tính, không dùng ngân phiếu. Hắn lao ra, dùng chính tấm thân "vàng ngọc" của mình để chắn trước mặt cô gái mù.
Bùm!
Ngọn lửa đen liếm vào lưng Vạn Cổ. Cơn đau không giống bất kỳ thứ gì hắn từng trải qua. Nó không đốt da thịt, mà nó đốt vào vết rạn trên trái tim kim loại của hắn.
"Gâu! Gâu!" Tiểu Hắc lao vào cắn xé ống quần của lão già kia.
Vạn Cổ đứng vững, máu vàng từ miệng vết thương trên lưng chảy xuống, thấm vào tà áo xám. Hắn quay đầu lại, đôi mắt đỏ rực nhìn lão già Liệt Hỏa Môn.
"Ngươi muốn chết? Được, ta sẽ mua lại cái chết của ngươi."
Vạn Cổ vung tay, một đồng tiền xu bằng vàng nguyên chất bay ra, ghim thẳng vào giữa trán lão già. Không có máu chảy, nhưng lão già kia bỗng khựng lại, đôi mắt trợn trừng, rồi tan biến thành một đống tro bụi ngay lập tức. Đó là cách Vạn Cổ kết thúc một giao dịch: Xóa sổ hoàn toàn sự tồn tại của đối phương khỏi sổ sách của nhân gian.
Khu hẻm lại trở về tĩnh lặng. Vạn Cổ quỳ sụp xuống, hơi thở dốc.
"Ông... ông bị thương sao?" Lạc Yên hoảng hốt quờ quạng, chạm trúng tấm lưng nóng hổi và ướt đẫm của Vạn Cổ. Khi tay cô chạm vào dòng máu vàng đang đặc lại, cô khựng lại. "Thứ này... nó không phải máu. Nó cứng và lạnh như đá..."
Vạn Cổ nắm lấy bàn tay cô, ngăn cô không chạm thêm nữa.
"Đừng chạm vào. Nó bẩn lắm," hắn thào phào. "Lạc Yên, ta không phải người tốt. Ta là kẻ đã mua tuổi trẻ của gã vừa rồi. Ta là kẻ đã khiến cha gã phải tự sát. Cô vẫn thấy ta mang mùi của hơi ấm sao?"
Lạc Yên im lặng hồi lâu, rồi cô nhẹ nhàng dùng vạt áo vải thô của mình lau đi vệt máu vàng trên tay Vạn Cổ.
"Người tốt không cứu một đứa con gái mù bằng cách đem lưng mình ra đỡ lửa. Ông không phải người tốt, nhưng ông đang học cách làm người. Và cái giá của việc làm người... có vẻ còn đắt hơn cả sự trường sinh của ông."
Vạn Cổ cúi đầu. Lần đầu tiên, một hạt lệ không phải bằng vàng, mà là nước mắt thật sự, nhỏ xuống bàn tay Lạc Yên.
Dưới chân họ, Tiểu Hắc rên rỉ nhỏ, dụi đầu vào chân cả hai. Trên bầu trời, mây đen lại kéo đến. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, và các thế lực lớn của giới tu chân sẽ không để yên cho kẻ dám "phá giá" cả thiên đạo như hắn.