MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Phú GiaChương 6: CỬA HIỆU CẦM ĐỒ CỦA NHỮNG GIẤC MƠ

Vạn Cổ Phú Gia

Chương 6: CỬA HIỆU CẦM ĐỒ CỦA NHỮNG GIẤC MƠ

1,527 từ · ~8 phút đọc

Thẩm Vạn Cổ trở về Kim Tiền Các khi bình minh chưa kịp ló rạng. Vết thương do ngọn lửa đen của Liệt Hỏa Môn để lại trên lưng hắn không lành theo cách tự nhiên; nó kết vảy thành một dải vàng ròng xù xì, lấp lánh một cách quái dị dưới ánh đèn dầu.

Hắn ngồi một mình trong thư phòng, Tiểu Hắc nằm cuộn tròn dưới chân, thỉnh thoảng lại gừ nhẹ trong giấc ngủ. Trên bàn, thay vì những sổ sách về linh thạch hay đất đai, Vạn Cổ đang nhìn chằm chằm vào một chiếc bình lưu ly rỗng.

"Lão Chu," hắn gọi khẽ.

Lão quản gia từ trong bóng tối hiện ra, gương mặt già nua hiện rõ vẻ lo lắng khi nhìn thấy tà áo xám thấm đẫm máu vàng của chủ nhân. "Chủ nhân, người nên nghỉ ngơi. Các vị y sư giỏi nhất đang chờ..."

"Ta không cần y sư. Những kẻ đó chỉ biết chữa trị cho những cái xác còn thở. Thứ ta cần là cái này." Vạn Cổ gõ nhẹ ngón tay vào chiếc bình lưu ly. "Từ hôm nay, Kim Tiền Các sẽ mở thêm một dịch vụ mới: Cầm đồ giấc mơ."

Lão Chu sững sờ: "Giấc mơ? Thưa chủ nhân, thứ đó ảo ảnh vô hình, không thể luyện dược, cũng chẳng thể tăng tu vi. Ngài lấy chúng để làm gì?"

Vạn Cổ nhìn ra ngoài ban công, nơi ánh nắng đầu ngày đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù của thành Vô Ưu. "Ta đã có quá nhiều thực tại. Ta có vàng, có thọ nguyên, có quyền lực. Nhưng ta không có lấy một giấc mơ. Mỗi khi nhắm mắt lại, ta chỉ thấy một màu vàng lạnh lẽo. Ta muốn xem, người đời mơ thấy gì mà họ có thể mỉm cười ngay cả khi đói rách."

Thông báo của Kim Tiền Các lan đi nhanh hơn cả gió bão. Giới tu chân chấn động, phàm nhân kinh ngạc. Quy tắc rất đơn giản: Bất kỳ ai, dù là tu sĩ cấp cao hay kẻ ăn mày, đều có thể đến Kim Tiền Các để bán đi một giấc mơ đẹp nhất của mình. Đổi lại, Thẩm Vạn Cổ sẽ trả cho họ bất cứ thứ gì họ muốn: tiền bạc, địa vị, hoặc một liều thuốc cứu mạng.

Nhưng có một cái giá ẩn giấu: Một khi đã bán đi giấc mơ đẹp nhất, người đó sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể mơ thấy nó lại một lần nữa. Tâm hồn họ sẽ khuyết đi một mảnh, trở nên khô cằn và thực dụng.

Ngày đầu tiên mở cửa, một vị lão tu sĩ già nua, râu tóc bạc phơ từ đỉnh núi tuyết xa xôi tìm đến. Lão là một kẻ tu hành khắc khổ cả đời nhưng vẫn không thể chạm đến ngưỡng Nguyên Anh.

"Ta muốn bán giấc mơ về ngày đầu tiên ta bước chân vào đạo môn, khi ta còn là một đứa trẻ và tin rằng mình sẽ cứu nhân độ thế," lão tu sĩ nói, giọng run rẩy. "Đổi lại, ta muốn một viên Nguyên Anh Đan để kéo dài thọ nguyên thêm hai trăm năm."

Thẩm Vạn Cổ nhìn lão bằng ánh mắt thương hại. Hắn đưa tay lên không trung, nhẹ nhàng rút ra một sợi tơ ánh sáng màu xanh nhạt từ trán vị tu sĩ. Sợi tơ đó chính là mảnh ký ức đẹp nhất, ngây thơ nhất của lão. Hắn thả nó vào bình lưu ly.

"Giao dịch hoàn thành."

Vị tu sĩ nhận lấy viên đan dược, nhưng khi lão bước ra khỏi cửa, ánh mắt lão bỗng trở nên đờ đẫn. Lão có thêm hai trăm năm thọ nguyên, nhưng lão đã quên mất tại sao mình lại muốn tu hành ngay từ đầu.

Cứ thế, chiếc bình lưu ly dần đầy lên bởi những sợi tơ màu sắc: màu hồng của mối tình đầu, màu vàng của sự đoàn viên, màu tím của khát vọng vinh quang. Thẩm Vạn Cổ đêm đêm ngồi bên chiếc bình, chạm tay vào những sợi tơ đó để cảm nhận chút dư vị của cảm xúc nhân gian. Hắn thấy mình như một kẻ chết đói đang nhìn vào một bàn tiệc qua ô cửa kính — hắn thấy tất cả, nhưng không thể nếm được vị gì.

Một buổi chiều mưa, Lạc Yên xuất hiện trước cửa Kim Tiền Các. Cô không mang theo gậy, mà đi cùng với Tiểu Hắc — con chó đã tự mình chạy đến khu ổ chuột để dẫn đường cho cô.

Sự xuất hiện của cô gái áo vải nghèo khổ giữa cung điện dát vàng khiến những vị khách quý tộc xung quanh xì xào khinh miệt. Nhưng Thẩm Vạn Cổ, ngay khi thấy bóng dáng ấy, đã đích thân bước xuống khỏi ngai cao.

"Cô đến đây để bán giấc mơ sao?" Hắn hỏi, giọng có chút run rẩy mà chính hắn cũng không nhận ra.

"Tôi không có giấc mơ đẹp để bán cho ông," Lạc Yên bình thản đáp. "Vì tôi mù, nên giấc mơ của tôi chỉ có âm thanh và mùi hương. Tôi đến đây để xin ông... hãy ngừng việc này lại."

Vạn Cổ khựng lại. "Tại sao? Ta đang cho họ thứ họ cần. Kẻ nghèo có tiền, kẻ bệnh có thuốc. Ta là đấng cứu thế của họ."

"Ông đang biến họ thành những cái xác không hồn giống như ông," Lạc Yên tiến lên một bước, đôi mắt không tiêu cự nhìn thẳng về phía giọng nói của hắn. "Tiền của ông có thể mua được giấc mơ của họ, nhưng nó không thể biến chúng thành giấc mơ của ông. Ông càng thu thập, ông sẽ càng thấy cô độc. Bởi vì ông đang ăn cắp mảnh đời của người khác để lấp đầy hố sâu trong lòng mình."

"Ta không ăn cắp! Đây là giao dịch công bằng!" Vạn Cổ gằn giọng, trái tim vàng ròng trong ngực hắn lại bắt đầu phát ra tiếng kêu khô khốc.

"Công bằng sao? Một viên đan dược đổi lấy niềm vui duy nhất của một kiếp người? Ông đang giết chết họ từ bên trong, Thẩm Vạn Cổ."

Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên. Chiếc bình lưu ly chứa đầy những sợi tơ giấc mơ bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những giấc mơ bị giam cầm dường như đang phản kháng. Một luồng sương mù màu xám bắt đầu lan tỏa ra từ chiếc bình, nó không mang vẻ đẹp của những giấc mơ, mà mang theo nỗi oán hận của sự đánh đổi.

Thẩm Vạn Cổ chợt nhận ra: Khi hàng ngàn giấc mơ đẹp bị tước đoạt khỏi chủ nhân của chúng, chúng sẽ biến chất thành ác mộng.

Luồng sương mù ấy quấn lấy Vạn Cổ, kéo hắn vào một ảo giác kinh hoàng. Hắn thấy mình đứng giữa một sa mạc vàng ròng mênh mông, dưới chân là hàng triệu cái xác không mặt đang gào thét đòi lại ký ức. Hắn muốn chạy, nhưng chân hắn đã hóa thành vàng, gắn chặt vào mặt đất.

"Cứu tôi..." Vạn Cổ thào phào.

Giữa cơn ác mộng, một bàn tay nhỏ nhắn, ấm áp chạm vào bàn tay đang lạnh dần của hắn. Đó là bàn tay của Lạc Yên. Cô không sợ luồng sương mù đen kịt kia, vì trong thế giới bóng tối của cô, cô vốn dĩ đã quen với việc tìm kiếm ánh sáng từ tâm hồn.

"Đừng sợ," cô thì thầm. "Hãy buông bỏ chúng đi. Chúng không thuộc về ông."

Vạn Cổ nghiến răng, dùng chút lý trí cuối cùng để lật đổ chiếc bình lưu ly.

Choảng!

Chiếc bình vỡ tan. Hàng ngàn sợi tơ màu sắc bay vút lên không trung, xuyên qua mái vòm của Kim Tiền Các, tỏa ra khắp bốn phương tám hướng để trở về với chủ nhân của chúng.

Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Vạn Cổ thấy mình nhẹ bẫng. Cơn đau trên lưng dịu đi, và lần đầu tiên, khối kim loại trong ngực hắn không còn nóng rát nữa. Hắn quỳ sụp xuống sàn nhà, giữa những mảnh vỡ lưu ly, hơi thở dồn dập.

"Tại sao cô lại cứu ta?" Hắn ngước nhìn Lạc Yên.

"Vì tôi đã hứa với Tiểu Hắc sẽ chăm sóc ông," cô mỉm cười, rồi quay lưng bước đi, bóng dáng nhỏ bé mất hút trong màn mưa bên ngoài cửa lớn.

Thẩm Vạn Cổ ngồi đó, nhìn theo hướng cô đi. Hắn vừa mất đi một bộ sưu tập vô giá, vừa phá hỏng uy tín của Kim Tiền Các. Nhưng lần đầu tiên sau năm trăm năm, hắn cảm thấy mình vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài và không mộng mị.

Tuy nhiên, hắn không biết rằng, hành động thả tự do cho các giấc mơ đã chạm đến lợi ích của một thế lực bí mật khác — những kẻ chuyên săn lùng những linh hồn khuyết thiếu để luyện thành "Ma Tâm".

Một bóng đen đứng trên mái nhà đối diện, đôi mắt đỏ rực nhìn xuống Kim Tiền Các.

"Thẩm Vạn Cổ... ngươi bắt đầu có điểm yếu rồi."