Sau sự cố "vỡ bình giấc mơ", danh tiếng của Kim Tiền Các bị ảnh hưởng không nhỏ. Lần đầu tiên sau nhiều thế kỷ, người ta thấy Thẩm Vạn Cổ chịu lỗ. Nhưng đối với giới tu tiên, đây không phải là một tai nạn, mà là một cơ hội. Khi một con mãnh thú bị thương, những kẻ săn mồi nấp trong bóng tối của sự đạo mạo bắt đầu lộ diện.
Sáng sớm, mây mù bao phủ đỉnh tháp Kim Tiền Các. Một đoàn người mặc đạo bào trắng tinh khôi, thêu hình mây hạc, cưỡi hạc giấy đáp xuống sân trước. Dẫn đầu là Triệu Vô Cực – Tông chủ của Hạo Nhiên Tông, vị tông môn đứng đầu chính đạo hiện nay.
Thẩm Vạn Cổ ngồi trên ngai, tay vuốt ve đầu Tiểu Hắc. Hắn vẫn mặc bộ y phục màu xám giản dị từ hôm qua, gương mặt có chút nhợt nhạt nhưng đôi mắt vẫn sắc sảo như dao.
"Triệu tông chủ đại giá quang lâm, Kim Tiền Các chưa kịp quét dọn, thật là thất lễ," Vạn Cổ nhếch mép, giọng điệu mang theo sự mỉa mai quen thuộc.
Triệu Vô Cực vuốt chòm râu dài, vẻ mặt tràn đầy chính khí: "Thẩm các chủ khách khí rồi. Bản tọa đến đây không phải để hưởng thụ trà ngon, mà là vì đại nghĩa của tu chân giới. Nghe nói tối qua Kim Tiền Các gặp biến cố, ta lo lắng có ma vật thoát ra làm hại nhân gian, nên đích thân đến kiểm tra."
"Kiểm tra?" Vạn Cổ cười thành tiếng, tiếng cười vang vọng trong đại sảnh vắng lặng. "Triệu tông chủ thật có tâm. Nhưng nếu ta nhớ không lầm, kỳ hạn trả lãi của Hạo Nhiên Tông cho khoản vay mười vạn linh thạch cực phẩm đã quá hạn ba ngày rồi."
Gương mặt Triệu Vô Cực hơi cứng lại, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ thản nhiên: "Chuyện tiền bạc là chuyện nhỏ, đạo nghĩa mới là chuyện lớn. Hạo Nhiên Tông ta đang xây dựng trận pháp hộ thế, cần tiêu tốn lượng lớn tài nguyên. Việc này là vì sự an nguy của chúng sinh, Thẩm các chủ giàu nứt đố đổ vách, lẽ nào lại đi tính toán từng đồng với cả thiên hạ?"
Đây chính là cái bẫy của đạo đức. Trong giới tu tiên, kẻ có tiền thường bị coi là "phàm tục", còn kẻ vay tiền để làm "việc nghĩa" thì lại có quyền tự cho mình cái thế thượng phong.
Thẩm Vạn Cổ đứng dậy, mỗi bước chân của hắn gõ xuống sàn ngọc nghe như tiếng đếm của thần chết. Hắn lấy ra một cuốn sổ làm bằng vàng mỏng — đây là cuốn sổ nợ của nhân gian.
"Triệu tông chủ, ta không quan tâm đến chúng sinh của ông. Ta chỉ quan tâm đến khế ước." Vạn Cổ mở cuốn sổ, chỉ vào một dòng chữ đỏ. "Ngày đó ông vay tiền để mua Băng Tâm Thảo về chữa thương cho tiểu thiếp, không phải để xây trận pháp hộ thế. Ông dùng danh nghĩa Hạo Nhiên Tông để bảo lãnh. Bây giờ, lãi mẹ đẻ lãi con, ông định dùng 'đạo nghĩa' để quỵt nợ sao?"
Những đạo sĩ đi theo Triệu Vô Cực bắt đầu xầm xì, mặt mày đỏ gay vì xấu hổ xen lẫn giận dữ. Triệu Vô Cực bị bóc trần sự thật, ánh mắt thoáng hiện lên một tia sát ý lùng lạnh.
"Thẩm Vạn Cổ! Ngươi đừng có ngậm máu phun người. Một kẻ đầy mùi đồng tiền như ngươi thì hiểu gì về đạo? Hôm nay ta đến đây là để nhắc nhở ngươi, nếu ngươi còn tiếp tục dùng tiền thao túng nhân quả, chính đạo sẽ không để yên!"
"Ồ? Vậy thì hay quá." Vạn Cổ bỗng tiến sát lại gần Triệu Vô Cực, hơi thở mang theo mùi kim loại lạnh lẽo. "Nếu ông đã không có tiền trả, vậy chúng ta đổi cách thanh toán khác. Ta muốn mua 'Danh tiếng' của Hạo Nhiên Tông."
"Ngươi nói gì?"
"Trong vòng ba ngày, nếu không trả đủ nợ, ta sẽ công bố toàn bộ danh sách vay nợ của các trưởng lão chính đạo cho thiên hạ biết. Ta muốn xem lúc đó, cái 'đạo' của các ông đáng giá mấy đồng tiền đồng bẩn thỉu ở khu ổ chuột."
Triệu Vô Cực run lên vì giận. Gã không sợ chết, gã sợ mất mặt. Đối với những kẻ sống bằng danh vọng giả tạo, việc bị bóc trần sự thật còn đáng sợ hơn cả Thiên kiếp.
"Ngươi... ngươi dám!"
"Ta là một thương nhân, Triệu tông chủ. Không có gì ta không dám làm để thu hồi vốn."
Triệu Vô Cực vung tay áo, hầm hầm quay người bỏ đi. "Thẩm Vạn Cổ, ngươi hãy đợi đấy. Núi cao còn có núi cao hơn, tiền của ngươi không mua được mạng của ngươi đâu!"
Khi đoàn người của Hạo Nhiên Tông đi khuất, Thẩm Vạn Cổ bỗng khuỵu xuống, tựa vào một cột trụ vàng. Vết thương trên lưng hắn lại rỉ ra chất lỏng vàng kim. Tiểu Hắc chạy lại, lo lắng liếm lấy tay hắn.
"Lão Chu..." Vạn Cổ thào phào. "Chuẩn bị... thu gom toàn bộ nợ của các tông môn nhỏ xung quanh Hạo Nhiên Tông. Ta muốn bao vây kinh tế của bọn chúng. Chúng gọi ta là gian thương, ta sẽ cho chúng thấy thế nào là sự tàn khốc của một kẻ buôn tiền."
Lão quản gia thở dài, dâng lên một chén thuốc dược hương đậm đặc. "Chủ nhân, người đang đẩy mình vào chỗ đối đầu với cả thế giới. Tại sao không sống bình yên như cô gái mù kia đã nói?"
Vạn Cổ nhìn vào chén thuốc, bóng hình hắn phản chiếu trong đó trông thật già nua và mệt mỏi. "Vì ta không có đường lui, lão Chu. Từ giây phút ta đổi trái tim lấy số vàng này, ta đã bị xích vào cái ngai vàng này rồi. Nếu không tiến tới, vàng sẽ nuốt chửng ta. Nếu không mạnh hơn bọn họ, bọn họ sẽ nhân danh 'chính nghĩa' mà xẻ thịt ta ra để chia nhau."
Đêm đó, Vạn Cổ lại tìm đến khu hẻm nhỏ. Hắn đứng trong bóng tối, nhìn Lạc Yên đang cùng những đứa trẻ nghèo chia nhau những mẩu bánh vụn. Cô cười nói vui vẻ, dường như sự kiện kinh hoàng hôm qua không hề để lại bóng ma nào trong lòng cô.
Hắn chợt nhận ra sự khác biệt giữa hắn và cô. Hắn nắm giữ vận mệnh của hàng triệu người nhưng không thể nắm giữ nụ cười của chính mình. Cô chẳng nắm giữ gì cả, nhưng cả thế giới của cô đều rực rỡ hơi ấm.
Hắn lấy một thỏi vàng ra, định ném vào gánh hoa của cô, nhưng rồi lại rụt tay về.
Không. Vạn Cổ nghĩ. Tiền của mình sẽ làm vẩn đục nụ cười đó.
Hắn lặng lẽ quay đi, bước chân cô độc dưới ánh trăng. Nhưng hắn không biết rằng, ánh mắt của những kẻ thuộc hạ dưới trướng Triệu Vô Cực đã bắt đầu rình rập ở đầu hẻm. Bọn chúng đã nhận ra điểm yếu duy nhất của kẻ giàu nhất thế gian: Một cô gái mù không xu dính túi.