MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Phú GiaChương 8: DẠ YẾN CỦA NHỮNG CON RỐI

Vạn Cổ Phú Gia

Chương 8: DẠ YẾN CỦA NHỮNG CON RỐI

1,214 từ · ~7 phút đọc

Thành Vô Ưu đêm nay rực rỡ hơn bao giờ hết. Một dải lụa đỏ thêu linh thạch phát quang trải dài từ cổng thành dẫn thẳng tới đỉnh tháp Kim Tiền Các. Thẩm Vạn Cổ mở tiệc.

Lời mời được gửi đi khắp thiên hạ, từ những tông chủ chính đạo tiên phong đạo cốt đến những ma đầu ẩn mình trong hang tối. Người ta nói, chỉ riêng rượu dùng trong đêm nay đã được ủ từ linh quả ngàn năm, mỗi vò đủ để một tu sĩ cấp thấp đột phá cảnh giới. Nhưng tất cả đều biết, rượu của Thẩm Vạn Cổ không dễ uống, và thức ăn trên bàn tiệc của hắn luôn kèm theo một cái giá cắt cổ.

Tại đại sảnh, không khí đặc quánh mùi trầm hương quý giá và mùi của tham vọng. Triệu Vô Cực của Hạo Nhiên Tông ngồi ở vị trí danh dự, gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản nhưng đôi mắt không ngừng liếc nhìn những món bảo vật bày biện xung quanh như thể đang thầm định giá.

"Các vị," Thẩm Vạn Cổ xuất hiện.

Hắn không mặc áo lụa xám như mọi khi. Đêm nay, hắn khoác trên mình bộ trường bào đen tuyền, trên đó thêu hàng vạn hạt kim cương nhỏ xíu tạo thành hình một con rồng đang cuộn mình. Mỗi bước đi của hắn, ánh sáng vỡ ra lấp lánh như một dải ngân hà đang di động. Nhưng gương mặt hắn thì vẫn thế: Nhợt nhạt, lạnh lùng, và mang theo một vẻ mệt mỏi thâm căn cố đế.

"Cảm ơn đã nể mặt Kim Tiền Các," Vạn Cổ nâng chén ngọc, giọng hắn vang lên đều đều nhưng thấm vào tai mỗi người như một luồng điện nhẹ. "Đêm nay không bàn chuyện nợ nần, không bàn chuyện chính tà. Chỉ bàn chuyện... vui vẻ."

Hắn phất tay. Ngay lập tức, hàng trăm vũ công bước ra. Nhưng điều kinh khủng là, họ không phải người thật. Đó là những con rối gỗ được chế tác tinh xảo đến mức có thể thấy từng thớ thịt, từng sợi tóc. Trên trán mỗi con rối đều dán một lá bùa vàng ròng. Chúng nhảy múa những điệu múa mê hoặc, nhưng đôi mắt gỗ thì trống rỗng, vô hồn.

"Triệu tông chủ thấy sao?" Vạn Cổ quay sang vị tông chủ đang tái mặt. "Những con rối này không biết mệt, không biết phản bội, và quan trọng nhất... chúng không biết nói dối. Chúng chỉ làm những gì người trả tiền yêu cầu."

"Thẩm các chủ thật khéo đùa," Triệu Vô Cực cười gượng. "Nhưng con người khác con rối ở chỗ có linh hồn, có đạo đức."

"Đạo đức sao?" Vạn Cổ đặt chén rượu xuống, thanh âm giòn tan. "Vậy chúng ta hãy thử một trò chơi. Đêm nay, ta đặt lên bàn này mười viên Phá Cảnh Đan bậc nhất. Kẻ nào có thể đứng ra thừa nhận mình từng vì lợi ích cá nhân mà phản bội tông môn hay người thân, viên đan này thuộc về kẻ đó."

Cả đại sảnh im phăng phắc. Mười viên Phá Cảnh Đan — thứ có thể giúp một tu sĩ tiết kiệm được ba trăm năm tu luyện.

Một vị trưởng lão của Thanh Vân Môn đứng bật dậy, mặt đỏ gay: "Ngươi khinh rẻ chúng ta quá! Ai có thể vì mấy viên thuốc mà bán rẻ danh dự?"

Vạn Cổ không nói gì, hắn chỉ lấy thêm một rương linh thạch cực phẩm, mở nắp ra. Ánh sáng tím rực rỡ chiếu thẳng vào mặt vị trưởng lão nọ.

"Và thêm mười vạn linh thạch cho mỗi người. Chỉ cần nói thật một lần."

Thời gian như ngừng trôi. Rồi, từ trong bóng tối, một tiếng nói nhỏ vang lên: "Tôi... tôi thừa nhận."

Một vị danh môn chính đạo bước ra, quỳ xuống trước đống linh thạch, kể về việc mình đã đầu độc sư huynh để chiếm đoạt vị trí trưởng lão như thế nào. Tiếp theo là người thứ hai, người thứ ba...

Dạ yến biến thành một buổi xưng tội đầy nhơ nhuốc. Những chiếc mặt nạ "tiên phong đạo cốt" rơi xuống lả tả trên sàn nhà cùng với những miếng thịt hươu, thịt hổ. Thẩm Vạn Cổ ngồi trên ngai cao, nhìn cảnh tượng ấy bằng đôi mắt đầy sự khinh miệt. Hắn thấy những con người kia, lúc này đây, còn giống robot và con rối hơn cả những con rối gỗ đang nhảy múa quanh họ.

"Triệu tông chủ, ông thấy không?" Vạn Cổ ghé sát tai Triệu Vô Cực, người đang run rẩy vì giận dữ và sợ hãi. "Tiền của ta không mua được đạo đức, nhưng nó mua được sự thật. Mà sự thật thì thường rẻ mạt hơn ông tưởng."

Đúng lúc đó, lão Chu hấp tấp chạy vào, ghé tai Vạn Cổ nói nhỏ vài câu.

Sắc mặt Vạn Cổ vốn dĩ trắng bệch nay bỗng biến thành một màu xanh mét. Đôi bàn tay vốn dĩ luôn vững vàng bỗng run lên bần bật, làm chén ngọc trên tay rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

"Chúng dám?" Vạn Cổ gầm lên, một luồng uy áp kinh hồn bạt vía tỏa ra từ cơ thể hắn, khiến những con rối gỗ xung quanh bị vỡ vụn thành từng mảnh.

Lạc Yên đã bị bắt.

Bọn chúng không đòi tiền. Bọn chúng biết tiền với Vạn Cổ chỉ là những con số. Bọn chúng muốn thứ quý giá nhất của hắn: Trái tim bằng vàng ròng.

"Thẩm các chủ, có chuyện gì vậy?" Triệu Vô Cực cười nhạt, gã dường như đã đoán trước được điều gì đó. "Lẽ nào kẻ giàu nhất thế gian lại đánh mất thứ gì đó không thể mua lại được bằng tiền?"

Vạn Cổ nhìn xoáy vào mắt Triệu Vô Cực. Hắn hiểu ra rồi. Dạ yến này là cái bẫy của hắn dành cho họ, nhưng sự biến mất của Lạc Yên lại là cái bẫy của họ dành cho hắn. Hắn dùng tiền để nhạo báng linh hồn họ, và họ dùng tình cảm để hủy diệt mạng sống của hắn.

"Tất cả cút hết cho ta!"

Tiếng thét của Vạn Cổ rung chuyển cả tòa tháp. Các vị khách hoảng sợ bỏ chạy, để lại một đại sảnh ngổn ngang những linh thạch, đan dược và những xác rối gỗ vỡ vụn.

Vạn Cổ đứng giữa sảnh đường trống vắng, hơi thở dốc hụt. Trái tim vàng trong lồng ngực hắn đập dữ dội, phát ra những tiếng keng... keng... đau đớn. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, máu vàng lại rỉ ra, thấm vào tấm thảm đỏ.

"Gâu!" Tiểu Hắc chạy đến, cắn lấy gấu áo hắn, lôi về phía cửa.

"Ta biết rồi, Tiểu Hắc... ta đi đây."

Vạn Cổ không mang theo ngân phiếu, không mang theo bảo vật. Hắn chỉ cầm theo một thanh kiếm gãy mà hắn đã nhặt được ở khu ổ chuột của Lạc Yên ngày trước.

Đêm nay, kẻ dùng tiền đập ra trường sinh sẽ học được bài học cuối cùng của một con người: Có những cuộc giao dịch mà bạn phải trả giá bằng tất cả những gì bạn có, và đôi khi, ngay cả cái chết cũng là một sự xa xỉ không thể mua được.