Cơn mưa đêm nay không mang theo mùi thanh khiết của đất trời, mà nồng nặc mùi gỉ sét của kim loại. Thẩm Vạn Cổ lao đi trong màn đêm, tà trường bào đắt giá rách bươm, kéo lê trên những vũng bùn lầy lội. Tiểu Hắc dẫn đường, tiếng sủa của nó lạc đi giữa tiếng sấm rền vang.
Nơi bọn chúng bắt giữ Lạc Yên là một ngôi đền hoang phế nằm ở ngoại vi thành Vô Ưu – nơi thờ phụng một vị thần tài lộc đã bị người đời lãng quên, tượng thần sứt sẹo, rêu phong bao phủ.
Bên trong đền, ánh đuốc chập chờn soi rõ bóng dáng nhỏ bé của Lạc Yên. Cô bị xích vào một cây cột đá, đôi mắt mù lòa nhắm nghiền, gương mặt tái nhợt nhưng không hề lộ vẻ sợ hãi. Đứng quanh cô là mười hai vị trưởng lão của các tông môn khác nhau, những kẻ vừa mới đây thôi còn ngồi trong dạ yến của Vạn Cổ, miệng ngậm đầy linh quả và đan dược của hắn.
"Thẩm Vạn Cổ, ngươi đến chậm hơn ta tưởng." Triệu Vô Cực bước ra từ sau bức tượng thần, tay cầm một thanh đoản đao tỏa ra hắc khí. "Xem ra, đôi chân bằng thịt của ngươi không nhanh bằng đôi cánh của những đồng tiền."
Vạn Cổ dừng lại ở ngưỡng cửa đền. Hắn thở dốc, máu vàng từ vết rạn trên ngực thấm qua lớp áo đen, nhỏ xuống đất tạo thành những tiếng tí tách nặng nề.
"Thả cô ấy ra," giọng Vạn Cổ khàn đặc, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày. "Các ngươi muốn gì? Kim Tiền Các? Mạch khoáng linh thạch? Hay là thọ nguyên vạn năm? Ta cho tất cả."
"Chúng ta không cần những thứ phù du đó nữa," một vị trưởng lão khác lên tiếng, mắt đỏ ngầu tham lam. "Chúng ta muốn thứ đang đập trong lồng ngực ngươi. Tâm Mạch Kim Tinh. Chỉ cần có nó, chúng ta sẽ có được bí mật của sự bất tử mà không cần tu luyện."
Lạc Yên nghe thấy giọng của Vạn Cổ, cô khẽ mở mắt, dù chẳng nhìn thấy gì. "Ông chủ Thẩm... đừng... Đừng đổi. Họ không giữ lời đâu. Những kẻ này... linh hồn của họ đã chết từ lâu rồi."
"Im miệng!" Triệu Vô Cực tát mạnh vào mặt cô gái, khiến khóe môi cô rỉ máu.
Trái tim vàng trong ngực Vạn Cổ bỗng rung lên một hồi chuông thảm thiết. Coong! Tiếng vang ấy chấn động cả ngôi đền hoang. Hắn nhìn thấy vết máu trên môi Lạc Yên, và lần đầu tiên trong năm trăm năm, một cảm giác lạ lẫm bùng lên, thiêu đốt mọi mạch máu của hắn. Đó không phải là sự nóng giận của kẻ bị lừa, mà là nỗi đau của một con người khi thấy thứ mình trân quý bị chà đạp.
"Các ngươi nói đúng," Vạn Cổ bỗng cười, một điệu cười điên dại và bi thương. "Ta là kẻ giàu nhất thế gian, nhưng ta lại nghèo đến mức chỉ có mỗi một người bạn để bảo vệ. Nếu ta không bảo vệ được cô ấy, thì đống vàng này để làm gì?"
Hắn bước lên một bước. Uy áp từ cơ thể hắn tỏa ra, không phải là linh lực tu tiên thanh cao, mà là áp lực của hàng vạn tấn vàng ròng đang đè nặng lên không gian.
"Các ngươi muốn tim của ta? Được, để xem các ngươi có đủ 'vốn' để nhận nó không!"
Vạn Cổ không rút kiếm. Hắn đưa bàn tay trắng bệch vào lồng ngực mình. Tiếng da thịt bị xé toạc vang lên ghê rợn, nhưng không có máu đỏ, chỉ có những tia sáng vàng rực rỡ bắn ra. Hắn đang tự tay móc lấy trái tim của chính mình.
"Ông chủ Thẩm! Đừng làm thế!" Lạc Yên hét lên, nước mắt chảy dài trên đôi má nhợt nhạt.
Triệu Vô Cực và đám trưởng lão lùi lại một bước, vừa sợ hãi vừa hưng phấn nhìn khối kim loại rực rỡ đang dần lộ ra từ ngực Vạn Cổ.
Nhưng họ đã lầm. Vạn Cổ không hiến tế trái tim để cầu hòa. Hắn đang kích hoạt một loại cấm thuật mà chỉ kẻ sở hữu "Tụ Tài Cách" mới biết: Vạn Vật Quy Kim.
"Ta dùng toàn bộ gia sản của Kim Tiền Các, dùng mười vạn năm thọ nguyên, dùng cả linh hồn của Thẩm Vạn Cổ này để mua một giao dịch duy nhất với Thiên Địa..." Vạn Cổ gầm lên, giọng nói rung chuyển cả núi rừng. "Ta mua... cái chết của tất cả các ngươi ngay tại đây!"
Một luồng ánh sáng vàng kinh thiên động địa bùng nổ. Toàn bộ ngôi đền, cây cỏ, và cả mười hai vị trưởng lão bỗng chốc bị hóa cứng. Làn da của họ biến thành vàng, quần áo biến thành vàng, ngay cả tiếng thét kinh hoàng cũng bị đông cứng lại trong lớp kim loại lạnh lẽo.
Trong phút chốc, ngôi đền hoang phế trở thành một bảo tàng của những bức tượng vàng sống động và rùng rợn. Triệu Vô Cực đứng đó, cánh tay còn đang giơ đoản đao, gương mặt vĩnh viễn bị khóa chặt trong vẻ tham lam tột độ.
Cái giá của việc hóa vàng cả một vùng không gian chính là sinh mạng của người thực hiện.
Vạn Cổ quỵ xuống bên cạnh Lạc Yên. Khối Tâm Mạch Kim Tinh trong ngực hắn đã vỡ nát, ánh sáng tắt lịm. Hắn dùng chút sức tàn cuối cùng, bẻ gãy sợi xích vàng (vốn dĩ là xích sắt đã bị hắn hóa vàng) cho cô.
"Lạc Yên..." hắn thầm thào, giọng nói yếu ớt như hơi khói.
Lạc Yên ôm lấy thân hình đang lạnh dần của hắn. Cô chạm vào ngực hắn, nơi giờ đây chỉ là một cái hố trống rỗng.
"Ông chủ Thẩm... tại sao... ông ngốc thế..."
"Ta không ngốc..." Vạn Cổ mỉm cười, đôi mắt hắn bắt đầu mờ đi. "Đây là vụ làm ăn có lãi nhất đời ta. Ta dùng thứ mình không cần... để đổi lấy thứ ta hằng ao ước..."
"Ông ao ước điều gì?"
"Một giọt nước mắt thật sự... dành cho ta..."
Tiểu Hắc rên rỉ, dụi đầu vào tay Vạn Cổ. Lạc Yên khóc không thành tiếng, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống lồng ngực trống rỗng của hắn. Kỳ lạ thay, khi nước mắt của cô chạm vào vết thương, lớp vàng ròng đang bao phủ cơ thể Vạn Cổ bỗng tan chảy, biến thành lớp da thịt người mềm mại.
Hắn không chết. Thiên đạo dường như đã động lòng trước một kẻ dám tán gia bại sản để mua lấy một chút tình chân thật. Hoặc có lẽ, cái chết cũng chê tiền của hắn quá nặng nên không muốn thu nhận.
Vạn Cổ ngất đi trong vòng tay của cô gái mù.
Sáng hôm sau, người dân thành Vô Ưu bàng hoàng nhận thấy tòa tháp Kim Tiền Các lộng lẫy đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một bãi đất trống đầy cỏ dại. Kẻ giàu nhất thế gian đã biến mất cùng với gia sản vạn năm của mình.
Ở một góc phố nghèo khu Tây thành, có một tiệm bán hoa sen mới mở. Chủ quán là một cô gái mù và một người đàn ông mặt mũi nhợt nhạt, luôn mặc áo vải thô, bên cạnh là một con chó đen tai ngắn tai dài.
Người đàn ông không còn dùng vàng để pha trà, nhưng chén trà của hắn bây giờ lại mang một vị ngọt thanh lạ lùng.
"Vạn Cổ, hôm nay chúng ta bán được bao nhiêu?" Lạc Yên hỏi, tay vẫn đang tỉa lá.
Thẩm Vạn Cổ nhìn vào khay tre, bên trong có vài đồng tiền đồng rỉ sét. Hắn mỉm cười, một nụ cười ấm áp như nắng mùa xuân.
"Đủ để mua một bữa cơm tối cho cô, và một mẩu xương cho Tiểu Hắc. Chúng ta... đang giàu hơn bao giờ hết."
Nhưng ở phương xa, trong những cung điện nguy nga của các tông môn khác, những đôi mắt tham lam mới đã bắt đầu dõi theo thành Vô Ưu. Họ không tin Thẩm Vạn Cổ đã mất hết sức mạnh. Họ tin rằng hắn đang che giấu một kho báu lớn hơn cả vàng bạc: Bí mật của việc trở lại làm người.
Hồi 1 kết thúc. Những con sóng ngầm của Hồi 2: "Thị trường linh hồn" đang bắt đầu trỗi dậy.