MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Phú GiaChương 10: KHI THẦN TIÊN CŨNG PHẢI TRẢ GÓP

Vạn Cổ Phú Gia

Chương 10: KHI THẦN TIÊN CŨNG PHẢI TRẢ GÓP

1,109 từ · ~6 phút đọc

Thành Vô Ưu sau biến cố "Kim Tiền Các biến mất" không hề trở nên yên bình. Ngược lại, nó giống như một cái ao cạn nước, để lộ ra tất cả những loài thủy quái hung dữ đang khao khát tìm kiếm giọt linh khí cuối cùng.

Thẩm Vạn Cổ ngồi trên một chiếc ghế gỗ bện mây đã sờn rách trước cửa tiệm hoa nhỏ. Hắn mặc một chiếc áo chàm đơn sơ, đôi bàn tay từng chạm vào những loại bảo vật thượng cổ giờ đây đang dính đầy nhựa hoa sen và bùn đất. Trái tim trong lồng ngực hắn không còn phát ra tiếng kêu của kim loại, nó đập nhè nhẹ, phập phồng sự sống, nhưng mỗi nhịp đập đều mang theo cái cảm giác mỏi mệt của một phàm nhân.

"Vạn Cổ, uống chút nước đi."

Lạc Yên đi ra, tay bưng một bát nước vối nóng. Cô đặt bát nước vào tay hắn một cách chính xác, dù đôi mắt vẫn một màu đục mờ. Thẩm Vạn Cổ đón lấy, hơi ấm từ bát gốm sứt mẻ lan tỏa vào lòng bàn tay. Hắn nhìn cô, rồi nhìn xuống những đồng tiền xu nằm lẻ loi trong chiếc rổ tre.

"Lạc Yên, nếu ta nói với cô rằng, có những kẻ có thể hô mưa gọi gió, sống thọ ngang trời đất, nhưng lúc này đây lại đang nợ ta một cái bánh bao... cô có tin không?"

Lạc Yên cười, nụ cười thanh thản như mặt hồ không gợn sóng: "Tôi tin chứ. Vì người giàu nhất mà tôi biết, giờ cũng đang ngồi đây lo chuyện cơm tối đó thôi."

Đúng lúc đó, một bóng người từ đầu hẻm lảo đảo đi tới. Kẻ này mặc một bộ đạo bào rách nát, mái tóc rối bù, gương mặt đầy những vết sẹo do lôi điện để lại. Đó chính là một vị chấp pháp trưởng lão của Thiên Giám Ty – cơ quan thay trời hành đạo từng muốn tiêu diệt Vạn Cổ ở chương 4.

Lão nhìn thấy Vạn Cổ, đôi mắt vốn dĩ đầy vẻ uy nghiêm nay chỉ còn sự cầu khẩn hèn mọn. Lão quỳ sụp xuống, không phải để thi triển pháp thuật, mà để chìa ra một bàn tay run rẩy.

"Thẩm... Thẩm các chủ. Xin ngài... cứu mạng."

Thẩm Vạn Cổ không đứng dậy, hắn nhấp một ngụm nước vối, vị chát đọng lại trên đầu lưỡi. "Ngươi lầm rồi. Thẩm các chủ đã chết trong ngôi đền vàng đó rồi. Ở đây chỉ có Thẩm Vạn Cổ bán hoa."

"Không! Ngài vẫn còn cuốn sổ đó... ta biết!" Lão trưởng lão hổn hển. "Sau khi Kim Tiền Các biến mất, linh khí trong vùng bị rút cạn. Những kẻ dùng linh thạch để duy trì thọ nguyên như chúng ta đều bị phản phệ. Thiên đạo đang đòi nợ chúng ta! Xin ngài... chỉ cần cho ta vay một hơi thở sinh mệnh, sau này ta sẽ làm trâu làm ngựa trả cho ngài."

Vạn Cổ nhìn lão, rồi nhìn vào không trung. Hắn nhận ra một quy luật tàn khốc: Khi hắn buông bỏ vàng bạc, hắn đã thoát khỏi vòng xoáy nhân quả của tiền tệ. Nhưng những kẻ đã lỡ sa chân vào sự xa hoa do hắn tạo ra, giờ đây đang bị chính cái "hố đen" tài chính ấy nuốt chửng.

"Vốn dĩ, ta không còn linh thạch," Vạn Cổ trầm mặc. "Nhưng ta vẫn còn quy tắc của ta. Ngươi muốn vay sinh mạng? Được. Nhưng ở đây không có lãi suất bằng tiền."

Hắn lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy ố vàng – mảnh vỡ duy nhất còn sót lại của cuốn sổ nợ vạn cổ.

"Từ nay về sau, ngươi phải dùng 'hành động thiện' để trả góp. Cứ cứu một phàm nhân, ngươi sẽ có thêm một ngày thọ nguyên. Cứ trồng một cái cây, ngươi sẽ có thêm một khắc linh khí. Ngươi có dám ký không?"

Lão trưởng lão khựng lại. Với một kẻ từng coi phàm nhân như cỏ rác, đây là một sự nhục nhã. Nhưng trước cái chết đang cận kề, danh dự của một thần tiên hóa ra cũng chỉ là một món hàng bị ép giá.

"Ta... ta ký."

Lão điểm chỉ bằng máu vào mảnh giấy. Ngay lập tức, một sợi chỉ ánh sáng mỏng manh nối liền từ mảnh giấy vào ngực lão. Gương mặt xám ngoét của lão bỗng hồng hào lên đôi chút, nhưng khí chất thần tiên cũng biến mất, chỉ còn lại dáng vẻ của một lão nông bình thường.

"Đi đi," Vạn Cổ phẩy tay. "Đừng quên, nếu một ngày ngươi nảy sinh ý nghĩ ác, khoản nợ sẽ bị thu hồi ngay lập tức, và cái giá phải trả chính là linh hồn của ngươi."

Lão trưởng lão lạy lục rồi biến mất vào dòng người.

Lạc Yên đứng bên cạnh, lắng nghe tất cả. Cô khẽ hỏi: "Vạn Cổ, ông đang cho họ một cơ hội, hay đang bắt họ vào một cái lồng mới?"

Thẩm Vạn Cổ nhìn vào đôi bàn tay mình, những vệt vàng ròng cuối cùng đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những vết chai sần.

"Ta đang dạy họ cách định giá lại cuộc đời, Lạc Yên ạ. Trước đây, ta dùng tiền để biến người thành quỷ. Giờ đây, ta muốn xem liệu mình có thể dùng nợ để biến thần tiên thành người hay không."

Hắn đứng dậy, thu dọn gánh hoa. Tiểu Hắc sủa một tiếng mừng rỡ, nhảy nhót quanh chân hắn.

Đêm đó, trong gian nhà lá nhỏ, Thẩm Vạn Cổ lần đầu tiên ngủ một giấc không mộng mị. Hắn không còn thấy những núi vàng, không thấy những tiếng gào thét đòi nợ. Hắn chỉ nghe thấy tiếng hơi thở đều đặn của Lạc Yên ở gian phòng bên cạnh và tiếng gió thổi qua những cánh hoa sen trắng.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của vị trưởng lão nọ đã để lại một mùi hương lạ. Ở một nơi nào đó sâu trong những dãy núi linh thiêng, những vị đại lão thực sự của giới tu chân đã nhận ra: Thẩm Vạn Cổ không còn tiền, nhưng hắn đang nắm giữ một thứ quyền lực đáng sợ hơn — Khế ước của lòng tốt.

Nếu hắn có thể điều khiển được "Thiện" và "Ác" thông qua việc trả góp nhân quả, thì hắn chính là một vị thần mới, một vị thần không cần ngai vàng nhưng lại nắm giữ linh hồn của cả thế giới.

Hồi 1 chính thức khép lại. Cánh cửa của Hồi 2: "Thị trường linh hồn" đã hé mở.