Thành Vô Ưu những ngày này mang một vẻ tiêu điều lạ thường. Linh khí trong trời đất dường như đang cô đặc lại, trở nên khan hiếm và đắt đỏ hơn cả máu người. Những tu sĩ vốn dĩ cao ngạo nay đi lại trên phố với gương mặt hốc hác, đôi mắt rình rập những kẻ yếu thế để cướp đoạt từng viên linh thạch vụn.
Trong con hẻm nhỏ khu Tây thành, tiệm hoa của Lạc Yên vẫn mở cửa, nhưng khách đến không phải để mua hoa.
Thẩm Vạn Cổ ngồi trong bóng tối của gian nhà trong, trước mặt hắn là một gã nam tử che mặt bằng một chiếc mặt nạ giấy bồi rẻ tiền. Gã không mang theo linh lực, nhưng hơi thở lại sực nức mùi của những xác chết và những bản khế ước cũ kỹ.
"Ngài Thẩm, danh tiếng của ngài trong giới 'môi giới linh hồn' vẫn chưa bao giờ nguội lạnh," gã nam tử lên tiếng, giọng nói như tiếng hai miếng da khô cọ vào nhau. "Thiên hạ đang đại loạn. Linh khí cạn kiệt là do ngài đã rút hết chúng vào ngôi đền vàng đó rồi biến mất. Bây giờ, người ta không cần vàng của ngài nữa. Người ta cần... một lối thoát."
Vạn Cổ thản nhiên gọt một củ khoai lang, vỏ củ khoai rơi xuống chân Tiểu Hắc. Con chó hít hà rồi nằm bẹp xuống, dường như nó cũng cảm nhận được luồng khí không lành từ vị khách này.
"Ta không còn là Các chủ của Kim Tiền Các," Vạn Cổ không ngẩng đầu. "Ngươi tìm nhầm người rồi."
"Không nhầm đâu. Ngài là kẻ duy nhất trên đời này biết cách định giá một linh hồn." Gã môi giới đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ đen. "Bên trong này là linh hồn của một vị chân tiên vừa mới vẫn lạc. Hắn không muốn đi đầu thai, hắn muốn dùng linh hồn này để thế chấp, vay một cơ hội hồi sinh cho đứa con trai duy nhất của mình. Không ai dám nhận vụ này, ngoại trừ ngài."
Vạn Cổ ngừng tay gọt. Hắn nhìn chiếc hộp. Khói đen u uẩn tỏa ra từ kẽ hở, mang theo tiếng khóc than của một kẻ có tu vi thâm hậu nhưng lại bất lực trước quy luật sinh tử.
"Linh hồn không phải là vật ngang giá," Vạn Cổ lạnh lùng nói. "Một khi đã thế chấp, hắn sẽ vĩnh viễn mất đi tư cách làm người trong luân hồi. Đứa con trai của hắn có sống lại cũng chỉ là một cái xác không hồn. Ngươi gọi đó là cứu người sao?"
"Đó là giao dịch," gã môi giới nhún vai. "Ngài chẳng phải đã từng nói, thế gian này không có gì là không thể mua bán sao?"
Vạn Cổ khẽ nhắm mắt. Đúng vậy, chính hắn đã từng gieo rắc cái tư tưởng ấy vào lòng người. Giờ đây, khi hắn muốn làm người bình thường, cái bóng của quá khứ lại quay về tìm hắn dưới hình hài tàn nhẫn nhất.
"Mang nó đi," Vạn Cổ ra lệnh. "Ta không nhận linh hồn để thế chấp nữa. Ta chỉ nhận nợ bằng hành động."
Gã môi giới cười nhạt, đứng dậy thu hồi chiếc hộp. "Ngài Thẩm, ngài có thể từ chối tôi, nhưng ngài không thể từ chối thực tại. Có kẻ đang mở một 'Sàn giao dịch linh hồn' ngay tại trung tâm thành Vô Ưu. Hắn đang thu mua tất cả những đau khổ, oán hận và cả lòng tốt để luyện thành một loại tiền tệ mới: Linh Tiền. Nếu ngài không ra tay, cả thành phố này sẽ biến thành một cái lò mổ linh hồn."
Gã biến mất vào màn sương, để lại một bầu không khí đặc quánh sự bất an.
Lạc Yên bước vào, tay cô chạm nhẹ vào vai Vạn Cổ. Cô cảm nhận được sự căng cứng trong từng thớ cơ của hắn.
"Vạn Cổ, ông lại đang lo lắng về việc của 'người giàu' phải không?"
"Lạc Yên, nếu thế giới này biến thành một nơi mà ngay cả sự lương thiện cũng bị đem ra cân đo để đổi lấy sự sống, cô có sợ không?"
Lạc Yên ngồi xuống bên cạnh hắn, đôi bàn tay gầy gò bao lấy bàn tay thô ráp của Vạn Cổ. "Tôi vốn dĩ không nhìn thấy gì, nên với tôi, thế giới luôn được vận hành bằng tình thương. Nếu người ta bắt đầu bán đi tình thương để mua hơi thở, thì đó không còn là thế giới nữa, đó là địa ngục. Nhưng Vạn Cổ này, địa ngục cũng cần một người cai quản công minh, đúng không?"
Vạn Cổ giật mình. Hắn nhìn cô gái mù, người luôn cho hắn những lời khuyên đơn giản nhưng sâu sắc nhất. Hắn hiểu ý cô. Hắn không thể trốn tránh quá khứ bằng cách ngồi bán hoa. Hắn phải dùng chính những kiến thức "gian thương" của mình để thiết lập lại trật tự cho cái thị trường linh hồn đang hỗn loạn này.
Đêm đó, Vạn Cổ dẫn Tiểu Hắc ra khỏi tiệm hoa. Hắn không còn mặc trường bào lộng lẫy, nhưng bước chân hắn lại vững chãi hơn bao giờ hết. Hắn đi về phía trung tâm thành phố, nơi một tòa tháp đen ngòm vừa mọc lên — đối lập hoàn toàn với Kim Tiền Các rực rỡ năm xưa.
Đó là Minh Phủ Các.
Dòng người xếp hàng trước Minh Phủ Các dài dằng dặc. Có kẻ dắt theo vợ con, có kẻ mang theo cả di ảnh tổ tiên. Họ không đến để cầu tài lộc, họ đến để "cầm cố" phần người còn lại của mình để đổi lấy một viên linh thạch duy trì sự sống.
Vạn Cổ đứng từ xa nhìn cảnh tượng đó. Hắn thấy một người cha đang ký vào bản khế ước bán đi "lòng hiếu thảo" của con trai mình để đổi lấy một bữa cơm. Hắn thấy một người vợ bán đi "sự chung thủy" của mình để đổi lấy thuốc chữa bệnh cho chồng.
Mỗi khi một bản khế ước được ký kết, một đồng "Linh Tiền" màu tím sẫm lại được đúc ra từ một cỗ máy khổng lồ bên trong tòa tháp. Đồng tiền đó không phát ra ánh sáng vàng, nó phát ra hơi lạnh của sự tuyệt vọng.
"Nào, kẻ nào muốn đổi mạng tiếp theo?" tiếng một tên quản sự bên trong tháp vang lên đầy đắc thắng.
"Ta muốn đổi," một giọng nói trầm thấp vang lên, phá tan bầu không khí u uất.
Đám đông dạt ra. Vạn Cổ bước tới, tay không, nhưng khí chất khiến những kẻ xung quanh phải rùng mình.
"Ngươi là ai? Muốn đổi cái gì?" tên quản sự nhíu mày nhìn bộ quần áo vải thô của Vạn Cổ.
"Ta là Thẩm Vạn Cổ. Và ta muốn đổi toàn bộ nợ nần của những người đang đứng đây... lấy một lời xin lỗi của kẻ đứng sau tòa tháp này."
Cả quảng trường lặng ngắt như tờ. Tên quản sự tái mặt, gã lắp bắp: "Thẩm... Thẩm Vạn Cổ? Ngươi chẳng phải đã tán gia bại sản rồi sao?"
"Tiền bạc có thể mất, nhưng sổ nợ thì không." Vạn Cổ lấy mảnh giấy ố vàng từ trong ngực áo ra. Mảnh giấy bỗng phát ra luồng hào quang xám bạc, những dòng chữ trên đó bắt đầu nhảy múa, kết nối với những linh hồn đang bị xiềng xích bởi Minh Phủ Các.
Hồi 2 đã chính thức khai hỏa. Vạn Cổ không còn dùng vàng để đập chết đối thủ, hắn dùng "tín dụng nhân quả" để lật kèo.