Luồng hào quang từ mảnh giấy nợ ố vàng trên tay Thẩm Vạn Cổ tựa như một ngọn nến nhỏ nhoi giữa đại dương bóng tối của Minh Phủ Các. Đám đông xung quanh nín thở. Những kẻ đang cầm trên tay đồng "Linh Tiền" tím sẫm bỗng thấy đồng tiền trong tay mình nóng rát, như thể nó đang run sợ trước sự hiện diện của vị chủ nhân cũ của mọi loại tiền tệ.
"Ha ha ha! Thẩm Vạn Cổ, quả nhiên danh bất hư truyền. Ngay cả khi chỉ còn là một kẻ bán hoa, cái uy phong 'nhất thủ che trời' của ngài vẫn không hề thuyên giảm."
Từ đỉnh cao của tòa tháp đen, một bóng người từ từ hạ xuống. Hắn không cưỡi hạc, không ngự kiếm, mà bước đi trên những sợi tơ linh hồn mỏng manh dệt thành một lối đi giữa không trung. Khi hắn đáp xuống đất, lớp sương mù tản ra, lộ ra một gương mặt trẻ trung đến mức kỳ lạ, nhưng đôi mắt lại mang vẻ già cỗi của một kẻ đã sống qua mấy kiếp người.
Vạn Cổ nhìn kẻ đó, đôi mắt khẽ nheo lại. "Là ngươi... Mục vô Danh."
"Ngài vẫn còn nhớ tên một gã chân sai vặt từng bị ngài đuổi khỏi Kim Tiền Các vì tội 'tham ô' ba viên linh thạch sao?" Mục Vô Danh mỉm cười, điệu bộ vô cùng lịch thiệp nhưng ánh mắt lại tràn đầy nọc độc. "Năm xưa ngài dạy ta rằng: Trong kinh doanh, không có tình người, chỉ có lợi nhuận. Ta đã khắc cốt ghi tâm lời đó. Chỉ là, ngài làm chưa tới nơi tới chốn. Ngài dùng vàng để đổi mạng, còn ta, ta dùng linh hồn để tạo ra tiền."
Vạn Cổ nhìn quanh những con người đang đờ đẫn vì mất đi một phần linh hồn, lòng hắn thắt lại. "Ngươi đang đi vào vết xe đổ của ta, nhưng với một tốc độ điên cuồng hơn. Ngươi có biết khi linh hồn bị biến thành tiền tệ, thế gian này sẽ sụp đổ không?"
"Sụp đổ sao? Không, nó sẽ trật tự hơn bao giờ hết!" Mục Vô Danh tiến lại gần, ghé sát tai Vạn Cổ. "Bây giờ, kẻ lười biếng sẽ phải bán đi sự lười biếng để sống. Kẻ ác sẽ phải bán đi sự độc ác để mua cơm. Ta đang giúp ngài thanh lọc thế giới này mà?"
"Ngươi đang giết chết khả năng 'hối cải' của họ," Vạn Cổ gằn giọng. "Một kẻ bán đi sự độc ác để lấy tiền, hắn sẽ không còn lương tri để biết mình từng sai. Hắn chỉ là một cái vỏ rỗng."
Mục Vô Danh bật cười lớn, đoạn gã xoay người chỉ về phía tòa tháp: "Đủ rồi! Ngài đến đây để giảng đạo hay để giao dịch? Ngài nói muốn mua lại toàn bộ nợ của đám người này? Ngài lấy gì để mua? Ngài không còn vàng, không còn thọ nguyên vạn năm. Ngài chỉ còn... chính ngài."
Thẩm Vạn Cổ đứng im lìm như một bức tượng gỗ. Hắn biết, mảnh giấy nợ trên tay hắn tuy chứa đựng quyền năng nhân quả, nhưng nó cần một "nguồn năng lượng" để kích hoạt việc giải phóng hàng nghìn linh hồn kia.
"Ngươi muốn gì?" Vạn Cổ hỏi, giọng hắn bình thản đến đáng sợ.
Mục Vô Danh liếm môi, vẻ thèm khát hiện rõ: "Ta muốn mượn 'Vị giác' và 'Khứu giác' của ngài. Một vị thần tiền tệ không cần biết mùi vị của thức ăn hay hương thơm của hoa cỏ. Ngài đã nếm đủ cao lương mỹ vị rồi, hãy để lại những cảm quan đó cho ta. Đổi lại, ta sẽ xé bỏ toàn bộ khế ước của những người ở đây đêm nay."
Tiểu Hắc đứng bên cạnh Vạn Cổ bỗng gầm gừ dữ dội, nó cắn lấy vạt áo hắn như muốn lôi đi. Lạc Yên từng nói, cô nhìn thế giới bằng hơi ấm và mùi hương. Nếu Vạn Cổ mất đi hai thứ đó, hắn sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể ngửi thấy mùi hoa sen trên tóc cô, hay nếm được vị ngọt thanh trong chén trà cô pha.
Mục Vô Danh đang muốn biến Vạn Cổ thành một kẻ mù lòa về cảm xúc ngay trong thân xác phàm nhân.
"Vạn Cổ! Đừng!" Một tiếng gọi trong trẻo vang lên từ phía sau đám đông.
Lạc Yên đang lần mò đi tới, đôi tay cô run rẩy đưa về phía trước. Tiểu Hắc lập tức chạy lại dẫn đường cho cô. Cô đã nghe thấy tất cả.
"Ngài Thẩm, cô gái này chính là người đã giúp ngài trở lại làm người đúng không?" Mục Vô Danh cười khẩy. "Thật cảm động. Nếu ngài không đồng ý, ta sẽ thu thêm một món nợ nữa: Ta muốn sự 'lương thiện' của cô ấy."
"Ngươi dám!" Uy áp của Vạn Cổ bùng phát, nhưng lần này nó không rực rỡ sắc vàng, mà là một màu xám bạc u trầm của những bản khế ước cổ xưa.
Vạn Cổ nhìn Lạc Yên, rồi nhìn hàng nghìn người dân đang quỳ rạp dưới chân tòa tháp Minh Phủ Các. Hắn chợt nhớ về đêm hắn đứng trên đỉnh Kim Tiền Các, nhìn thế giới bằng ánh mắt của một kẻ ban phát. Giờ đây, hắn hiểu rằng, để thực sự "ban phát", người ta phải biết hy sinh thứ mình yêu quý nhất.
"Ta đồng ý."
Câu nói của Vạn Cổ nhẹ tênh nhưng nặng tựa ngàn cân.
Mục Vô Danh vung tay, một luồng hắc khí sộc thẳng vào mũi và miệng Vạn Cổ. Trong một khoảnh khắc, Vạn Cổ cảm thấy một cơn tê dại chạy dọc sống lưng. Thế giới xung quanh hắn bỗng chốc trở nên phẳng lặng. Mùi bùn đất sau cơn mưa, mùi mồ hôi của đám đông, mùi hương sen dịu nhẹ từ phía Lạc Yên... tất cả biến mất. Hắn hít vào, chỉ thấy một luồng không khí trống rỗng, không nóng, không lạnh, không vị.
Rắc!
Hàng ngàn bản khế ước bên trong Minh Phủ Các bỗng bốc cháy. Những người dân đang đờ đẫn bỗng giật mình tỉnh lại, họ cảm thấy linh hồn mình trở về, một cảm giác ấm áp lan tỏa. Họ khóc lóc, ôm chầm lấy nhau và chạy trốn khỏi tòa tháp quỷ dị.
Mục Vô Danh hít một hơi thật sâu, gương mặt gã lộ vẻ thỏa mãn tột cùng: "A... hóa ra đây là mùi của hoa sen sao? Thật là một thứ xa xỉ. Ngài Thẩm, ngài quả là người hào phóng nhất ta từng gặp."
Thẩm Vạn Cổ không nói gì. Hắn loạng choạng bước về phía Lạc Yên. Cô ôm lấy hắn, bàn tay cô chạm vào gương mặt hắn, nước mắt cô rơi xuống má hắn.
Vạn Cổ muốn nói với cô rằng "Trà cô pha ngon lắm", nhưng hắn biết, từ nay về sau hắn sẽ không bao giờ cảm nhận được vị trà đó nữa. Hắn chỉ có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô — thứ giác quan cuối cùng mà hắn còn giữ lại được.
"Chúng ta về nhà thôi," Vạn Cổ thào phào. Giọng nói của hắn vẫn vậy, nhưng trong lòng hắn, một cánh cửa cảm xúc đã vĩnh viễn khép lại.
Dưới chân tòa tháp Minh Phủ Các, Mục Vô Danh nhìn theo bóng lưng của Vạn Cổ, nụ cười trên môi gã tắt ngấm. Gã đã lấy được vị giác và khứu giác của Vạn Cổ, nhưng gã lại cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Bởi vì, một kẻ không còn gì để mất, không còn gì để nếm trải vị ngọt của thế gian, chính là kẻ đáng sợ nhất.
Và gã không hề hay biết, Tiểu Hắc khi rời đi đã nhìn gã bằng một đôi mắt không phải của loài chó, mà là đôi mắt đỏ rực của một thực thể canh giữ địa ngục.