MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Phú GiaChương 13: VỊ ĐẮNG SAU CÙNG

Vạn Cổ Phú Gia

Chương 13: VỊ ĐẮNG SAU CÙNG

1,388 từ · ~7 phút đọc

Căn nhà nhỏ ở khu Tây thành hôm nay tĩnh lặng hơn mọi ngày. Mưa phùn giăng lối, phủ một lớp màn mờ ảo lên những cánh sen trắng đang hé nở trong chum nước. Thẩm Vạn Cổ ngồi bên bục cửa, tay cầm một chén trà gốm.

Hắn đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm.

Trống rỗng.

Nước trà vẫn nóng, hơi nước vẫn bốc lên làm mờ đôi mắt hắn, nhưng vị đắng thanh tao của lá trà, mùi thơm nồng nàn của đất trời sau mưa mà hắn vốn dĩ đã bắt đầu trân trọng, nay hoàn toàn tan biến. Với hắn lúc này, trà ngàn vàng hay nước đục dưới mương cũng chỉ là một thứ chất lỏng vô vị, vô hồn. Hắn giống như một bóng ma đang cố gắng nếm thử dư vị của trần gian nhưng chỉ nhận lại sự lạnh lẽo.

"Vạn Cổ, cơm chín rồi."

Tiếng gọi của Lạc Yên cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Cô bưng ra một khay gỗ nhỏ, trên đó có hai bát cơm gạo lứt, một đĩa rau rừng luộc và một ít muối vừng. Đây là bữa cơm mà đối với kẻ từng ăn gan rồng chả phượng như hắn năm xưa, vốn không bằng một mảnh rác, nhưng giờ đây lại là tất cả những gì hắn có.

Vạn Cổ lặng lẽ cầm đũa. Hắn nhai chậm rãi, cố gắng tìm kiếm một chút vị mặn của muối, một chút vị ngọt của hạt gạo. Nhưng không, khoang miệng hắn như thể đã bị phủ một lớp cát khô khốc.

Lạc Yên ngồi đối diện, đôi mắt mờ đục của cô dường như luôn hướng về phía hắn một cách dịu dàng. Cô gắp một miếng rau đặt vào bát hắn, khẽ hỏi:

"Hôm nay rau hơi đắng, ông có thấy khó ăn không?"

Bàn tay cầm đũa của Vạn Cổ khựng lại. Trái tim hắn nhói lên một nhịp. Hắn không thể thấy đắng, cũng chẳng thể thấy ngon. Hắn nhìn vào đôi mắt của Lạc Yên, rồi cúi đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười trong giọng nói:

"Không đắng. Rất vừa miệng. Cô nấu ngày càng khéo."

Lạc Yên mỉm cười, nhưng nụ cười ấy chợt tắt lịm. Cô buông đũa, vươn bàn tay gầy gò của mình qua chiếc bàn nhỏ, chạm vào gương mặt Vạn Cổ. Ngón tay cô run rẩy lướt qua môi hắn, rồi dừng lại ở khóe mắt.

"Ông nói dối," Lạc Yên thì thầm, giọng cô nghẹn lại. "Hôm nay tôi không cho muối vào rau. Tôi cũng không cho gừng vào trà. Tại sao ông không nhận ra?"

Thẩm Vạn Cổ sững sờ. Chén trà trong tay hắn run lên, nước trà sánh ra ngoài, thấm vào lớp áo vải thô.

"Tôi mù, nhưng tôi không điếc, Vạn Cổ ạ. Tôi nghe thấy tiếng trái tim ông đập một nhịp rất lạ khi uống trà. Tôi ngửi thấy mùi hắc khí từ Minh Phủ Các vẫn còn vương trên tóc ông. Ông đã bán đi 'mùi vị' của mình để cứu những người đó, đúng không?"

Vạn Cổ buông chén trà, tiếng gốm chạm vào bàn gỗ vang lên khô khốc. Hắn không thể giấu cô. Trước một người nhìn thế giới bằng tâm hồn, mọi sự ngụy trang bằng vật chất đều trở nên vô nghĩa.

"Chỉ là vài giác quan thôi mà," Vạn Cổ thở dài, giọng hắn khàn đặc. "Ta vốn dĩ đã sống trong sự lạnh lẽo năm trăm năm qua. Có thêm hay bớt đi chút mùi vị, cũng chẳng sao cả. Chỉ cần cô vẫn ở đây, vẫn an toàn..."

"Ông là đồ ngốc!" Lạc Yên đột ngột đứng dậy, nước mắt rơi lã chã. "Ông tưởng tôi cần sự an toàn mua bằng sự tàn phế của tâm hồn ông sao? Ông đang học cách làm người, nhưng làm người mà không biết đắng cay ngọt bùi, thì khác gì những con rối vàng mà ông từng tạo ra?"

Tiểu Hắc từ góc nhà đi tới, nó dụi đầu vào chân Lạc Yên, rồi nhìn Vạn Cổ bằng đôi mắt u uất. Nó biết hết, nhưng nó là loài thú, nó không biết cách an ủi con người ngoài sự im lặng.

Vạn Cổ đứng dậy, hắn bước vòng qua bàn, nhẹ nhàng ôm lấy đôi vai đang run rẩy của Lạc Yên. Hắn không ngửi thấy mùi hương sen trên tóc cô nữa, nhưng hắn cảm nhận được hơi ấm của cô, cảm nhận được nhịp tim thổn thức của cô đang dội vào lồng ngực mình.

"Lạc Yên, ta là một thương nhân. Ta luôn tính toán thiệt hơn. Trong vụ giao dịch này, ta mất đi vị giác, nhưng ta đổi lại được sự thanh thản. Đó là món hời nhất mà ta từng có."

"Nhưng từ nay về sau, ông sẽ không bao giờ biết món ăn tôi nấu ngon hay dở..."

"Ta sẽ nhìn biểu hiện trên gương mặt cô để biết," Vạn Cổ khẽ vuốt tóc cô. "Cô vui, nghĩa là món đó ngon. Cô buồn, nghĩa là món đó hỏng. Ta không cần lưỡi, ta dùng trái tim của cô làm vị giác cho mình, được không?"

Lạc Yên im lặng, cô tựa đầu vào ngực hắn, khóc nức nở. Sự hy sinh của Vạn Cổ quá lớn lao, lớn đến mức nó khiến một cô gái nghèo khó như cô cảm thấy nợ nần chồng chất. Nhưng đây là loại nợ mà không vàng bạc nào trả nổi, chỉ có thể trả bằng một đời gắn bó.

Đúng lúc đó, từ ngoài cửa vọng vào một tiếng cười lanh lảnh, sắc lạnh như tiếng kim loại va chạm.

"Thật là một vở kịch cảm động! Thẩm Vạn Cổ, ngài mất đi khứu giác nhưng dường như lại mọc thêm một bộ rễ tình ái sâu sắc nhỉ?"

Mục Vô Danh đứng đó, dưới làn mưa phùn, trên tay hắn cầm một bông hoa hồng rực rỡ. Nhưng bông hoa đó không có cánh hoa, mà được kết bằng những mảnh linh hồn màu tím.

"Ngươi đến đây làm gì?" Vạn Cổ đẩy Lạc Yên ra sau lưng, đôi mắt hắn lập tức trở nên sắc lạnh như dao.

"Ta đến để đưa cho ngài một 'hóa đơn' mới," Mục Vô Danh thản nhiên ngửi bông hoa linh hồn trên tay, gương mặt lộ vẻ đắm say ghê tởm. "Ngài cứu được hàng nghìn người ở Minh Phủ Các, nhưng ngài có biết không? Những kẻ đó sau khi lấy lại được linh hồn, họ lại bắt đầu tranh giành, cướp bóc lẫn nhau vì linh khí cạn kiệt. Thế gian này không cần sự cứu rỗi, họ cần một chủ nợ tàn nhẫn để giữ họ trong khuôn khổ."

Mục Vô Danh ném bông hoa xuống chân Vạn Cổ. Bông hoa lập tức tan rã thành một vũng nước đen xì, bốc mùi hôi thối.

"Ta sẽ mở một cuộc đấu giá lớn nhất lịch sử tại trung tâm thành Vô Ưu. Vật đấu giá chính là 'Sự thật về trái tim vàng của Thẩm Vạn Cổ'. Ta muốn cả thiên hạ biết rằng, máu của ngài có thể giúp bọn họ trường sinh mà không cần tu luyện. Để xem, lúc đó những người ngài vừa cứu sẽ bảo vệ ngài, hay sẽ cầm dao xẻ thịt ngài ra?"

Vạn Cổ nhìn vũng nước đen dưới chân, hắn hiểu rằng Mục Vô Danh không muốn giết hắn ngay lập tức. Hắn muốn hủy hoại niềm tin vừa mới nhen nhóm của Vạn Cổ vào nhân tính. Hắn muốn chứng minh rằng, dù Vạn Cổ có hy sinh bao nhiêu, thế gian này vẫn chỉ là một lũ sâu bọ tham lam.

"Ta sẽ đợi ngươi ở cuộc đấu giá," Vạn Cổ nói, giọng bình thản đến lạ lùng. "Nhưng nhớ kỹ, Mục Vô Danh, ta có thể không còn ngửi thấy mùi thối nát của ngươi, nhưng ta vẫn còn đôi tay để tống ngươi xuống địa ngục."

Mục Vô Danh cười lớn rồi biến mất vào màn mưa.

Vạn Cổ quay lại nhìn bát cơm đã nguội lạnh trên bàn. Hắn cầm bát cơm lên, lùa một miếng lớn vào miệng. Vẫn không có vị gì, nhưng hắn nhìn Lạc Yên, và lần này, hắn mỉm cười thật sự.

"Lạc Yên, chuẩn bị một chút. Chúng ta sắp có một 'vụ làm ăn' lớn cuối cùng."