MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Phú GiaChương 14: CUỘC ĐẤU GIÁ SỰ THẬT

Vạn Cổ Phú Gia

Chương 14: CUỘC ĐẤU GIÁ SỰ THẬT

1,338 từ · ~7 phút đọc

Trung tâm thành Vô Ưu đêm nay không có ánh đèn lồng, thay vào đó là những cột lửa tím ngất trời dựng lên từ bốn phía tòa tháp Minh Phủ Các. Một sàn đấu giá khổng lồ được thiết lập ngay giữa quảng trường, nơi vốn dĩ vài ngày trước hàng nghìn người đã được Thẩm Vạn Cổ cứu thoát khỏi khế ước linh hồn.

Nhưng lòng người vốn là thứ dễ thay đổi hơn cả thời tiết.

Lời đồn về việc "máu của Thẩm Vạn Cổ có thể giúp trường sinh" đã lan ra như một thứ dịch bệnh. Những tu sĩ sắp hết thọ nguyên, những kẻ tham lam muốn đạt đến đỉnh cao mà không cần tu luyện, và cả những phàm nhân vốn dĩ chịu ơn hắn, nay đều tụ tập về đây với đôi mắt đỏ ngầu. Họ không đến để trả ơn; họ đến để chia phần.

Mục Vô Danh đứng trên bục cao, khoác một chiếc áo choàng dệt từ tơ của những linh hồn bạc mệnh. Hắn cầm một chiếc búa đấu giá làm từ xương cốt của một vị thánh nhân quá cố.

"Thưa các vị!" Mục Vô Danh dõng dạc, giọng nói được khuếch đại bằng linh lực, vang dội khắp các ngõ ngách. "Thế giới đang cạn kiệt linh khí. Con đường trường sinh đã đóng sập. Nhưng trời cao không tuyệt đường người! Hôm nay, chúng ta không đấu giá bảo vật, không đấu giá công pháp. Chúng ta đấu giá... một bí mật. Bí mật về dòng máu vàng của kẻ từng giàu nhất thế gian – Thẩm Vạn Cổ!"

Phía dưới, đám đông xôn xao như một tổ ong bị chọc giận.

"Đúng! Hắn đã lấy hết tiền của chúng ta, giờ hắn phải trả bằng máu!" một kẻ nào đó hét lên.

Vạn Cổ đứng trong bóng tối dưới chân cầu đá, bên cạnh là Lạc Yên và Tiểu Hắc. Hắn nghe rõ từng lời chửi rủa, từng tiếng gào thét của những người mà hắn đã đánh đổi vị giác và khứu giác để cứu mạng. Trái tim hắn đập những nhịp trầm buồn. Hắn không giận, hắn chỉ thấy một nỗi bi thương mênh mông cho cái gọi là "nhân tính".

"Vạn Cổ, đừng đi..." Lạc Yên nắm chặt tay hắn, đôi bàn tay cô lạnh ngắt. "Họ đã điên rồi. Họ không còn là những người mà ông đã cứu nữa."

Vạn Cổ nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, đặt vào đó một nhành sen trắng. "Lạc Yên, trong kinh doanh, đôi khi người ta phải đối mặt với một khoản nợ xấu. Những người này là món nợ mà ta đã đầu tư sai chỗ. Đêm nay, ta phải đích thân đi 'xóa nợ' cho họ."

Hắn bước ra khỏi bóng tối.

Tiểu Hắc gầm gừ, đôi mắt nó bắt đầu rực lên ánh đỏ âm u, nhưng Vạn Cổ đặt tay lên đầu nó, ra hiệu hãy kiềm chế. Hắn đi thẳng về phía sàn đấu giá, rẽ đám đông ra bằng một khí chất thản nhiên đến lạ lùng. Bộ áo vải thô trên người hắn không làm giảm đi sự uy nghiêm vốn có, mà trái lại, nó khiến hắn trông giống như một vị thần đang vi hành giữa đám dân đen lầm lạc.

"Ta ở đây," Vạn Cổ lên tiếng.

Giọng nói không lớn, nhưng khiến cả quảng trường im bạt. Mục Vô Danh nheo mắt cười, nụ cười đắc thắng tột độ.

"Chào mừng ngài Thẩm! Ngài đến thật đúng lúc. Mọi người đang phân vân không biết nên trả giá bao nhiêu cho một giọt máu của ngài đây."

Vạn Cổ bước lên bục, đứng đối diện với Mục Vô Danh. Hắn nhìn xuống đám đông, thấy những gương mặt quen thuộc: lão trưởng lão từng quỳ xin hắn thọ nguyên, người cha từng bán lòng hiếu thảo của con mình... Tất cả đều đang cầm vũ khí, ánh mắt đầy sự thèm khát.

"Mục Vô Danh, ngươi nói máu của ta có thể giúp trường sinh sao?" Vạn Cổ hỏi, giọng đều đều.

"Chẳng phải sao? Ngài đã hóa vàng cả một ngôi đền, ngài đã sống năm trăm năm mà không cần tu luyện. Trái tim vàng đó chính là nguồn sống vĩnh cửu!"

Vạn Cổ bật cười, tiếng cười chứa đựng sự mỉa mai sâu sắc. Hắn lấy một con dao nhỏ từ trong túi áo, loại dao vẫn dùng để tỉa hoa cho Lạc Yên. Trước sự chứng kiến của hàng vạn con người, hắn rạch một đường dài trên lòng bàn tay mình.

Mọi người nín thở, chờ đợi những giọt vàng ròng chảy ra.

Nhưng không.

Từ vết thương của Vạn Cổ, những giọt máu màu đỏ tươi, nóng hổi và đậm đặc chảy xuống sàn đấu giá. Màu đỏ rực rỡ ấy không hề lấp lánh như kim loại, nó chỉ đơn giản là màu máu của một con người bình thường.

"Nhìn cho kỹ đi," Vạn Cổ giơ bàn tay đang chảy máu lên. "Đây là máu của ta. Nó không giúp các ngươi trường sinh. Nó chỉ giúp ta biết đau, biết thương, và biết vị đắng của sự phản bội. Thứ các ngươi muốn là vàng, nhưng ta đã dùng toàn bộ vàng đó để mua lấy sự lương thiện cho các ngươi vào đêm hôm ấy rồi."

Đám đông sững sờ. Mục Vô Danh tái mặt, gã lao đến nắm lấy tay Vạn Cổ, nhìn trân trân vào dòng máu đỏ. "Không thể nào! Ngài là Thẩm Vạn Cổ! Ngài không thể là một phàm nhân!"

"Ta đã nói rồi, Thẩm các chủ đã chết," Vạn Cổ thản nhiên thu tay lại. "Sự thật là: Không có lối tắt nào để trường sinh cả. Các ngươi đã bị lòng tham của chính mình lừa dối, cũng như Mục Vô Danh đã bị sự đố kỵ của hắn che mắt."

Cơn giận dữ của đám đông bắt đầu chuyển hướng. Họ cảm thấy bị xúc phạm vì đã kỳ vọng quá nhiều.

"Hắn lừa chúng ta! Hắn giấu vàng đi rồi!" tên trưởng lão hèn mọn ngày trước hét lên. "Giết hắn! Mổ tim hắn ra xem bên trong có gì!"

Hàng nghìn kẻ tham lam lao lên sàn đấu giá. Mục Vô Danh cười điên dại: "Đúng! Dù là máu đỏ, ta cũng muốn xem tim của ngài có giá bao nhiêu!"

Đúng lúc đó, Tiểu Hắc vốn dĩ đứng dưới chân sàn bỗng nhiên biến đổi. Cơ thể nó to lớn lên gấp mười lần, bộ lông đen hóa thành những ngọn lửa u minh, và đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu. Một tiếng gầm rú rung chuyển trời đất phát ra từ miệng nó, thổi bay hàng trăm tu sĩ đang lao tới.

"Kẻ nào dám chạm vào chủ nhân của ta?"

Một giọng nói trầm hùng, uy nghiêm như vọng về từ địa ngục vang lên. Tiểu Hắc không còn là con chó hoang tai ngắn tai dài, nó đã trở về với hình hài thật: Đế Thính, linh thú canh giữ nhân quả của cõi âm.

Vạn Cổ đứng giữa sự hỗn loạn, máu từ tay hắn vẫn chảy, thấm xuống mặt đất. Hắn nhìn đám người đang hoảng loạn trước sức mạnh của Đế Thính, rồi nhìn Mục Vô Danh đang run rẩy.

"Vụ đấu giá này... chính thức phá sản," Vạn Cổ nói khẽ.

Nhưng giữa lúc đó, một mũi tên đen lẻ loi từ phía xa bay tới, không nhằm vào Vạn Cổ, mà nhằm thẳng vào Lạc Yên đang đứng bơ vơ giữa đám đông.

"Lạc Yên!" Vạn Cổ hét lên, nhưng đôi chân phàm nhân của hắn không đủ nhanh.

Phập!

Mũi tên xuyên qua vai cô gái mù. Lạc Yên ngã xuống, nhành sen trắng trong tay cô rơi vào vũng bùn, nhuộm đỏ bởi máu của chính cô.

Sự thật đêm nay không chỉ bóc trần dòng máu đỏ của Vạn Cổ, mà còn bóc trần một sự thật tàn khốc hơn: Trong một thế giới của quỷ dữ, kẻ mang trái tim người sẽ luôn là kẻ chịu tổn thương nhiều nhất.