Tiếng mũi tên xé gió và tiếng ngã gục của Lạc Yên như một lưỡi dao cắt đứt sợi dây lý trí cuối cùng của Thẩm Vạn Cổ. Không gian xung quanh hắn bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại tiếng giọt máu của cô rơi xuống nhành sen trắng: Tí... tách...
Vạn Cổ lao xuống sàn đấu giá, đôi chân phàm nhân vấp ngã rồi lại vùng dậy. Hắn ôm lấy thân thể mảnh mai của Lạc Yên vào lòng. Mũi tên đen đó không phải là tên thường, nó mang theo hắc độc của Minh Phủ Các, đang nhanh chóng gặm nhấm sinh mệnh của cô.
"Lạc Yên... đừng ngủ... ta ra lệnh cho cô không được ngủ!"
Lạc Yên run rẩy, đôi bàn tay quờ quạng tìm gương mặt hắn. "Vạn Cổ... mùi hoa sen... tôi không còn thấy mùi hoa sen nữa..."
Hơi ấm từ cơ thể cô đang dần tan biến, cũng giống như vị giác và khứu giác của hắn đã mất. Thẩm Vạn Cổ ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn dĩ bình thản của một kẻ bán hoa giờ đây rực lên một màu đỏ sẫm, thứ ánh sáng của một vị thần vừa bị đẩy vào đường cùng.
"Đế Thính!" Vạn Cổ gầm lên.
Con linh thú khổng lồ – vốn là Tiểu Hắc – nghe tiếng gọi liền dừng việc đồ sát đám đông. Nó bước lại gần chủ nhân, hơi thở mang theo lửa u minh khiến mặt đất xung quanh bị thiêu rụi thành tro đen.
"Chủ nhân, người muốn ta xé xác tất cả bọn chúng chứ?" giọng nói của Đế Thính như tiếng chuông chùa vang lên từ vực thẳm.
Vạn Cổ nhìn quanh. Những kẻ vừa mới đây thôi còn hò hét đòi mổ tim hắn, nay đang co cụm lại vì sợ hãi sức mạnh của linh thú. Mục Vô Danh đứng trên bục, gương mặt tái mét nhưng vẫn cố giữ vẻ đắc thắng: "Thẩm Vạn Cổ! Ngươi có Đế Thính thì sao? Cô ta trúng độc của ta, chỉ có ta mới có thuốc giải! Muốn cứu cô ta, hãy đưa linh hồn của con thú đó cho ta!"
Vạn Cổ nhìn Mục Vô Danh, rồi nhìn xuống mảnh giấy nợ ố vàng trong tay. Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn hiện lên trên môi hắn.
"Mục Vô Danh, ngươi nói đúng. Ta là một thương nhân. Và hôm nay, ta sẽ thực hiện một vụ thâu tóm lớn nhất lịch sử."
Vạn Cổ không tìm thuốc giải từ gã. Hắn đặt bàn tay đang chảy máu của mình lên đầu Đế Thính. Một bản khế ước khổng lồ bằng ánh sáng xám bạc hiện ra giữa bầu trời thành Vô Ưu, bao phủ lấy toàn bộ vạn vật.
"Nhân danh chủ nợ của vạn cổ, ta tuyên bố: Thành Vô Ưu đã phá sản!"
Tiếng nói của hắn vang vọng khắp tâm khảm của từng cư dân. Ngay lập tức, những sợi chỉ màu tím nối liền từ trái tim của mỗi người dân hướng về phía bản khế ước trên không trung.
"Tất cả những linh khí các ngươi từng vay mượn của thiên địa, tất cả những mạng sống các ngươi từng cầu xin ta cứu vãn... hôm nay, ta thu hồi toàn bộ!"
Linh khí trong cơ thể của hàng vạn tu sĩ bỗng chốc bị rút cạn, đổ dồn vào cơ thể Lạc Yên. Những vết thương của cô bắt đầu lành lại dưới tác động của lượng linh năng khổng lồ, hắc độc bị ép ra ngoài, hóa thành những làn khói đen tan biến.
Nhưng cái giá phải trả là vô cùng khủng khiếp. Những kẻ tham lam xung quanh bỗng chốc già đi hàng chục tuổi, tóc bạc trắng, da thịt nhăn nheo. Họ gào thét trong đau đớn khi thấy thọ nguyên và tu vi của mình bị "chủ nợ" cưỡng chế thu hồi.
Mục Vô Danh kinh hoàng nhận thấy tòa tháp Minh Phủ Các của mình bắt đầu sụp đổ. Những đồng "Linh Tiền" tím sẫm vỡ vụn, vì giá trị của chúng dựa trên nỗi đau của con người, mà giờ đây toàn bộ "nỗi đau" đó đã bị Thẩm Vạn Cổ thu mua lại để biến thành sự sống cho Lạc Yên.
"Không! Ngươi không thể làm thế! Đây là cưỡng đoạt!" Mục Vô Danh gào thét.
"Đây là giao dịch," Vạn Cổ đứng dậy, bế Lạc Yên trên tay. "Ngươi dùng lòng tham để thu mua linh hồn, còn ta dùng sự phản bội của các ngươi để định giá lại nhân quả. Thành phố này nợ ta một mạng sống, và ta vừa lấy lại nó."
Hắn bước đi trên những xác người đang rên rỉ, hướng về phía Đế Thính. Con linh thú cúi đầu, để chủ nhân bước lên lưng mình.
Lạc Yên tỉnh lại trong vòng tay hắn, đôi mắt cô vẫn mờ đục nhưng hơi thở đã ổn định. Cô chạm vào ngực hắn, nơi trái tim đang đập cuồng loạn.
"Vạn Cổ... ông đã làm gì?"
"Ta vừa đòi lại một món nợ cũ," Vạn Cổ thì thầm, giọng hắn lạnh như băng. "Từ nay về sau, thành Vô Ưu sẽ không còn tu sĩ, không còn linh khí. Nó sẽ là nơi của những kẻ phàm trần tội lỗi nhất, phải dùng cả đời lao động để trả nợ cho thiên địa."
Hắn không nhìn lại tòa tháp đang sụp đổ hay những kẻ đang van xin. Hắn biết, mình vừa bước qua một ranh giới không thể quay đầu. Hắn đã cứu được Lạc Yên, nhưng hắn cũng vừa trở lại làm "Thẩm các chủ" tàn nhẫn của năm xưa, chỉ khác là lần này, tiền tệ của hắn là số phận của chúng sinh.
Mục Vô Danh bị vùi lấp trong đống đổ nát của chính tòa tháp mình dựng lên. Hắn không chết, nhưng hắn mất đi tất cả cảm quan và linh lực, trở thành một phế nhân vĩnh viễn bị giam cầm trong bóng tối.
Đế Thính dang rộng đôi cánh lửa, bay vút lên không trung, rời khỏi thành phố đã bị "phá sản". Thẩm Vạn Cổ nhìn xuống vùng đất dần lùi xa. Hắn biết, Hồi 2 của cuộc đời hắn vừa kết thúc trong máu và nước mắt.
Ở phương Bắc xa xôi, trên những đỉnh núi quanh năm tuyết phủ, những vị Cổ Thần thực sự đã bắt đầu mở mắt. Họ đã nghe thấy tiếng chuông đòi nợ của Thẩm Vạn Cổ.
"Kẻ phàm nhân đó... đã dám chạm vào cán cân của Thiên Đạo."
Trò chơi mới chỉ thực sự bắt đầu.