Mặc Diên tỉnh dậy khi bóng tối của Vực Thẳm Xám đang ở thời điểm đặc quánh nhất. Ở nơi này, khái niệm thời gian không được đo bằng ánh mặt trời, mà bằng độ dày của lớp tro tàn tích tụ trên mặt đất. Không khí mang vị chát đắng của vôi sống, xộc vào mũi, khô khốc và chết chóc.
Anh định cử động cánh tay trái theo bản năng để gạt đi lớp bụi bặm trên mặt, nhưng một cảm giác nặng nề, trì trệ ập đến. Cánh tay ấy không còn nghe theo mệnh lệnh của não bộ một cách mượt mà nữa. Trong sự im lặng tuyệt đối của hang đá, một tiếng “rắc” khô khốc vang lên, nhỏ thôi nhưng đủ khiến tim anh thắt lại.
Mặc Diên cúi xuống. Dưới ánh sáng lờ mờ phát ra từ những loại rêu đá cộng sinh, cánh tay trái của anh đã hoàn toàn biến đổi. Nó không còn là da thịt, mà là một khối đá xám xịt, xù xì với những đường vân vặn vẹo như những dòng chảy bị đóng băng. Tiếng nứt vừa rồi phát ra từ khớp khuỷu tay – nơi lớp vỏ đá vừa dày thêm một tầng, cứng nhắc và lạnh lẽo.
Anh cố sức bóp chặt bàn tay trái. Không có cảm giác đau đớn, cũng không có hơi ấm. Chỉ có tiếng đá cọ xát vào nhau ghê người. Lời nguyền "Thạch Hóa Bệnh" đang nuốt chửng anh nhanh hơn anh tưởng.
“Giai đoạn hai rồi sao?” – Mặc Diên thào thào, giọng nói khản đặc như tiếng sỏi đá va chạm.
Anh nhìn ra phía cửa hang. Những cái cây đứng sừng sững ngoài kia vốn là những người hàng xóm, những kẻ đồng hành đã từng cười nói, nhưng giờ đây họ chỉ là những pho tượng đứng lặng im trong rừng đá. Họ đã bỏ cuộc. Họ đã chọn sự vĩnh cửu của đá thay vì gánh nặng của kiếp người. Từng có lúc, Mặc Diên cũng muốn như vậy. Khi cả gia đình anh hóa thành đá để che chắn cho anh khỏi trận thảm họa mười năm trước, anh đã ước mình cũng có thể hóa thạch ngay lúc đó để không phải mang vác nỗi đau này thêm một giây nào nữa.
Nhưng hôm nay, khi cái lạnh lẽo của đá đã lan đến tận lồng ngực, một nỗi sợ hãi nguyên thủy bỗng bùng lên. Nếu anh hóa đá hoàn toàn, ai sẽ là người nhớ về tên của cha mẹ anh? Ai sẽ kể cho thế gian rằng họ đã từng sống, từng yêu thương?
Mặc Diên gượng đứng dậy. Đôi chân anh nặng như mang chì, mỗi bước đi là một lần cơ thể đá và thịt giằng xé lẫn nhau. Ở cổ tay đá, chiếc Trấn Hồn Chuông rỉ sét khẽ rung lên một tiếng “boong” đục ngầu, như một lời nhắc nhở yếu ớt về chút linh tính còn sót lại.
Anh bước ra khỏi hang, giẫm lên lớp tro bụi dày cộp. Một cơn gió rít qua, mang theo những mảnh vụn phong hóa từ những "người cây" gần đó, tạt vào mặt anh rát buốt. Mặc Diên không quay đầu lại. Anh nhìn về phía xa, nơi ngọn núi Vô Niệm ẩn hiện trong sương mù xám xịt.
Phải sống. Dù chỉ là một khối đá biết cử động, cũng phải sống để tìm lại nhịp đập nơi ngực trái.
Ngay khoảnh khắc anh quyết định bước tiếp, một luồng khí lạnh lẽo, oán độc từ những bóng râm gần đó chợt dao động. Những đôi mắt đỏ rực của Thạch Ảnh Tử bắt đầu hiện ra, chúng đánh hơi thấy chút hơi ấm tàn dư của một người đang chống lại định mệnh.
Mặc Diên siết chặt bàn tay đá, những vết nứt trên cánh tay chợt lóe lên tia sáng xám mờ nhạt. Hành trình tìm lại hình hài của anh, bắt đầu từ một đêm trường đầy tiếng đổ vỡ.