MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Thạch TâmChương 2: KẺ LẠ MẶT MANG HƠI ẤM

Vạn Cổ Thạch Tâm

Chương 2: KẺ LẠ MẶT MANG HƠI ẤM

917 từ · ~5 phút đọc

Bóng tối của Vực Thẳm Xám dường như đặc quánh lại khi Mặc Diên rời xa hang đá của mình. Tiếng bước chân nặng nề của anh vang lên trên lớp tro tàn, mỗi lần nện xuống là một tiếng “thịch” khô khốc, không có sự đàn hồi của cơ bắp, chỉ có sự va chạm của đá cứng và đất cằn. Cánh tay trái của anh giờ đây đã trở thành một gánh nặng đúng nghĩa, nó lạnh ngắt và kéo trĩu bả vai, khiến cơ thể anh nghiêng hẳn về một phía.

Dưới gốc của một "người cây" cao lớn — vốn là một chiến binh đã hóa thạch từ trăm năm trước với tư thế tay vẫn còn nắm chặt chuôi kiếm đá — Mặc Diên bỗng nghe thấy một âm thanh lạ. Nó không phải là tiếng rít gào của gió, cũng chẳng phải tiếng sỏi đá lăn. Nó là một nhịp thở. Gấp gáp, run rẩy và đầy sự sống.

Trong hốc cây bằng đá, một bóng dáng nhỏ bé đang co quắp. Đó là một cô gái. Giữa cái thế giới chỉ có hai màu đen và xám này, chiếc áo khoác màu vàng nhạt rách rưới của cô trông giống như một đốm lửa lẻ loi sắp lịm tắt.

Mặc Diên đứng khựng lại. Đôi mắt bên phía da thịt của anh nheo lại đầy cảnh giác. "Ai?"

Cô gái ngẩng đầu lên. Khuôn mặt cô tái nhợt, đôi môi khô khốc đến rỉ máu, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một cách kỳ lạ. Ngay khi nhìn thấy nửa thân người hóa đá của Mặc Diên, cô không hề lùi lại sợ hãi như những kẻ yếu đuối khác. Thay vào đó, cô thở phào một tiếng, một nụ cười yếu ớt nở trên môi.

"Thật may quá... không phải là tượng... anh vẫn còn đang di chuyển..."

Cô gái định đứng dậy nhưng ngay lập tức ngã quỵ. Mặc Diên theo bản năng đưa cánh tay phải — cánh tay còn bằng da thịt — ra đỡ. Ngay khi những đầu ngón tay anh chạm vào vai cô, một luồng điện xẹt qua. Nó không phải là pháp thuật, mà là nhiệt độ. Làn da cô nóng hổi, nóng đến mức khiến Mặc Diên giật mình. Đã bao lâu rồi anh không chạm vào một thứ gì đó mang nhiệt lượng của sự sống?

"Đừng chạm vào tôi nhiều quá..." Cô gái thào thào, gương mặt nhăn lại vì đau đớn. "Tôi mắc chứng bệnh... nhạy cảm quá mức. Mọi cảm xúc của thế gian này đều giống như kim châm vào da thịt tôi vậy."

Mặc Diên thu tay lại, nhìn chằm chằm vào cô. "Cô là Linh Lung? Dược sư lang thang trong lời đồn?"

Cô gái gật đầu, cố gắng tựa lưng vào thân cây đá. "Và anh... chắc hẳn là kẻ đang tìm đường lên đỉnh Vô Niệm. Tôi đã nghe thấy tiếng chuông của anh từ xa. Trấn Hồn Chuông chỉ kêu khi chủ nhân của nó vẫn còn ý chí sống."

Mặc Diên nhìn xuống chiếc chuông nhỏ trên cổ tay đá của mình. Nó đang lặng im. "Tôi chỉ là một kẻ sắp hóa thạch. Đừng đặt kỳ vọng vào một khối đá."

"Đá không biết cứu người." Linh Lung nhìn về phía cánh rừng tối tăm phía sau Mặc Diên, nơi những đôi mắt đỏ của Thạch Ảnh Tử đang áp sát. "Nhưng anh đã dừng lại khi nghe thấy tiếng tôi thở. Điều đó nghĩa là trái tim anh vẫn chưa hoàn toàn hóa thạch đâu."

Một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên. Ba con Thạch Ảnh Tử — những thực thể đen ngòm với hình hài méo mó như quỷ dữ — nhảy ra từ bụi rậm. Chúng lao về phía Linh Lung, bị thu hút bởi hơi ấm rực rỡ phát ra từ cơ thể cô.

Mặc Diên không suy nghĩ. Anh bước một bước dài, chắn ngang giữa cô gái và lũ quái vật. Cánh tay trái bằng đá của anh vung lên, nặng nề nhưng mang theo một lực lượng nghìn cân. “Rầm!” Một con Thạch Ảnh Tử bị đập nát đầu, vỡ vụn thành những mảnh đen xám.

Nhưng cái giá phải trả là sự chấn động kinh người. Những vết nứt trên vai trái của Mặc Diên loang rộng ra. Một cơn đau xé tâm can ập đến — không phải cái đau của vết thương hở, mà là cái đau của việc những thớ thịt cuối cùng bên dưới lớp đá bị nghiền nát.

"Đi mau!" Mặc Diên gầm lên, hơi thở anh phả ra làn khói trắng trong cái lạnh của Vực Thẳm.

Linh Lung nhìn tấm lưng cao lớn, nửa đá nửa người của anh, trong lòng dâng lên một cảm giác xa xăm. Cô biết, người đàn ông này chính là hy vọng duy nhất của cô, và có lẽ, cô cũng chính là lý do cuối cùng để anh không trở thành một bức tượng vô tri giữa rừng tàn tro này.

Hơi ấm từ cơ thể cô gái phía sau dường như đang truyền qua lớp không khí khô khốc, len lỏi vào những vết nứt trên lưng Mặc Diên. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh cảm thấy cánh tay đá vốn lạnh lẽo của mình hơi ấm lên một chút.

Sự sống, đôi khi không bắt đầu từ những điều lớn lao, mà bắt đầu từ việc một khối đá chấp nhận đau đớn để che chở cho một nhành hoa.