MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Thạch TâmChương 3: MỘT LỜI HỨA DẠI DỘT

Vạn Cổ Thạch Tâm

Chương 3: MỘT LỜI HỨA DẠI DỘT

836 từ · ~5 phút đọc

Trận chiến kết thúc nhanh chóng nhưng để lại dư âm là những tiếng nứt vụn vỡ dọc theo bả vai của Mặc Diên. Anh đứng đó, hơi thở dồn dập hòa cùng làn khói xám của sương mù. Cánh tay đá của anh vừa nghiền nát ba con Thạch Ảnh Tử, nhưng chính nó cũng đang biểu biểu hiện sự đình công bằng những cơn đau âm ỉ lan sâu vào tủy xương.

Dưới chân anh, Linh Lung vẫn đang co rùm lại, hơi thở của cô nóng đến mức khiến lớp tro tàn xung quanh như muốn bốc cháy. Mặc Diên quay lại, ánh mắt anh nhìn cô lạnh lẽo như mặt đá, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự bối rối mà chính anh cũng không nhận ra.

"Đi được không?" – Anh hỏi ngắn gọn, giọng nói trầm đục.

Linh Lung gượng cười, bàn tay nhỏ bé của cô bám lấy một tảng đá nhô lên để đứng dậy. "Anh vừa cứu tôi... dù anh biết chạm vào một người đang mang 'hơi ấm' như tôi sẽ khiến lớp đá của anh nứt nhanh hơn."

Mặc Diên im lặng. Cô nói đúng. Ở lục địa này, những người đang hóa đá thường tránh xa những kẻ có cảm xúc mạnh mẽ hoặc thân nhiệt cao, vì sự tương phản đó sẽ đẩy nhanh quá trình kết tinh. Nhưng anh đã không làm thế.

"Tôi không cứu cô." – Mặc Diên phủ nhận, giọng lạnh nhạt – "Tôi chỉ không muốn lũ quái vật đó làm ồn thêm nữa."

Linh Lung không tranh cãi, cô bước tới gần anh, giữ một khoảng cách đủ an toàn nhưng đủ để cô có thể nhìn rõ những vết nứt trên ngực trái của anh. "Anh đang tìm đường lên đỉnh Vô Niệm để gặp Suối Nguồn Sinh Mệnh, đúng không?"

"Chuyện đó không liên quan đến cô."

"Có chứ." – Linh Lung bỗng trở nên nghiêm túc, đôi mắt cô sáng rực trong bóng tối – "Suối nguồn đó không dành cho kẻ đơn độc. Lời nguyền này bắt nguồn từ sự lạnh lẽo của lòng người, và chỉ có một trái tim cộng hưởng với hơi ấm khác mới có thể mở ra con đường dẫn đến đỉnh núi. Anh có sức mạnh, nhưng tôi có 'cảm xúc'. Chúng ta là hai mảnh vỡ cần nhau để hoàn thiện."

Mặc Diên khựng lại. Anh đã nghe về truyền thuyết này, nhưng bấy lâu nay anh chỉ tin vào sức mạnh của đôi tay đá. Đối với anh, cảm xúc là một thứ xa xỉ và nguy hiểm. Nó mang lại nỗi đau, và nỗi đau chính là thứ đã biến anh thành thế này.

"Cô muốn gì?" – Anh gặng hỏi.

"Hãy đưa tôi theo." – Linh Lung chìa tay ra, dù cô biết mình không thể chạm vào anh – "Tôi sẽ giúp anh giữ cho nhịp đập nơi lồng ngực không bị tắt lịm trước khi tới được Suối Nguồn. Đổi lại, tôi muốn nhìn thấy một đóa hoa thực sự nở trên đỉnh núi đó, thay vì những rừng hoa đá chết chóc này."

Mặc Diên nhìn bàn tay nhỏ bé ấy, rồi nhìn lại cánh tay đá xù xì của mình. Một lời hứa đưa một cô gái yếu ớt qua hàng ngàn dặm Vực Thẳm Xám và Hành Lang Nhân Quả là một hành động dại dột nhất mà anh có thể nghĩ tới. Nó sẽ khiến hành trình của anh chậm lại, nguy hiểm hơn, và đau đớn hơn bội phần.

Chiếc Trấn Hồn Chuông trên cổ tay anh bỗng rung lên một tiếng nhẹ nhàng. Teng.

Đó là tiếng chuông thanh tao nhất từ trước đến nay, như thể nó vừa được gột rửa khỏi lớp bụi trần. Mặc Diên nhắm mắt lại, cảm nhận một luồng khí lạ lẫm chạy qua những khe nứt trên da thịt.

"Chỉ đến đỉnh núi." – Anh nói, giọng vẫn cứng nhắc – "Nếu cô ngã xuống dọc đường, tôi sẽ không quay lại."

Linh Lung mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ đến mức khiến không gian xám xịt xung quanh dường như sáng lên đôi chút. "Thỏa thuận xong. Vậy thì, người đồng hành, tên anh là gì?"

"Mặc Diên."

"Tôi là Linh Lung. Hãy ghi nhớ, Mặc Diên... kể từ khoảnh khắc này, anh không còn là một khối đá đơn độc nữa."

Họ bắt đầu bước đi. Một kẻ nặng nề với lớp vỏ đá xám, một kẻ mong manh với hơi ấm rực lửa. Hai cái bóng in dài trên lớp tro tàn, hướng về phía ngọn núi xa xăm nơi Suối Nguồn Sinh Mệnh vẫn đang ẩn mình dưới lớp tuyết trắng. Mặc Diên không hề biết rằng, chính lời hứa dại dột này sẽ là vết nứt lớn nhất phá vỡ lớp vỏ đá vạn cổ bao bọc lấy trái tim anh.

Đêm hôm đó, sương mù xám dường như bớt lạnh hơn một chút, hoặc có lẽ, chỉ vì bên cạnh anh đã có một nhịp thở khác cùng hòa nhịp.