Càng rời xa Vực Thẳm Xám, bầu trời không sáng lên mà chỉ chuyển từ màu đen đặc sang một sắc chì mờ đục. Gió ở đây mang theo những hạt cát sắc lẹm, bào mòn lớp đá trên cánh tay trái của Mặc Diên, tạo thành những tiếng rít khe khẽ như tiếng than khóc của người chết.
Linh Lung đi phía sau, bước chân cô khập khiễng trên lớp tro bụi. Dù mệt mỏi, cô vẫn cố gắng không để bản thân chạm vào Mặc Diên. Cô biết, mỗi lần sự sống nóng hổi của cô tiếp xúc với cơ thể lạnh lẽo của anh, quá trình thạch hóa sẽ bị kích thích, như thể lớp đá đang cố nuốt chửng chút hơi ấm ngoại lai đó để tự củng cố chính mình.
"Chúng ta sắp tới đâu rồi?" – Linh Lung hỏi, giọng cô khô khốc.
"Bản làng Trầm Mặc." – Mặc Diên đáp, đôi mắt xám tro nhìn chằm chằm vào những bóng nhà mờ ảo phía trước. "Đây là điểm dừng cuối cùng trước khi tiến vào Hành Lang Nhân Quả."
Khi họ bước qua cổng làng — một vòm đá xù xì kết từ những cánh tay hóa thạch của những kẻ tội đồ — một cảnh tượng kỳ lạ hiện ra. Ngôi làng tĩnh mịch đến đáng sợ. Không có tiếng trẻ con đùa nghịch, không có tiếng chó sủa, thậm chí không có cả tiếng thở của nhịp sống bình thường.
Ở trung tâm làng, hàng chục người đang ngồi hoặc đứng yên bất động. Họ không phải là quái vật, cũng không phải tượng đá hoàn toàn. Họ đang ở giai đoạn hai của lời nguyền: da dẻ xám xịt, đôi mắt đờ đẫn, các khớp xương đã cứng nhắc đến mức không thể cử động.
"Tại sao họ lại... cứ đứng yên như vậy?" – Linh Lung kinh hãi thì thầm.
Mặc Diên im lặng bước đến trước một người đàn ông trung niên. Người này đang ngồi trên một chiếc ghế đá, đôi bàn tay đã kết tinh thành một khối thạch anh xù xì. Dù vẫn còn nhận thức, nhưng ông ta không hề nhìn về phía kẻ lạ mặt. Ánh mắt ông ta trống rỗng, găm chặt vào một khoảng không vô định.
"Họ tự nguyện." – Mặc Diên lên tiếng, giọng nói mang theo một sự chua xót hiếm hoi. "Ở lục địa này, cảm xúc là gánh nặng. Đau khổ vì mất mát, tuyệt vọng vì đói khát... Những người này chọn cách buông xuôi. Chỉ cần họ không cảm thấy gì nữa, cơ thể sẽ hóa đá nhanh hơn. Đá không biết đau, không biết đói, và quan trọng nhất là không biết buồn."
Linh Lung run rẩy bước tới trước một cô gái trẻ đang đứng tựa vào tường, đôi chân đã hoàn toàn biến thành đá cứng bám chặt vào nền đất.
"Này, cô có nghe tôi nói không?" – Linh Lung khẩn khoản. "Chúng tôi đang đi tìm Suối Nguồn. Hãy đi cùng chúng tôi, vẫn còn hy vọng mà!"
Cô gái từ từ chuyển động đôi ngươi mắt đục ngầu, nhìn Linh Lung như nhìn một sinh vật lạ lẫm từ hành tinh khác. Một âm thanh khô khốc phát ra từ cuống họng cô ta:
"Hy vọng... là thứ đáng sợ nhất. Nó khiến chúng ta chờ đợi, để rồi lại vỡ nát. Ta... ta thích cảm giác này. Sự im lặng của đá thật bình yên. Đừng... đừng mang hơi ấm đó đến đây."
Linh Lung lùi lại, đôi mắt cô nhòe đi. Là một người nhạy cảm với mọi rung động của thế gian, cô cảm nhận được một sự lạnh lẽo đáng sợ bao trùm lấy ngôi làng này. Nó không phải cái lạnh của băng tuyết, mà là cái lạnh của những trái tim đã chủ động đóng băng.
Đột nhiên, từ phía cuối con đường, một nhóm người mặc áo choàng xám bạc xuất hiện. Trên ngực áo của chúng thêu hình một trái tim bằng đá đang rỉ máu.
"Kẻ phản đạo!" – Tên đi đầu gào lên, chỉ tay về phía Mặc Diên. "Ngươi mang theo mầm bệnh của cảm xúc vào vùng đất thánh của sự tĩnh lặng. Ngươi dám rã hóa bản thân để cứu lấy xác thịt thối rữa này sao?"
Mặc Diên siết chặt nắm đấm đá. Chiếc Trấn Hồn Chuông trên cổ tay anh bỗng rung lên dồn dập, tiếng chuông không còn thanh tao mà trở nên sắc lạnh như tiếng gươm đao va chạm.
"Giáo phái Vĩnh Cửu." – Mặc Diên gằn giọng.
"Bọn chúng là ai?" – Linh Lung lo lắng nép sau lưng anh.
"Những kẻ muốn biến cả lục địa này thành một nghĩa địa đá vĩnh hằng. Chúng không cho phép bất kỳ ai có ý định 'sống' lại."
Tên giáo đồ vung một cây trượng đá lên cao, mặt đất dưới chân Mặc Diên bắt đầu rung chuyển. Những mảnh đá nhọn hoắt mọc lên từ hư không, lao về phía họ. Mặc Diên đẩy mạnh Linh Lung ra xa, anh hét lên:
"Đứng yên đó! Đừng để cảm xúc của cô bùng phát, chúng sẽ đánh hơi thấy hơi ấm của cô!"
Anh lao lên, cánh tay đá vung một đường vòng cung, đập tan những mũi chông đá. Tiếng gào thét của lũ giáo đồ hòa cùng tiếng nứt vỡ của gạch đá vang vọng khắp ngôi làng không tiếng cười.
Lần đầu tiên, trước mặt những kẻ tôn thờ cái chết, Mặc Diên nhận ra rằng: Hóa đá đôi khi không phải là một lời nguyền, mà là một sự hèn nhát. Và anh, dù chỉ còn nửa thân người là thịt, vẫn sẽ chiến đấu để bảo vệ cái quyền được đau đớn của một con người.
Cơn đau từ vai trái lại ập đến, dữ dội hơn bao giờ hết. Lớp đá ở ngực anh nứt ra một vết dài, máu rỉ ra, nóng hổi và đỏ thẫm — màu sắc duy nhất tồn tại giữa ngôi làng xám xịt này.