MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Thạch TâmChương 5: KHI TAY ĐÁ NHUỐM MÁU

Vạn Cổ Thạch Tâm

Chương 5: KHI TAY ĐÁ NHUỐM MÁU

901 từ · ~5 phút đọc

Tiếng cười rít qua kẽ răng của tên giáo đồ nghe chói tai như tiếng kim loại mài trên mặt đá phẳng. Hắn vung trượng, không gian xung quanh bỗng chốc vặn vẹo. Những người dân làng đang ở giai đoạn thạch hóa trung kỳ vốn dĩ chỉ đứng yên như những vật trang trí vô hồn, nay dưới tác động của tà thuật, cơ thể họ bắt đầu run rẩy, những khớp xương đá kêu răng rắc. Họ bị điều khiển như những con rối thịt-đá, lao về phía Mặc Diên với đôi mắt đục ngầu vô định.

"Dừng lại!" – Mặc Diên gầm lên, cánh tay đá đưa ra chắn trước mặt Linh Lung. "Họ là đồng bào của các người cơ mà!"

"Đồng bào?" – Tên giáo đồ cười lạnh lẽo. "Họ là những kẻ lửng lơ. Sống không ra sống, chết không ra chết. Chúng ta đang giúp họ hoàn thiện sự vĩnh cửu. Còn ngươi, kẻ mang mầm bệnh 'hy vọng', chính ngươi mới là kẻ đang làm vẩn đục sự thanh tịnh này!"

Một người phụ nữ hóa đá một nửa lao đến, bàn tay cứng ngắc như gọng kìm chộp lấy vai Mặc Diên. Anh không thể đánh trả. Nếu anh dùng lực, cơ thể mỏng manh đang rạn nứt của bà ta sẽ vỡ tan tành. Sự chần chừ đó khiến Mặc Diên bị đẩy lùi, gót chân anh lún sâu vào lớp tro bụi.

"Mặc Diên, cẩn thận!" – Linh Lung hét lên. Cô cố gắng lùi lại, nhưng chứng bệnh nhạy cảm khiến cô đau đớn đến mức quỵ xuống. Mỗi tia sát khí tỏa ra từ lũ giáo đồ đối với cô giống như hàng vạn nhát dao cắt vào da thịt.

Nhìn thấy Linh Lung đau đớn, lồng ngực Mặc Diên bỗng nhói lên một nhịp. Đó không phải là cơn đau của đá nứt, mà là một cảm giác nóng rực, cuồn cuộn như nham thạch đang muốn phá bung lớp vỏ xám xịt.

Hồi Xuân Quyết.

Tâm pháp mà anh vô tình học được bỗng nhiên tự vận hành. Thay vì hấp thụ linh khí đất trời để gia cố lớp vỏ bảo vệ, Mặc Diên lại làm điều ngược lại: anh ép dòng máu nóng hổi trong người chảy vào cánh tay đá.

“Rắc… rắc… đoàng!”

Một tiếng nổ chấn động vang lên. Một phần lớp đá xù xì trên nắm đấm trái của Mặc Diên vỡ tung, bắn ra xung quanh như những mảnh đạn. Đau đớn tột cùng khiến anh khuỵu một gối xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên nửa khuôn mặt bằng da thịt. Nhưng nơi lớp đá vừa vỡ ra, không phải là xương trắng, mà là một bàn tay đỏ thẫm máu, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, đầy sức sống và phẫn nộ.

Anh vung tay. Không phải một cú đấm bằng đá chết chóc, mà là một luồng kình lực mang theo hơi nóng của sự sống hất văng lũ giáo đồ và giải tỏa sự khống chế trên người dân làng. Máu từ vết thương trên tay anh nhỏ xuống lớp tro xám, rực rỡ và nhức nhối.

"Ngươi... ngươi dám tự hủy bỏ thân thể vĩnh cửu sao?" – Tên giáo đồ kinh hoàng lùi lại.

"Vĩnh cửu của các người là một nghĩa địa." – Mặc Diên đứng dậy, hơi thở anh nặng nề, bàn tay trái nhuốm máu vẫn run rẩy nhưng đầy uy lực. "Nếu sống là phải chịu đau đớn, ta chọn đau đớn!"

Anh lao lên như một cơn lốc. Lần này, anh không dùng đá để va chạm, mà dùng chính sức mạnh của sự đánh đổi. Mỗi lần vung tay, một mảnh đá nhỏ lại bong ra, máu chảy nhiều hơn, nhưng uy lực lại càng mạnh mẽ hơn. Tiếng chuông Trấn Hồn trên cổ tay anh kêu vang rộn rã, át cả tiếng gió rít, tạo thành một vòng bảo hộ vô hình quanh Linh Lung.

Tên giáo đồ không kịp phản ứng, cây trượng đá của hắn bị bẻ gãy làm đôi. Hắn bị hất văng vào bức tường đá, miệng hộc ra một búng máu đen đặc. Đám thuộc hạ thấy đại thế đã mất, hốt hoảng tha lôi kẻ cầm đầu chạy trốn vào sương mù.

Sự tĩnh lặng quay trở lại với bản làng Trầm Mặc.

Mặc Diên đứng giữa quảng trường, cánh tay trái giờ đây đã lố nhố những mảng thịt tươi xen lẫn đá xám. Máu chảy dọc theo kẽ tay, thấm vào đất. Anh thở dốc, cảm nhận rõ rệt sự yếu đi của cơ thể vật lý, nhưng bên trong lồng ngực, cái nhịp đập ấy... nó đang mạnh hơn bao giờ hết.

Linh Lung gượng dậy, cô nhìn bàn tay nhuốm máu của anh, mắt nhòe lệ. Cô biết, anh vừa đánh đổi một phần "sự bất tử" để giữ lại nhân tính của mình.

"Anh đau lắm đúng không?" – Cô khẽ hỏi, giọng run run.

Mặc Diên nhìn bàn tay mình, rồi nhìn những người dân làng đang dần thoát khỏi trạng thái bị điều khiển. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong tâm trí anh – sự thanh thản.

"Ít nhất..." – Anh thào thào – "Ta vẫn còn biết đau."

Dưới lớp tro bụi, nơi những giọt máu của anh rơi xuống, một mầm xanh bé nhỏ không biết từ đâu bỗng nhú lên, yếu ớt nhưng kiên cường giữa lục địa chết.