Sau cuộc càn quét của Giáo phái Vĩnh Cửu, Bản làng Trầm Mặc chìm vào một sự tĩnh lặng còn đáng sợ hơn cả lúc ban đầu. Mặc Diên ngồi bệt dưới gốc một "người cây" đã mục nát một nửa, cánh tay trái nhuốm máu của anh vẫn còn run rẩy từng hồi. Máu đã ngừng chảy nhờ vào dược thảo đắng ngắt mà Linh Lung vừa đắp lên, nhưng nỗi đau thì không hề thuyên giảm. Nó là một loại đau đớn kỳ lạ, vừa nóng rát như bị nung trong lò lửa, vừa nhức buốt như thể có hàng vạn mũi kim đang khâu lại phần da thịt vừa được giải phóng khỏi đá.
Linh Lung ngồi cách anh một khoảng, đôi mắt cô sưng húp vì phải chứng kiến quá nhiều sát khí và nỗi đau trong một ngày. Cô nhìn mầm xanh nhỏ bé vừa nhú lên từ vũng máu của Mặc Diên, khẽ hỏi:
"Anh có hối hận không? Nếu anh không rã hóa mảnh đá đó, tay anh sẽ không biết đau, và anh cũng chẳng cần phải mất nhiều máu đến thế."
Mặc Diên im lặng hồi lâu. Anh nhìn nửa khuôn mặt xám xịt của mình phản chiếu qua một vũng nước đọng. "Đá không biết hối hận. Nhưng đá cũng không biết cảm giác được chạm vào mặt đất này bằng xương bằng thịt. Khi nãy... khi máu chảy ra, tôi đã cảm thấy rất lạnh. Nhưng cái lạnh đó... nó chân thực hơn sự ấm áp giả tạo của đá."
Lúc này, một bóng người nhỏ bé run rẩy tiến lại gần họ. Đó là một đứa bé khoảng bảy, tám tuổi, đôi chân đã hóa đá đến đầu gối khiến em bước đi khập khiễng, phát ra những tiếng cộp cộp trên mặt đất. Đứa bé không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt vào tay Mặc Diên một mẩu bánh khô khốc – thứ tài sản quý giá nhất còn sót lại trong ngôi làng chết chóc này.
"Cảm ơn... chú..." – Đứa bé thào thào, đôi mắt đục ngầu vì bắt đầu thạch hóa bỗng lóe lên một chút ánh sáng. "Vì đã cho chúng cháu thấy... máu vẫn còn màu đỏ."
Mặc Diên sững sờ. Anh nhìn mẩu bánh, rồi nhìn đứa trẻ đang dần mất đi khả năng biểu cảm khuôn mặt. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh về gia đình anh mười năm trước bỗng ùa về. Cha anh, người đã dùng tấm lưng hóa đá hoàn toàn để che chắn cho anh dưới hầm ngầm, lúc ấy cũng đã nhìn anh bằng ánh mắt thế này – một ánh mắt gửi gắm sự sống vào kẻ còn lại.
Một cảm giác nghẹn đắng trào dâng từ lồng ngực xám xịt của Mặc Diên. Anh thấy ngực trái mình thắt lại, đau đớn đến mức hơi thở trở nên đứt quãng. Anh không nhận ra rằng, sự xúc động mạnh mẽ này đang tạo ra một phản ứng dữ dội với lời nguyền thạch hóa trên mặt anh.
Rắc.
Vết nứt lan từ hốc mắt trái xuống gò má xám xịt. Một mảnh đá mỏng, nhọn hoắt bỗng bong ra, rơi xuống mặt đất phát ra tiếng kêu thanh mảnh. Ngay tại vị trí đó, một dòng nước nóng hổi từ trong mắt anh chảy ra, lăn dài qua lớp đá thô ráp rồi thấm vào phần thịt mới rã hóa trên má.
Mặc Diên đưa tay lên chạm vào mặt. Ướt. Và nóng.
"Anh... anh đang khóc sao?" – Linh Lung thốt lên, giọng cô nghẹn lại.
Mặc Diên sững sờ nhìn giọt nước trên ngón tay mình. Suốt mười năm kể từ ngày lục địa này hóa tro tàn, anh chưa từng biết khóc. Anh tưởng tuyến lệ của mình đã hóa thành cát bụi từ lâu. Nhưng không, giọt nước mắt này không phải là sự yếu đuối, nó là kết quả của sự va chạm giữa trái tim đá cứng cỏi và lòng trắc ẩn trỗi dậy.
Giọt nước mắt rơi xuống mảnh đá vừa bong ra trên mặt đất. Kỳ diệu thay, nơi giọt lệ chạm vào, lớp đá xám xịt bắt đầu mềm đi, chuyển dần sang màu đất màu mỡ.
"Hóa ra đây là lý do..." – Linh Lung thì thầm, cô tiến lại gần hơn dù cơn đau nhạy cảm vẫn đang hành hạ cơ thể – "Suối nguồn không phải là thứ để tìm thấy, mà là thứ chúng ta phải tự tạo ra trong lòng mình. Mặc Diên, nhịp đập của anh... tôi nghe thấy nó rồi."
Tiếng chuông Trấn Hồn trên cổ tay Mặc Diên bỗng vang lên một hồi dài, trong trẻo và vang vọng khắp Bản làng Trầm Mặc. Những người dân đang đứng yên như tượng gỗ bỗng đồng loạt ngẩng đầu lên. Họ nhìn thấy người đàn ông nửa đá nửa người kia đang khóc, và họ chợt nhớ ra rằng mình cũng từng có tên, từng có gia đình, và từng có nước mắt.
Đêm đó, giữa ngôi làng không tiếng cười, lần đầu tiên có người cất lên tiếng nấc nghẹn ngào. Mặc Diên ngồi đó, giọt nước mắt đầu tiên đã rã hóa một phần lớp vỏ băng giá trong hồn anh, nhưng cũng khiến anh hiểu rằng: Hành trình phía trước sẽ còn đau đớn gấp bội, vì khi lớp đá càng tan biến, anh sẽ càng phải gánh vác tất cả những nỗi đau mà anh từng cố tình quên lãng.
Anh nắm chặt mẩu bánh của đứa trẻ, nhìn về phía Hành Lang Nhân Quả đang ẩn hiện trong sương mù. Anh biết, ở đó có một kẻ đang chờ anh – một kẻ nắm giữ ký ức mà anh đã đánh mất.