MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Thạch TâmChương 7: KẺ THU GOM KÝ ỨC

Vạn Cổ Thạch Tâm

Chương 7: KẺ THU GOM KÝ ỨC

1,029 từ · ~6 phút đọc

Hành Lang Nhân Quả hiện ra trước mắt họ như một vết chém dài chạy hun hút giữa màn sương chì. Đây không phải là một con đường bình thường, mà là một dải đá trắng muốt, phẳng lặng đến kỳ lạ, tương phản hoàn toàn với sự gồ ghề của Vực Thẳm Xám. Ở đây, quái vật không dám bén mảng, nhưng cái giá phải trả để bước lên nó còn đắt hơn cả máu.

"Mỗi bước đi trên con đường này, thời gian của chúng ta sẽ bị rút ngắn." – Mặc Diên trầm giọng, anh đứng ở rìa con đường, nhìn những linh hồn vật vờ phía xa. "Cứ mười dặm, một năm tuổi thọ sẽ tan biến thành khói xám. Cô chắc chắn muốn đi chứ?"

Linh Lung không trả lời bằng lời nói. Cô bước lên dải đá trắng, ngay lập tức, một làn khói nhạt từ đôi vai mỏng manh của cô bay lên, tan biến vào hư không. Cô quay lại nhìn anh, mỉm cười yếu ớt: "Nếu không đi, chúng ta sẽ hóa đá ngay tại chỗ. Chẳng thà tan biến khi đang chuyển động, còn hơn đứng yên để gió cát bào mòn."

Họ đi được nửa ngày, khi đôi chân đá của Mặc Diên bắt đầu rã rời vì trọng lượng cơ thể, thì một túp lều rách nát dựng bằng những tấm da thú cũ kỹ hiện ra bên lề đường. Trước lều, một lão già gầy gò, đôi mắt mờ đục đang ngồi cặm cụi mài những mảnh đá nhỏ. Điều kỳ lạ là, trên người lão không có một chút dấu vết nào của sự thạch hóa. Lão mềm mại, nhăn nheo – một con người hoàn toàn, thứ hiếm hoi nhất ở lục địa này.

"Khách quý... khách quý..." – Lão già không ngẩng đầu, giọng nói như tiếng mọt nghiến gỗ. "Đến để tìm lại thứ mình đã mất, hay đến để gửi lại thứ mình đang mang?"

Mặc Diên khựng lại. Chiếc Trấn Hồn Chuông trên tay anh rung lên một tiếng cực nhỏ, nhưng kéo dài âm ỉ. Anh cảm nhận được một sự gắn kết kỳ lạ từ những hũ sành đặt xung quanh lão già.

"Ông là ai?" – Mặc Diên hỏi, bàn tay đá siết chặt.

"Ta là Kẻ Thu Gom." – Lão già ngước mắt lên, ánh nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ đá trên mặt Mặc Diên. "Ta thu thập những ký ức mà người ta vứt bỏ để đổi lấy sự bình yên của đá. Cậu trai trẻ, trong lồng ngực đá của cậu có một khoảng trống. Cậu có muốn biết mười năm trước, trước khi cha cậu hóa đá, ông ấy đã nói gì với cậu không?"

Tim Mặc Diên thắt lại. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng. Ký ức của đêm thảm họa đó luôn là một khoảng trắng đầy tro bụi trong tâm trí anh. Anh chỉ nhớ mình tỉnh dậy dưới một đống đá xám, và mọi người đã ra đi.

"Giá là gì?" – Giọng Mặc Diên run rẩy.

"Một mảnh đá trên trái tim cậu." – Lão già chỉ vào vị trí lồng ngực trái của Mặc Diên, nơi lớp vỏ kết tinh dày nhất. "Hãy rã hóa nó. Hãy chấp nhận nỗi đau của sự thật. Ký ức không bao giờ miễn phí."

Linh Lung lo lắng níu lấy tay áo thịt của Mặc Diên: "Đừng, Mặc Diên! Rã hóa vùng tim ngay lúc này... anh có thể chết vì kiệt sức trước khi tới được chặng kế tiếp!"

Mặc Diên nhìn Linh Lung, rồi nhìn lão già. Anh nhớ lại đứa bé ở Bản làng Trầm Mặc, nhớ lại giọt nước mắt nóng hổi vừa rơi xuống gò má mình. Một khối đá không cần ký ức, nhưng một con người thì có.

"Làm đi." – Mặc Diên gầm lên một tiếng đau đớn.

Anh vận hành Hồi Xuân Quyết đến mức tối đa. Máu trong người anh sôi lên, đổ dồn về lồng ngực. Một tiếng nổ trầm đục vang lên bên trong cơ thể, những mảnh đá ở ngực trái nứt toác, ghim sâu vào thịt da. Mặc Diên gục xuống, hơi thở đứt quãng, máu tươi thấm đỏ cả một mảng ngực.

Lão già đưa tay chạm vào vũng máu đó, rồi áp lên một hũ sành. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng nhạt nhòa hiện ra. Trong hư ảo, Mặc Diên thấy cha mình — người chiến binh già với cơ thể đang hóa đá từ chân lên đến cổ. Cha không hề sợ hãi, ông mỉm cười, thì thầm vào tai anh những lời cuối cùng mà mười năm qua anh đã cố tình khóa chặt:

"Diên nhi, đừng hận thù thế giới này. Hãy sống để cảm nhận cái đau, vì chỉ có kẻ còn đau mới biết mình còn là người. Cha hóa đá để làm bệ đỡ cho bước chân con, không phải để làm xiềng xích cho hồn con..."

Mọi thứ tan biến. Mặc Diên nằm trên nền đá trắng, nước mắt và máu hòa lẫn. Anh đau, một nỗi đau xé toác linh hồn, nhưng khoảng trống mười năm trong lòng bỗng chốc được lấp đầy bởi hơi ấm của một lời từ biệt.

Lão già thu tay lại, thở dài: "Cậu đã lấy lại được nó. Nhưng hãy cẩn thận, vết thương ở ngực trái sẽ không bao giờ khép miệng cho đến khi cậu chạm được vào Suối Nguồn. Giờ đây, cậu đang mang một trái tim trần trụi đi giữa một thế giới đầy đá nhọn."

Linh Lung ôm lấy vai Mặc Diên, khóc nức nở. Mặc Diên mệt mỏi tựa vào cô, cảm nhận hơi ấm mong manh đó. Anh đã yếu đi rất nhiều về thể xác, lớp vỏ bảo vệ đã mất đi một mảng lớn ngay vị trí hiểm yếu nhất. Nhưng kỳ lạ thay, chiếc Trấn Hồn Chuông lúc này lại phát ra những ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, bao phủ lấy cả hai.

Hành Lang Nhân Quả vẫn còn dài, và sương mù phía trước đang rung chuyển. Những kẻ săn lùng của Giáo phái Vĩnh Cửu đã ngửi thấy mùi máu người.