MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Thạch TâmChương 8: LỜI NGUYỀN HAY LÀ SỰ LỰA CHỌN?

Vạn Cổ Thạch Tâm

Chương 8: LỜI NGUYỀN HAY LÀ SỰ LỰA CHỌN?

882 từ · ~5 phút đọc

Cơn gió trên Hành Lang Nhân Quả thổi qua vết thương hở nơi lồng ngực Mặc Diên, mang theo vị mặn của muối và tro. Anh bước đi loạng choạng, nửa thân người bằng đá dường như nặng hơn gấp bội khi phần thịt bên ngực trái đang không ngừng co thắt. Linh Lung phải dùng hết sức bình sinh để dìu anh, làn da cô nóng bừng, tỏa ra một mùi hương thanh khiết như hoa dại giữa bão cát, thứ duy nhất giúp anh không chìm vào cơn mê sảng.

“Mặc Diên, nhìn tôi này! Đừng nhắm mắt!” – Linh Lung khẩn khoản, giọng cô run rẩy vì đau đớn. Chứng bệnh nhạy cảm khiến cô cảm nhận được từng đợt sóng đau đớn từ ngực anh truyền sang, như thể chính tim cô cũng đang bị xé toác.

Mặc Diên gượng ngẩng đầu, đôi mắt xám đục khẽ lay động. “Tại sao lão ta lại nói… ký ức là cái giá phải trả cho sự bình yên?”

Linh Lung im lặng một lúc, cô nhìn những pho tượng đứng rải rác hai bên hành lang. Họ không phải bị quái vật tấn công, họ chỉ đứng đó, bình thản và cứng nhắc.

“Anh có biết vì sao lời nguyền này lại lan rộng không?” – Cô khẽ hỏi. “Ngày xưa, khi thảm họa ập đến, thế giới quá tàn khốc. Con người không chịu nổi nỗi đau mất mát, họ cầu nguyện có một cách nào đó để không phải cảm thấy gì nữa. Đá đã đáp lại lời cầu nguyện đó. Lời nguyền không phải là một tai nạn, nó là một sự lựa chọn của tổ tiên chúng ta. Họ chọn hóa đá để trốn tránh thực tại.”

Mặc Diên khựng lại, nén một tiếng rên rỉ. Hóa ra, lớp vỏ đá này không phải là xiềng xích do thần thánh ban xuống, mà là tấm khiên mà con người tự dựng lên để nhốt mình vào sự vô cảm.

“Vậy ra… cha tôi đã không chọn sự bình yên đó.” – Mặc Diên thào thào. “Ông ấy chọn đau đớn để tôi được sống. Và giờ đây, tôi đang phá vỡ sự lựa chọn của cả một kỷ nguyên.”

Bỗng nhiên, mặt đất trắng muốt của Hành Lang rung chuyển. Một nhóm lữ hành từ phía sau tiến tới, nhưng họ không giống Mặc Diên. Họ khoác lên mình những bộ giáp đá bóng bẩy, đôi mắt không có chút cảm xúc, di chuyển tắp lự như những cỗ máy. Đó là Lữ đoàn Hành Khách – những kẻ đã chấp nhận giai đoạn hai của thạch hóa để đổi lấy sức mạnh vượt trội nhưng vẫn giữ được lý trí tối thiểu để phục vụ lợi ích.

Kẻ dẫn đầu dừng lại, nhìn vết thương đang rỉ máu trên ngực Mặc Diên bằng ánh mắt khinh miệt.

“Kẻ yếu đuối.” – Hắn nói, giọng khô khốc. “Ngươi đang tự rước họa vào thân. Nhìn xem, máu của ngươi chỉ làm bẩn con đường thanh khiết này. Tại sao phải giữ lại trái tim thịt thà đó để rồi chịu khổ?”

Mặc Diên nhìn hắn, rồi nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của Linh Lung đang bám chặt lấy cánh tay đá của anh. Bàn tay cô đỏ ửng, rỉ mồ hôi vì nóng, một bàn tay đầy rẫy khuyết điểm của con người nhưng lại chứa đựng sức mạnh mà khối đá kia không bao giờ có.

“Bởi vì…” – Mặc Diên đứng thẳng dậy, dù cơn đau khiến tầm nhìn của anh nhòe đi – “Chỉ có kẻ còn đau mới biết mình đang đi về đâu. Các người đứng yên, nhưng thực chất các người đang tan biến. Ta chảy máu, nhưng ta đang hồi sinh.”

Anh bước qua kẻ dẫn đầu lữ đoàn mà không thèm quay đầu lại. Chiếc Trấn Hồn Chuông bỗng phát ra một nhịp điệu lạ lùng, không phải tiếng kêu đơn lẻ mà là một chuỗi thanh âm trầm bổng như một bản nhạc tiễn đưa những người đã chọn hóa đá.

Linh Lung nhìn bóng lưng của Mặc Diên, vết thương trên ngực anh vẫn chưa khép lại, nhưng ánh sáng vàng kim từ chiếc chuông đang bắt đầu thấm vào da thịt anh, xoa dịu những tế bào đá đang gào thét. Cô nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Lời nguyền thạch hóa chỉ mạnh mẽ khi con người sợ hãi nỗi đau. Một khi đã chấp nhận đau đớn như một phần của sự sống, đá sẽ không còn quyền năng cai trị nữa.

“Mặc Diên…” – Cô thì thầm – “Chúng ta sắp tới Cánh Rừng Hóa Thạch rồi. Ở đó không có con đường trắng này nữa. Anh phải chuẩn bị… chúng ta sẽ không còn được bảo vệ bởi luật lệ của Hành Lang.”

Mặc Diên siết chặt nắm đấm. “Ta biết. Đau đớn là lựa chọn của ta. Và ta sẽ mang nó đi đến tận Suối Nguồn.”

Phía cuối con đường, những tán cây đá khổng lồ bắt đầu hiện ra trong sương mù, đen kịt và đầy rẫy những bóng ma Thạch Ảnh. Mặc Diên không còn sợ hãi lớp đá trên người mình nứt vỡ nữa, vì giờ đây anh biết, dưới lớp đá đó là một linh hồn đã thức tỉnh.