MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Thạch TâmChương 9: CÁNH RỪNG HÓA THẠCH

Vạn Cổ Thạch Tâm

Chương 9: CÁNH RỪNG HÓA THẠCH

971 từ · ~5 phút đọc

Hành Lang Nhân Quả kết thúc đột ngột bằng một vực sâu thăm thẳm, nơi dải đá trắng bị cắt đứt như một sợi dây thừng bị chém ngang. Phía bên kia vực là Cánh Rừng Hóa Thạch — nơi mà sương mù không còn màu xám chì mà chuyển sang sắc đen đặc quánh của tro bếp lâu ngày.

Mặc Diên đứng ở mép vực, hơi thở anh nặng nề, mỗi nhịp hít vào đều khiến vết thương ở ngực trái nhói lên như có hàng nghìn mảnh thủy tinh cứa vào thịt. Linh Lung nắm lấy vạt áo thịt của anh, đôi mắt cô phản chiếu những bóng cây đá khổng lồ, vặn vẹo như những cánh tay đang van nài sự cứu rỗi.

“Ở đây không còn luật lệ bảo vệ.” – Mặc Diên nói, giọng khản đặc. “Bọn Thạch Ảnh Tử thích nhất là hơi ấm của người sống. Và cô... cô giống như một ngọn đuốc giữa đêm đen đối với chúng.”

Họ băng qua một chiếc cầu đá tự nhiên bắc ngang vực. Ngay khi bước chân đầu tiên chạm vào mặt đất của cánh rừng, một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy cả hai. Những "cái cây" ở đây thực chất là những người khổng lồ từ thời đại trước hoặc những linh thú cổ xưa đã hoàn toàn bị thạch hóa ở Giai đoạn 3. Gió thổi qua những hốc đá trên thân cây tạo thành những tiếng hú dài, ai oán.

Sột soạt... sột soạt...

“Chúng đến rồi.” – Mặc Diên siết chặt bàn tay đá.

Từ sau những gốc cây đá, hàng chục bóng đen bắt đầu trườn ra. Thạch Ảnh Tử không có hình hài cố định; chúng là những khối vật chất đen xì, nhầy nhụa được tạo thành từ bụi đá và oán khí của những kẻ không thể siêu thoát. Chúng thèm khát máu, thèm khát cái đau, thèm khát bất cứ thứ gì chứng minh rằng sự sống vẫn tồn tại.

Một con Thạch Ảnh lao tới, nhanh như chớp giật. Mặc Diên vung tay đá đánh bật nó ra, nhưng ngay lập tức, ba con khác đã vây quanh Linh Lung. Cô gái nhỏ bé run rẩy, hơi nóng từ cơ thể cô tỏa ra vô tình lại trở thành chỉ dấu cho lũ quái vật.

“Lùi lại!” – Mặc Diên gầm lên.

Lần này, anh không chỉ đơn thuần sử dụng sức mạnh cơ bắp. Anh nhắm mắt, tập trung toàn bộ ý chí vào vết thương đang rỉ máu trên ngực. Anh chủ động mở rộng tâm trí để đón nhận nỗi đau — nỗi đau từ ký ức về người cha, nỗi đau từ giọt nước mắt đầu tiên.

Hồi Xuân Quyết: Tán Thạch Chiêu.

Mặc Diên gồng mình, tiếng xương cốt kêu răng rắc. Một mảng đá lớn trên vai trái của anh bỗng chốc nứt toác rồi nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn nhỏ như những mũi tên. Thay vì bắn ra vô định, những mảnh đá này mang theo những tia máu đỏ thẫm của anh, bốc cháy trong không khí và lao thẳng vào lũ Thạch Ảnh Tử.

Vút! Vút! Vút!

Mỗi mảnh vỡ chạm vào bóng đen đều tạo ra một luồng sáng vàng kim, khiến lũ quái vật tan chảy như tuyết gặp lửa. Đó là sức mạnh của sự đánh đổi: dùng chính cơ thể thạch hóa của mình làm vũ khí, dùng nỗi đau của bản thân để tiêu diệt sự tàn độc.

Nhưng cái giá phải trả thật kinh khủng. Mặc Diên quỵ xuống, vai trái của anh giờ đây chỉ còn là một mảng thịt nát rỉ máu, da thịt đỏ hỏn lộ ra dưới không khí buốt giá. Anh đau đến mức không thể hét thành tiếng, đôi môi tím tái vì sốc.

Linh Lung lao đến bên anh, dùng tà áo che chắn cho vết thương hở của anh khỏi lũ quái vật còn lại. “Đủ rồi, Mặc Diên! Anh sẽ tan vỡ hoàn toàn nếu cứ tiếp tục như thế này!”

Mặc Diên nhìn cô, ánh mắt mờ đi vì kiệt sức. “Nếu không vỡ... làm sao biết... bên trong còn sống?”

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, từ sâu trong cánh rừng, một tiếng gầm vang dội làm rung chuyển cả những cây đá cứng nhất. Lũ Thạch Ảnh Tử bỗng khựng lại, chúng run rẩy rồi nhanh chóng lặn mất vào bóng tối.

Một sinh vật khổng lồ hiện ra. Đó là một con sói đá cao bằng hai tầng nhà, toàn thân nó kết tinh từ thạch anh xám, nhưng đôi mắt nó không đỏ rực như lũ quái vật mà lại mang một màu xanh ngọc bích hiền từ. Trên cổ nó là một vòng xích sắt đã rỉ sét, kéo lê trên mặt đất.

Linh Thú Hóa Thạch.

Con sói tiến lại gần Mặc Diên, nó không tấn công mà cúi đầu, hít hà mùi máu và vị của giọt nước mắt trên má anh. Chiếc Trấn Hồn Chuông trên tay Mặc Diên bỗng ngân lên một tiếng nhẹ nhàng, như tiếng chào hỏi của những người bạn cũ.

“Nó... nó không muốn hại chúng ta.” – Linh Lung thì thầm, cô cảm nhận được một sự đồng cảm mãnh liệt phát ra từ khối đá khổng lồ kia.

Con sói đá nằm phủ phục xuống, ý bảo họ hãy leo lên lưng nó. Mặc Diên gượng dậy, dùng chút sức tàn cuối cùng bò lên lớp da đá xù xì của linh thú.

Cánh Rừng Hóa Thạch vẫn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu hành trình, Mặc Diên cảm thấy mình không còn đơn độc chiến đấu với cả thế giới. Anh đã dùng mảnh vỡ của bản thân để cứu người, và giờ đây, thế giới đá này đang bắt đầu trả ơn anh.