Con sói đá khổng lồ dừng lại bên một hang động khuất sau rặng thạch thụ vặn vẹo. Nó phủ phục xuống, hơi thở từ lồng ngực đá của nó phát ra tiếng kêu rì rì trầm đục như tiếng sấm xa. Mặc Diên trượt xuống khỏi lưng linh thú, toàn thân anh rã rời. Vết thương trên vai và ngực trái sau trận chiến ở cánh rừng không còn rỉ máu đỏ tươi mà bắt đầu chuyển sang một màu tím sẫm, đau nhức đến mức mỗi nhịp tim đập đều khiến anh muốn lịm đi.
Linh Lung nhanh chóng dìu anh vào sâu trong hang. Bên trong, một lòng suối cạn trơ đáy, chỉ còn lại những viên sỏi tròn lẳn và lớp bụi tro mịn màng. Cô nhóm một ngọn lửa nhỏ từ những cành củi đá — loại củi cháy rất chậm và tỏa ra thứ ánh sáng xanh nhạt, không đủ nóng để sưởi ấm nhưng đủ để xua đi bóng tối đặc quánh.
"Nằm xuống, Mặc Diên. Anh đã chạm đến giới hạn rồi." – Linh Lung thào thào, đôi môi cô cũng trắng bệch vì kiệt sức.
Mặc Diên tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo. Anh nhìn xuống cánh tay trái của mình, nơi lớp vỏ đá bị vỡ vụn giờ đây đang mọc lại những mảng da thịt đỏ hỏn, non nớt và cực kỳ nhạy cảm. Quá trình "hồi xuân" này không hề mang lại cảm giác dễ chịu; nó giống như việc ai đó dùng dao cùn gọt bỏ lớp vỏ cũ để lộ ra phần tủy sống bên trong.
"Tại sao cô vẫn đi theo tôi?" – Mặc Diên hỏi, giọng anh khản đặc. "Cô thấy rồi đó, càng đi xa, tôi càng trở nên yếu đuối. Tôi không còn là một khối đá bất khả xâm phạm nữa. Tôi đang trở nên... dễ chết hơn bao giờ hết."
Linh Lung dừng tay khi đang nghiền nát những lá cỏ dại khô khốc để làm thuốc. Cô nhìn anh, đôi mắt long lanh phản chiếu ánh lửa xanh.
"Dễ chết hơn, nhưng cũng 'người' hơn, đúng không?" – Cô khẽ tiến lại gần, lần này, cô không ngần ngại mà đặt bàn tay nóng hổi của mình lên mu bàn tay còn vẹn nguyên lớp đá của anh. "Mười ngày qua, anh đã cứu một ngôi làng, lấy lại ký ức và thuần phục được cả linh thú cổ đại. Một khối đá vô tri có thể sống ngàn năm, nhưng nó sẽ chẳng bao giờ biết được mùi vị của sự hy sinh hay lòng trắc ẩn."
Mặc Diên nhìn bàn tay nhỏ bé của cô. Sức nóng từ da thịt cô truyền sang khiến lớp đá trên tay anh nảy sinh những rung động nhỏ. Anh không rụt tay lại. Cơn đau vật lý vẫn còn đó, nhưng lồng ngực trái — nơi vốn dĩ là một hốc đá trống rỗng — giờ đây dường như đang được lấp đầy bởi một thứ cảm xúc mà anh chưa có tên gọi.
"Linh Lung..." – Anh gọi tên cô, lần đầu tiên không có sự lạnh lùng thường thấy. "Cảm ơn cô."
Tiếng chuông Trấn Hồn trên cổ tay anh bỗng ngân lên. Không phải tiếng kêu báo động, cũng không phải tiếng tang tóc, mà là một âm thanh êm dịu, vang vọng trong hang đá như một bản nhạc ru. Dưới ánh lửa xanh, Mặc Diên thấy Linh Lung mỉm cười — một nụ cười thật sự, không phải cái cười gượng gạo để che giấu nỗi đau của chứng bệnh nhạy cảm.
Bên ngoài hang, con sói đá khổng lồ nằm canh gác, đầu nó gối lên chân, đôi mắt xanh ngọc bích dõi nhìn vào màn sương. Ở thế giới tàn tro này, nơi mọi thứ đều đang hóa đá và chết đi, lại có hai con người và một linh thú đang cùng nhau sẻ chia một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi.
Hồi I kết thúc tại đây, giữa lòng suối cạn không còn nước nhưng lại đầy ắp những hy vọng vừa nhen nhóm. Vết nứt trên tro tàn đã xuất hiện, và nó sẽ không bao giờ khép lại cho đến khi toàn bộ lục địa này được thức tỉnh.
Mặc Diên nhắm mắt lại, lần đầu tiên sau mười năm, anh chìm vào một giấc ngủ không có những cơn ác mộng về đá xám, mà chỉ có hơi ấm của một bàn tay đang nắm chặt lấy tay mình.