Tuyết rơi trên đỉnh Côn Luân chưa bao giờ ngừng lại trong suốt một vạn năm qua. Gió thốc vào đại điện, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và mùi máu tươi nồng nặc đang bốc lên từ những xác chết nằm la liệt dưới chân bậc thềm cẩm thạch.
Mặc Cửu Diên quỳ đó, thanh kiếm trong tay đã gãy đôi, thân hình loang lổ những vết thương sâu hoắm đến tận xương. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu vì nhập ma nhìn trân trân vào bóng hình đang chậm rãi bước đến từ phía ánh sáng mờ ảo của thiên môn.
Người đó mặc một bộ đạo bào trắng tinh khôi, vạt áo tung bay trong gió tuyết, thanh thoát như một vị tiên không nhuốm bụi trần. Đó là Thẩm Thanh Thuần, sư tôn của hắn, người mà hắn từng dùng cả mạng sống để kính trọng, và cũng là người mà hắn vừa hận đến tận xương tủy.
"Sư tôn..."
Giọng nói của Mặc Cửu Diên khàn đặc, mỗi hơi thở đều kéo theo một ngụm máu trào ra khóe miệng. Hắn nở một nụ cười vặn vẹo, đầy mỉa mai.
"Người rốt cuộc cũng đến rồi. Đến để thu dọn tên nghịch đồ này, hay đến để chứng kiến vương triều ma đạo của ta sụp đổ?"
Thẩm Thanh Thuần không đáp. Khuôn mặt y vẫn thanh lãnh như mặt hồ đóng băng, đôi mắt phượng hẹp dài không gợn một chút sóng lòng. Y dừng lại cách hắn ba bước chân, thanh kiếm Trường Minh trong tay phát ra ánh sáng xanh dịu nhẹ nhưng đầy sát khí.
Mặc Cửu Diên cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp đỉnh núi cô độc. Hắn nhớ lại những năm tháng ở Thanh Vân Phái, nhớ những lần y tận tay chỉ dạy hắn kiếm pháp, nhớ cả chén thuốc đắng mà y đã sắc cho hắn mỗi khi hắn phát sốt. Hắn đã từng nghĩ, trên thế gian này, chỉ cần có sư tôn, hắn có thể chịu đựng mọi sự khinh miệt của thế gian.
Nhưng rồi sao? Khi hắn bị vu oan là thông đồng với ma tộc, khi hắn bị chúng môn phái truy sát, người sư tôn này đã nói gì? Y không nói một lời bào chữa, chỉ lạnh lùng tuyên bố trục xuất hắn khỏi môn phái.
"Cửu Diên, kết thúc rồi."
Giọng của Thẩm Thanh Thuần vang lên, nhạt nhẽo như khói mây.
Trường Minh kiếm vung lên, một đường kiếm tuyệt mỹ vẽ ra giữa không trung. Mặc Cửu Diên không tránh, hắn cũng chẳng còn sức để tránh. Hắn nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết dưới tay người mình yêu nhất.
"Phập!"
Lưỡi kiếm sắc lạnh xuyên qua lồng ngực, đâm thẳng vào trái tim đang đập loạn nhịp của hắn. Cảm giác đau đớn không ập đến ngay lập tức, mà là một sự trống rỗng tê dại lan tỏa khắp tứ chi. Hắn mở mắt, nhìn thấy gương mặt Thẩm Thanh Thuần ở khoảng cách thật gần.
Kỳ lạ thay, trong đôi mắt vốn dĩ không có cảm xúc ấy, hắn dường như nhìn thấy một tia vỡ vụn.
"Ngươi... hận ta không?" Thẩm Thanh Thuần thì thầm, giọng nói run rẩy rất khẽ, chỉ đủ để hai người nghe thấy.
Mặc Cửu Diên muốn mắng nhiếc, muốn nguyền rủa, nhưng cổ họng hắn chỉ toàn máu. Hắn dùng chút sức tàn cuối cùng bấu chặt lấy cánh tay y, máu từ tay hắn làm bẩn bộ đạo bào trắng muốt. Hắn lịm dần đi trong vòng tay của người đã giết chết mình, xung quanh chỉ còn lại tiếng gió tuyết gào thét và hơi lạnh của cái chết.
Thế nhưng, cảm giác đau đớn ấy dường như kéo dài đến vô tận. Hắn thấy mình rơi vào một khoảng không tối đen như mực, linh hồn như bị xé rách thành trăm mảnh rồi lại được một dòng năng lượng ấm áp nào đó bao bọc, chắp vá lại.
Trong cơn mê sảng, hắn nghe thấy tiếng ai đó đang khóc. Tiếng khóc u uất, nghẹn ngào, nghe như tiếng lòng tan vỡ.
"Diên nhi... lần này, hãy sống cho thật tốt..."
Hắn giật mình tỉnh giấc.
Một luồng ánh sáng chói mắt khiến hắn phải nheo mắt lại. Mùi trầm hương thoang thoảng cùng tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ làm hắn ngẩn ngơ.
Hắn đang ở đâu? Địa ngục sao lại có nắng?
Mặc Cửu Diên bật dậy, nhưng ngay lập tức một cơn đau nhức nhối từ bả vai truyền đến khiến hắn ngã nhào xuống giường. Hắn nhìn xuống đôi tay mình. Đây không phải là đôi tay thô ráp, đầy vết chai sẹo và ma văn của Ma Tôn vạn tuổi. Đây là đôi tay của một thiếu niên, gầy gò và nhỏ nhắn.
Hắn sững sờ nhìn quanh căn phòng. Căn phòng gỗ đơn sơ, trên tường treo một bức tranh sơn thủy và một thanh kiếm gỗ rẻ tiền. Đây là... túp lều cỏ ở phía sau núi của Thanh Vân Phái!
Năm hắn mười sáu tuổi.
Hắn run rẩy bò đến trước chiếc gương đồng xỉn màu đặt ở góc phòng. Trong gương là khuôn mặt thiếu niên thanh tú nhưng xanh xao, trên trán vẫn còn vết bầm tím do bị đám đệ tử ngoại môn đánh đập ngày hôm qua.
Trùng sinh? Hắn thực sự đã quay lại quá khứ?
Cánh cửa gỗ mục nát bị đẩy ra một cách thô bạo. Một thiếu niên mặc đạo bào xám bước vào, trên mặt mang theo vẻ khinh khỉnh thường thấy.
"Này, tiểu tạp chủng! Đã tỉnh rồi thì mau ra sau núi gánh nước đi. Đừng có giả vờ chết để trốn việc, bằng không lát nữa vào giờ học đạo, ta sẽ lại cho ngươi một trận ra trò."
Mặc Cửu Diên nheo mắt nhìn người trước mặt. Hắn nhớ ra rồi, đây là Triệu Hùng, kẻ chuyên bắt nạt hắn thời niên thiếu. Ở kiếp trước, chính tay hắn đã bóp nát cổ họng tên này khi hắn trở về trả thù Thanh Vân Phái.
Sát khí trong lòng Mặc Cửu Diên bùng lên, nhưng hắn nhanh chóng kìm lại. Hắn cúi đầu, che đi đôi mắt đang long lên tia máu ma mị.
"Tôi biết rồi." Giọng hắn khàn khàn.
Triệu Hùng hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi. Mặc Cửu Diên đứng lặng hồi lâu, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi. Nếu đây là sự thật, nếu ông trời đã cho hắn một cơ hội nữa...
Hắn sẽ không chạy trốn. Hắn cũng không cần cầu xin sự thương hại.
Kiếp trước, hắn đã sống vì người khác, chết dưới tay người mình yêu. Kiếp này, hắn sẽ bắt cả tu chân giới này phải quỳ dưới chân mình.
Và quan trọng nhất... Thẩm Thanh Thuần.
Cái tên này vừa hiện ra trong đầu, lồng ngực hắn lại nhói lên một cơn đau âm ỉ. Hắn hận y. Hận y đã không tin hắn, hận y đã đâm nhát kiếm đó. Hắn muốn thấy vị tiên nhân thanh cao ấy bị lôi xuống vũng bùn, muốn thấy đôi mắt tĩnh lặng kia phải nhuốm màu dục vọng và tuyệt vọng.
"Sư tôn... người đã sẵn sàng chưa?" Mặc Cửu Diên lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên môi.
Hắn bước ra khỏi căn lều, ánh nắng ban mai rực rỡ nhưng không sưởi ấm được trái tim đã nguội lạnh từ lâu. Hắn đi theo con đường mòn quen thuộc hướng về phía chính điện. Hôm nay là ngày mồng một đầu tháng, theo quy định, toàn bộ đệ tử phải tập trung ở quảng trường để nghe Sư tôn giảng đạo.
Kiếp trước, mỗi lần đến ngày này, hắn đều hào hứng vô cùng, chỉ để được nhìn thấy bóng dáng của y từ xa. Còn bây giờ, mỗi bước đi của hắn đều nặng nề như mang theo cả khối hận thù của ngàn năm.
Quảng trường Thanh Vân Phái đã đông nghịt người. Đám đệ tử mặc đạo bào xanh trắng đứng thành hàng lối chỉnh tề. Mặc Cửu Diên lẳng lặng đi vào hàng cuối cùng, nơi dành cho những đệ tử tạp dịch thấp kém nhất.
Đúng lúc đó, chuông vàng vang lên ba tiếng thanh thúy.
Từ trên không trung, một dải lụa trắng nhẹ nhàng hạ xuống. Một người đáp xuống đài cao, tà áo tung bay, khí chất thoát tục khiến vạn vật xung quanh dường như đều trở nên lu mờ.
Thẩm Thanh Thuần.
Vẫn là gương mặt ấy, vẫn là khí chất ấy. Y đứng đó, tay cầm phất trần, ánh mắt hững hờ lướt qua đám đông bên dưới.
Khi ánh mắt y lướt qua vị trí của Mặc Cửu Diên, hắn không tránh né mà ngẩng đầu nhìn thẳng. Hắn muốn tìm kiếm một chút dấu vết của sự dao động, một chút gì đó của người đã đâm hắn một kiếm kiếp trước.
Nhưng không có gì cả. Thẩm Thanh Thuần của hiện tại vẫn chưa biết đến sự tồn tại của một đệ tử tạp dịch nhỏ nhoi như hắn. Trong mắt y, hắn chỉ là một hạt bụi trong hàng ngàn hạt bụi dưới chân núi.
Lồng ngực Mặc Cửu Diên thắt lại. Hắn siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu.
"Sư tôn, kiếp trước người dạy ta đạo nghĩa, dạy ta từ bi. Kiếp này, để đồ đệ dạy người thế nào là đau khổ đến tận cùng."
Buổi giảng đạo kéo dài hai canh giờ, nhưng đối với Mặc Cửu Diên, nó dài như cả một thế kỷ. Hắn không nghe thấy một chữ nào, hắn chỉ mải mê quan sát từng cử động nhỏ của người trên đài cao. Hắn ghi nhớ cách y khép mở đôi môi, cách y khẽ nhíu mày khi gió thổi mạnh.
Mọi thứ đều hoàn mỹ đến mức đáng ghét.
Sau khi buổi lễ kết thúc, đám đệ tử tản ra. Triệu Hùng và mấy tên tay sai lại kéo đến vây quanh Mặc Cửu Diên.
"Này, tiểu tạp chủng, nghe giảng đạo xong chắc là ngộ ra được nhiều điều lắm nhỉ? Có muốn bọn ta giúp ngươi thực hành chút 'đối kháng' không?"
Mặc Cửu Diên vẫn cúi đầu, vẻ mặt cam chịu như cũ. Hắn biết mình hiện tại chưa có tu vi, linh căn lại bị phong ấn bởi ma khí từ kiếp trước mang về chưa khai phá được. Hắn cần thời gian.
"Các huynh trưởng cứ đùa, tiểu đệ không dám."
"Không dám? Nhìn cái mặt lì lợm của ngươi là ta thấy ngứa mắt rồi!" Triệu Hùng giơ tay định giáng một cái tát vào mặt hắn.
"Dừng tay."
Một giọng nói lạnh lùng nhưng thanh tao như tiếng ngọc va vào nhau vang lên.
Cả đám đệ tử giật mình, vội vàng buông tay rồi quỳ sụp xuống. Mặc Cửu Diên cũng quỳ xuống, nhưng hắn cúi mặt rất thấp để che giấu sự chấn động trong lòng.
Thẩm Thanh Thuần không biết từ lúc nào đã đi xuống khỏi đài cao, đứng ngay trước mặt bọn họ.
"Thanh Vân Phái là nơi tu đạo, không phải nơi để các ngươi hành xử như phường chợ búa."
Triệu Hùng run rẩy: "Bẩm... bẩm Sư tôn, chúng con chỉ là... chỉ là đang đùa giỡn với sư đệ một chút thôi ạ."
Thẩm Thanh Thuần không nhìn Triệu Hùng, ánh mắt y dừng lại trên người thiếu niên đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân toát ra vẻ yếu ớt và cô độc. Y khẽ cau mày, một cảm giác lạ lùng nào đó thoáng qua trong lòng mà chính y cũng không giải thích được.
"Ngươi tên gì?" Y hỏi, giọng nói vẫn không chút ấm áp.
Mặc Cửu Diên cảm nhận được hơi thở của y ở rất gần. Mùi hương thanh khiết từ người y xộc vào mũi hắn, giống hệt như mùi hương vào giây phút hắn chết đi. Hắn cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy:
"Bẩm... bẩm tiên sư, đệ tử là Mặc Cửu Diên, đệ tử tạp dịch của ngoại môn."
"Mặc Cửu Diên..." Thẩm Thanh Thuần lặp lại cái tên ấy, đôi mắt phượng khẽ nheo lại. "Cái tên này... không tệ."
Y im lặng một hồi lâu, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Đám đệ tử bắt nạt hắn mồ hôi chảy ròng ròng, còn Mặc Cửu Diên thì đang đấu tranh kịch liệt với ham muốn được đứng dậy và bóp cổ người trước mặt.
"Linh căn của ngươi... rất lạ." Thẩm Thanh Thuần đột nhiên nói. "Ngày mai, hãy đến tẩm điện của ta. Ta muốn kiểm tra kỹ hơn."
Cả quảng trường như lặng đi. Một đệ tử tạp dịch lại được đích thân Sư tôn gọi đến tẩm điện? Đây là vinh dự mà ngay cả những đệ tử nội môn ưu tú nhất cũng chưa chắc có được.
Mặc Cửu Diên cũng sững sờ. Kiếp trước, hắn phải mất ba năm lăn lộn, chịu đủ mọi khổ nhục mới được y chú ý và nhận làm đệ tử. Tại sao kiếp này mọi chuyện lại diễn ra sớm như vậy?
Phải chăng nhát kiếm kiếp trước đã làm thay đổi cả thiên mệnh?
"Đệ tử... tuân lệnh." Hắn dập đầu, mái tóc đen che khuất nụ cười tàn nhẫn đang dần hiện lên.
Thẩm Thanh Thuần không nói gì thêm, y phất tay áo rồi biến mất trong một làn sương trắng.
Sau khi y đi khuất, Triệu Hùng trừng mắt nhìn Mặc Cửu Diên, vừa ghen tị vừa tức tối: "Ngươi... cái đồ quái thai! Không biết ngươi đã dùng bùa phép gì để thu hút sự chú ý của Sư tôn. Đợi đấy, ngươi không yên thân đâu!"
Mặc Cửu Diên không buồn đáp lại. Hắn đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, ánh mắt hướng về phía đỉnh núi cao nhất của Thanh Vân Phái, nơi tẩm điện của Thẩm Thanh Thuần tọa lạc giữa những tầng mây.
Đêm đó, Mặc Cửu Diên nằm trong lều cỏ, nhìn lên mái nhà dột nát. Ma khí trong huyết quản hắn bắt đầu rục rịch chuyển động. Hắn biết, linh căn của mình không phải "lạ", mà là "nghịch thiên". Đó là Thiên Ma Cốt, thứ mà cả tu chân giới đều thèm khát và cũng sợ hãi nhất.
Kiếp trước, hắn đã cố gắng áp chế nó để làm một chính nhân quân tử, để được xứng đáng đứng cạnh sư tôn.
Nhưng kiếp này, hắn sẽ nuôi dưỡng nó. Hắn sẽ dùng chính thứ ma công bị người đời phỉ nhổ này để chiếm lấy người đó.
"Sư tôn, người nói đúng, nhát kiếm đó đã kết thúc mọi thứ của kiếp trước."
"Nhưng nó cũng bắt đầu cho một địa ngục mới của người ở kiếp này."
Hắn nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh Thẩm Thanh Thuần bị xích sắt khóa chặt, đôi mắt vốn dĩ thanh lãnh kia đầy hơi nước, nhìn hắn đầy tuyệt vọng.
Giấc ngủ của hắn đêm đó không có ác mộng, chỉ có một sự thỏa mãn đến rợn người.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương mù dày đặc của dãy Côn Luân, Mặc Cửu Diên đã đứng trước cổng tẩm điện.
Cánh cửa lớn bằng đá trắng chậm rãi mở ra. Một giọng nói từ bên trong vọng ra, thanh thản mà uy nghiêm:
"Vào đi."
Mặc Cửu Diên hít một hơi thật sâu, nén lại tất cả hận thù và sát khí vào sâu trong tâm khảm, hiện lên vẻ mặt của một thiếu niên ngoan ngoãn, nhút nhát. Hắn bước qua ngưỡng cửa, bước vào cái bẫy mà hắn đã định sẵn, hoặc có lẽ, là bước vào một định mệnh mà cả hắn và y đều không thể nào lường trước được.
Bên trong điện, Thẩm Thanh Thuần đang ngồi xếp bằng trên một đài sen đá, xung quanh là những dải linh khí luân chuyển. Y nhìn hắn, đôi mắt dường như muốn nhìn thấu qua lớp vỏ bọc của vị thiếu niên này.
"Đến gần đây."
Mặc Cửu Diên chậm rãi tiến lại gần. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Hắn quỳ xuống dưới chân y, cảm nhận được cái lạnh tỏa ra từ đài sen đá.
Thẩm Thanh Thuần đưa tay ra, đặt lên đỉnh đầu hắn. Bàn tay y hơi lạnh, nhưng chạm vào lại khiến toàn thân Mặc Cửu Diên run lên một cái. Đó không phải vì sợ, mà vì hưng phấn.
"Đừng sợ, ta chỉ kiểm tra linh mạch của ngươi." Y nhẹ giọng, lần đầu tiên trong giọng nói ấy mang theo một chút ấm áp rất khó nhận ra.
Mặc Cửu Diên cụp mắt, thầm nghĩ trong lòng: Sư tôn, người có biết mình đang chạm vào một con quỷ dữ không? Một con quỷ sẽ xé nát sự thanh cao của người, bắt người phải nếm trải mọi cay đắng trần gian.
Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng gió xào xạc bên ngoài và nhịp tim đập mạnh của kẻ đang âm mưu lật đổ cả thiên hạ. Một chương mới đã bắt đầu, và lần này, người cầm kiếm sẽ không còn là Thẩm Thanh Thuần nữa.