MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Trường MinhChương 2: Linh căn dị biệt, gieo mầm tà tâm

Vạn Cổ Trường Minh

Chương 2: Linh căn dị biệt, gieo mầm tà tâm

3,343 từ · ~17 phút đọc

Luồng linh lực từ lòng bàn tay Thẩm Thanh Thuần truyền vào đỉnh đầu Mặc Cửu Diên, mang theo sự thanh khiết và dịu mát như sương sớm. Nó len lỏi vào từng kinh mạch, đi qua tứ chi bách hài của hắn. Đối với một tu sĩ bình thường, đây là sự ban phước cực hạn, nhưng với kẻ mang linh hồn Ma tôn như Mặc Cửu Diên, luồng linh lực chính đạo này chẳng khác nào những mũi kim châm vào da thịt.

Hắn phải dùng toàn bộ ý chí để giữ cho gương mặt không biến sắc, để không bản năng mà hất văng bàn tay kia ra. Trong bóng tối của tâm thức, hắn đang điên cuồng áp chế những luồng khí đen kịt của Thiên Ma Cốt, bắt chúng phải thu mình lại, ẩn nấp dưới lớp vỏ bọc của một linh căn phế vật.

Thẩm Thanh Thuần đột nhiên khẽ "ồ" một tiếng. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, y tăng thêm một phần linh lực, thăm dò sâu hơn vào vùng đan điền của thiếu niên trước mặt.

Càng đi sâu, y càng cảm thấy kỳ quái. Linh căn của đứa trẻ này thoạt nhìn rất hỗn loạn, giống như một mớ bòng bong không có lối thoát, nhưng ẩn sâu dưới sự hỗn độn đó lại là một sức sống mãnh liệt đến đáng sợ. Nó giống như một hạt giống bị vùi lấp dưới lớp đá nghìn năm, đang chờ đợi một cơn mưa để phá kén mà ra.

"Kỳ lạ thật." Thẩm Thanh Thuần thu tay lại, ánh mắt nhìn Mặc Cửu Diên đầy suy tư. "Linh căn của ngươi bị bế tắc hoàn toàn, nhưng lại chứa đựng một nguồn sức mạnh bùng nổ. Trước đây ngươi có từng tu luyện qua công pháp nào không?"

Mặc Cửu Diên ngước lên, đôi mắt trong veo như chứa cả bầu trời đầy sao, nhưng thực chất bên trong là một hố đen thăm thẳm. Hắn lắc đầu, giọng nói mang theo chút tủi thân giả tạo:

"Bẩm tiên sư, đệ tử từ nhỏ đã lang thang cơ nhỡ, chỉ có thể ăn xin để sống qua ngày. Sau đó có duyên gặp được người của Thanh Vân Phái nên mới được nhận vào làm tạp dịch. Đệ tử... đệ tử không biết tu luyện là gì cả."

Thẩm Thanh Thuần nhìn sâu vào mắt hắn. Y là người tu tiên đã lâu, đã nhìn thấu biết bao nhiêu sự đời, nhưng lúc này đây, y lại cảm thấy mình không thể nhìn thấu được đứa trẻ mười sáu tuổi này. Có một cảm giác thôi thúc y phải bảo bọc, phải khai phá tiềm năng của đứa nhỏ này, như thể nếu y không làm vậy, một điều gì đó kinh khủng sẽ xảy ra.

"Ngươi có muốn làm đệ tử của ta không?"

Câu hỏi của Thẩm Thanh Thuần vang lên nhẹ tênh, nhưng lại khiến Mặc Cửu Diên chấn động. Kiếp trước, hắn đã phải quỳ dưới mưa ba ngày ba đêm trước cổng tẩm điện này, trải qua bao nhiêu vòng tuyển chọn khắc nghiệt mới được y gật đầu thu nhận. Vậy mà kiếp này, mọi thứ lại đến dễ dàng như một trò đùa.

Hắn giả vờ ngơ ngác, đôi môi mím chặt, rồi đột nhiên dập đầu thật mạnh xuống sàn đá:

"Đệ tử... đệ tử tài hèn đức mọn, thân phận thấp kém, không dám trèo cao. Tiên sư là trăng trên trời cao, đệ tử chỉ là bùn dưới đất..."

"Đứng lên đi." Thẩm Thanh Thuần cắt ngang lời hắn, giọng điệu có chút không kiên nhẫn nhưng không hề có ý trách phạt. "Ta thu đồ đệ chưa bao giờ nhìn vào xuất thân. Ta thấy ngươi có duyên với ta, vậy là đủ."

Y đứng dậy khỏi đài sen, tà áo trắng lướt qua mặt Mặc Cửu Diên, mang theo mùi hương thanh lãnh quen thuộc. Y đi đến phía giá sách, rút ra một cuốn mật tịch đã cũ màu thời gian rồi đưa cho hắn.

"Đây là công pháp Thanh Tâm Quyết cơ bản của bổn phái. Từ hôm nay, ngươi không cần trở về khu tạp dịch nữa. Phía sau tẩm điện có một gian phòng nhỏ, ngươi hãy dọn đến đó ở. Hàng ngày ngoài việc tự mình tu luyện, hãy phụ trách việc chăm sóc vườn dược thảo cho ta."

Mặc Cửu Diên nhận lấy cuốn sách bằng đôi tay run rẩy. Hắn cúi đầu để giấu đi nụ cười đắc thắng. Bước chân đầu tiên vào cuộc đời của Thẩm Thanh Thuần đã thành công rực rỡ.

"Đệ tử... tạ ơn Sư tôn đã thành toàn!"

Thẩm Thanh Thuần khựng lại khi nghe hai chữ "Sư tôn". Một cảm giác đau nhói vô cớ xẹt qua tim y, giống như một mảnh ký ức vụn vỡ từ một kiếp nào đó đang cố tình trêu chọc tâm trí y. Y quay lưng lại, xua xua tay:

"Ngươi lui xuống đi. Lát nữa sẽ có người dẫn ngươi đến chỗ ở."

Mặc Cửu Diên lui ra ngoài, từng bước chân trên hành lang đá dường như đều mang theo một giai điệu hân hoan của quỷ dữ. Hắn không đi thẳng về phòng mà đứng lại dưới gốc cây tùng già nơi sân viện, nhìn bóng lưng của Thẩm Thanh Thuần qua khung cửa sổ nhỏ.

Sư tôn ơi là sư tôn, người thật sự quá lương thiện rồi. Mặc Cửu Diên nghĩ thầm. Người thu nhận một con sói vào nhà, còn đích thân dạy nó cách săn mồi. Người có bao giờ tự hỏi, nhát kiếm kiếp trước của người thực chất đã giải thoát cho ta, hay là gieo rắc một mầm mống hủy diệt cho chính người?

Ngày hôm đó, tin tức Thẩm tiên sư thu nhận một tiểu tạp dịch làm đệ tử thân truyền lan nhanh như gió khắp Thanh Vân Phái. Những lời xì xào, bàn tán vang lên ở mọi ngóc ngách. Có kẻ ghen tị đỏ mắt, có kẻ lại cười nhạo cho rằng Thẩm Thanh Thuần đã nhìn lầm người.

Triệu Hùng, kẻ từng bắt nạt Mặc Cửu Diên, khi nghe tin này đã sợ đến mức đánh rơi cả bát cơm. Hắn không thể tin được cái kẻ mà hắn coi như con sâu cái kiến lại có thể một bước lên mây như vậy.

Trong khi đó, Mặc Cửu Diên đã ổn định chỗ ở mới. Căn phòng nhỏ phía sau tẩm điện tuy đơn sơ nhưng vô cùng sạch sẽ và tràn ngập linh khí. Từ cửa sổ phòng, hắn có thể nhìn thấy vườn dược thảo xanh mướt và xa hơn nữa là nơi Thẩm Thanh Thuần thường ngồi thiền định vào mỗi buổi hoàng hôn.

Đêm đầu tiên tại tẩm điện, Mặc Cửu Diên không ngủ. Hắn ngồi xếp bằng trên giường, cuốn Thanh Tâm Quyết bị hắn ném sang một bên. Đối với một Ma tôn đã từng đứng trên đỉnh cao của tu vi, loại công pháp nhập môn này chẳng khác nào trò trẻ con.

Hắn bắt đầu vận chuyển ma khí trong người. Thiên Ma Cốt cảm nhận được ý chí của chủ nhân, bắt đầu rung động dữ dội. Những luồng khói đen bắt đầu rò rỉ ra từ lỗ chân lông, bao phủ lấy cơ thể hắn. Mắt Mặc Cửu Diên dần chuyển sang màu đỏ thẫm, ma văn ẩn hiện trên trán.

Hắn cần phải khôi phục tu vi thật nhanh. Nhưng ở giữa nơi chính đạo nồng đậm như Thanh Vân Phái này, việc tu luyện ma công là cực kỳ mạo hiểm. Chỉ cần một chút sơ sẩy, linh áp của Thẩm Thanh Thuần sẽ phát hiện ra ngay lập tức.

"Phải dùng linh lực của y để che đậy..." Mặc Cửu Diên thì thầm.

Hắn bắt đầu một quá trình cực kỳ đau đớn: dùng linh khí chính đạo của Thanh Vân Phái để bao bọc lấy cốt lõi ma tính bên trong. Mỗi vòng tuần hoàn linh lực là một lần da thịt hắn bị xé rách rồi lại lành lại. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, nhưng hắn không hề kêu rên một tiếng. Nỗi đau này so với nhát kiếm xuyên tim kia thì có là gì?

Sáng hôm sau, khi Thẩm Thanh Thuần bước vào vườn dược thảo, y nhìn thấy Mặc Cửu Diên đã dậy từ sớm, đang chăm chỉ nhổ cỏ và tưới nước cho những đóa Linh Lan hoa. Ánh nắng ban mai phủ lên người thiếu niên một lớp vàng nhạt, trông hắn lúc này thật thanh thuần, thật giống một đệ tử chính tông ngoan ngoãn.

"Cửu Diên." Thẩm Thanh Thuần gọi khẽ.

Mặc Cửu Diên vội vàng buông gáo nước, chạy đến trước mặt y, vẻ mặt rạng rỡ: "Sư tôn, người dậy rồi ạ? Đệ tử đã pha sẵn trà tuyết liên, người có muốn dùng không?"

Thẩm Thanh Thuần khẽ gật đầu, đi đến bàn đá dưới gốc cây. Y quan sát Mặc Cửu Diên rót trà, động tác của hắn có chút vụng về nhưng lại chứa đựng sự chân thành khiến y cảm thấy dễ chịu.

"Đêm qua tu luyện thế nào rồi?" Y nhấp một ngụm trà, cảm giác vị đắng thanh lan tỏa đầu lưỡi.

"Bẩm Sư tôn, đệ tử thấy Thanh Tâm Quyết rất thâm sâu. Đệ tử chỉ mới hiểu được một chút về cách dẫn khí nhập thể, nhưng cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn nhiều."

Thẩm Thanh Thuần đặt tách trà xuống, đưa tay nắm lấy cổ tay Mặc Cửu Diên để kiểm tra. Một lần nữa, y lại cảm nhận được sự hỗn loạn bên trong hắn, nhưng dường như đã có chút trật tự hơn. Y không hề hay biết rằng, những gì y đang cảm thấy chỉ là một lớp sương mù dày đặc mà Mặc Cửu Diên đã cố ý tạo ra để đánh lừa y.

"Tốt lắm. Tu luyện không thể nóng vội. Từ nay, mỗi buổi chiều, ngươi hãy đến đây, ta sẽ đích thân chỉ dạy cho ngươi."

"Đa tạ Sư tôn!" Mặc Cửu Diên cúi đầu, nhưng trong lòng lại thầm cười lạnh. Dạy ta? Sư tôn, người đang nuôi dưỡng kẻ sẽ hủy diệt người đấy.

Những ngày sau đó, cuộc sống của Mặc Cửu Diên trôi qua trong yên bình giả tạo. Ban ngày, hắn là đồ đệ ngoan hiền, chăm chỉ, luôn quẩn quanh bên cạnh Thẩm Thanh Thuần, làm mọi việc để khiến y hài lòng. Hắn học cách pha trà đúng ý y, học cách sắp xếp thư phòng theo thói quen của y, và đặc biệt là học cách biểu đạt sự ngưỡng mộ vô bờ bến qua ánh mắt mỗi khi nhìn y.

Thẩm Thanh Thuần vốn là người sống khép kín, cô độc trên đỉnh núi này hàng trăm năm. Sự xuất hiện của Mặc Cửu Diên giống như một luồng gió mới, làm tan chảy lớp băng tuyết bao phủ trái tim y. Y bắt đầu nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, dù nụ cười đó chỉ là một sự nhếch môi rất nhẹ.

Y không biết rằng, đằng sau vẻ ngoan ngoãn đó, Mặc Cửu Diên đang âm thầm quan sát mọi sơ hở của y. Hắn nhận ra mỗi khi vào đêm trăng tròn, tu vi của Thẩm Thanh Thuần thường có dấu hiệu bất ổn. Những lúc đó, y thường đóng cửa tẩm điện, không cho bất kỳ ai vào.

Đó chính là điểm yếu của người sao? Mặc Cửu Diên nheo mắt nhìn về phía tẩm điện đang đóng kín cửa vào một đêm trăng rằm.

Hắn lặng lẽ lẻn ra khỏi phòng, đi về phía vườn dược thảo. Hắn biết trong vườn có một loại cỏ gọi là U Minh Thảo, vốn có tác dụng an thần, nhưng nếu kết hợp với ma khí, nó sẽ trở thành một loại dẫn chất khiến linh lực của người tu tiên bị trì trệ.

Hắn hái một nắm lá, dùng ma khí nghiền nát thành nước cốt rồi âm thầm tưới vào những cây trà tuyết liên mà Thẩm Thanh Thuần thường dùng. Làm xong mọi việc, hắn trở về phòng, nằm xuống giường và chờ đợi.

Hắn không vội vàng giết y. Hắn muốn nhấm nháp từng chút một sự sụp đổ của y. Hắn muốn y phải phụ thuộc vào hắn, muốn y phải cầu xin hắn.

Trong bóng tối, Mặc Cửu Diên vuốt ve vết sẹo vô hình trên ngực mình. Nơi đó, nhát kiếm của Thẩm Thanh Thuần dường như vẫn còn đang rỉ máu trong tâm tưởng hắn.

"Sư tôn, nhát kiếm đó đau lắm..." Hắn thì thầm vào khoảng không lạnh lẽo. "Người nói xem, khi ta đâm lại người một nhát tương tự, không phải bằng kiếm, mà bằng sự phản bội... người có khóc không?"

Tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng đáp lại của quỷ dữ. Trên đài sen trong tẩm điện, Thẩm Thanh Thuần đột nhiên mở mắt. Y cảm thấy một luồng hơi lạnh bất thường chạy dọc sống lưng, nhưng khi kiểm tra xung quanh thì chẳng thấy gì cả. Y nhìn ra cửa sổ, ánh trăng bạc phủ lên vạn vật một vẻ đẹp u linh.

Y nghĩ đến Mặc Cửu Diên, nghĩ đến đứa đồ đệ nhỏ bé đang ngủ say ở phòng bên cạnh, rồi tự cười nhạo sự đa nghi của mình. Y nhắm mắt lại, tiếp tục chìm vào thiền định, không hề biết rằng định mệnh của y đã bị kẻ y tin tưởng nhất bắt đầu bẻ lái sang một con đường đầy tăm tối.

Thời gian thấm thoát trôi qua, đã được ba tháng kể từ khi Mặc Cửu Diên trở thành đệ tử của Thẩm Thanh Thuần. Tu vi của hắn bề ngoài tiến triển rất chậm, chỉ mới đạt đến mức Luyện Khí tầng hai, nhưng thực chất bên trong, Thiên Ma Cốt đã được hắn rèn giũa đến mức kinh người.

Một buổi chiều, khi Thẩm Thanh Thuần đang dạy hắn kiếm pháp ở trước sân, y bất chợt dừng lại, nhìn hắn bằng ánh mắt lạ lùng.

"Cửu Diên, tại sao mỗi khi cầm kiếm, sát khí trong mắt ngươi lại đậm như vậy?"

Mặc Cửu Diên giật mình, vội vàng buông thanh kiếm gỗ xuống, vẻ mặt hốt hoảng:

"Sư tôn... đệ tử... đệ tử không biết. Đệ tử chỉ nghĩ đến việc phải bảo vệ Sư tôn, phải đánh đuổi những kẻ muốn hại người, nên có lẽ... đã không kiềm chế được cảm xúc."

Thẩm Thanh Thuần thở dài, đi đến bên cạnh hắn, đặt tay lên vai hắn trấn an:

"Ngươi có lòng như vậy là tốt. Nhưng tu tiên là để tìm sự thanh tịnh, không phải để nuôi dưỡng hận thù hay sát ý. Sát khí quá nặng sẽ dễ dẫn đến tâm ma."

Tâm ma sao? Mặc Cửu Diên cười thầm. Sư tôn, ta chính là tâm ma lớn nhất của người đấy.

"Đệ tử hiểu rồi, đệ tử sẽ cố gắng sửa đổi." Hắn cúi đầu, tỏ vẻ hối lỗi sâu sắc.

Thẩm Thanh Thuần gật đầu, y không nhận ra rằng, mỗi lần y chạm vào hắn, ma khí ẩn sâu trong người Mặc Cửu Diên lại tham lam mà quấn quýt lấy linh lực của y, như một loài ký sinh trùng đang chờ ngày bộc phát.

Lúc này, từ phía chân núi, một đạo tín hiệu màu vàng bay vút lên trời xanh. Đó là tín hiệu triệu tập khẩn cấp của chưởng môn. Thẩm Thanh Thuần sắc mặt nghiêm lại.

"Có chuyện rồi. Cửu Diên, ngươi ở lại đây tu luyện, đừng đi đâu cả. Ta phải lên chính điện một chuyến."

"Vâng, Sư tôn đi thong thả."

Nhìn bóng dáng Thẩm Thanh Thuần khuất sau những tầng mây, ánh mắt Mặc Cửu Diên lập tức trở nên sắc lẹm. Hắn biết tín hiệu đó có nghĩa là gì. Ở kiếp trước, đây là thời điểm mà tàn dư của ma tộc bắt đầu quấy nhiễu biên giới tu chân giới, dẫn đến một cuộc đại chiến đẫm máu.

Và cũng chính trong cuộc đại chiến đó, Thẩm Thanh Thuần đã bị trọng thương, dẫn đến việc y phải bế quan một thời gian dài, tạo cơ hội cho kẻ gian hãm hại Mặc Cửu Diên.

Kiếp này, ta sẽ không để kẻ khác làm hại người. Mặc Cửu Diên liếm môi, một hành động đầy tà mị. Người chỉ có thể bị hủy hoại dưới tay ta mà thôi.

Hắn trở vào phòng, lấy ra một mảnh ngọc giản đen bóng – thứ mà hắn đã bí mật chế tạo từ ma khí của mình. Hắn bắt đầu truyền tin cho những thuộc hạ cũ ở ma giới, những kẻ mà hiện tại vẫn đang ẩn dật chờ đợi vị chủ nhân của chúng quay trở lại.

"Ngày tái ngộ không còn xa nữa..."

Mặc Cửu Diên đứng giữa căn phòng tối, ánh trăng chiếu vào làm nổi bật khuôn mặt nửa chính nửa tà của hắn. Hắn bắt đầu cởi bỏ bộ đạo bào trắng của Thanh Vân Phái, để lộ tấm thân gầy nhưng săn chắc. Hắn thay vào đó một bộ y phục màu đen tuyền, rồi lặng lẽ biến mất vào màn đêm.

Hắn cần phải chuẩn bị một món quà bất ngờ cho Sư tôn của mình khi y trở về từ chính điện. Một món quà sẽ khiến y bắt đầu nhận ra rằng, đứa đồ đệ ngoan hiền của y không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

Trong khi đó, trên chính điện của Thanh Vân Phái, không khí đang vô cùng căng thẳng. Chưởng môn và các trưởng lão đều có mặt, vẻ mặt ai nấy đều trọng trọng.

"Ma tộc đang rục rịch quay trở lại. Lần này, bọn chúng dường như có sự chỉ huy của một kẻ cực kỳ bí ẩn." Chưởng môn trầm giọng nói.

Thẩm Thanh Thuần đứng ở một góc, y cảm thấy bồn chồn một cách kỳ lạ. Tâm trí y không đặt vào những lời bàn tán về ma tộc, mà lại vô thức hướng về phía tẩm điện sau núi, nơi có một thiếu niên đang chờ đợi y.

Y không biết rằng, chính cái "duyên" mà y nói ban đầu, thực chất là một sợi xích mệnh vận đang siết chặt lấy cổ cả hai người, kéo họ vào một vòng xoáy không có lối thoát.

Đêm hôm đó, sương mù trên đỉnh Côn Luân dày đặc hơn bao giờ hết. Trong vườn dược thảo, những bông hoa Linh Lan bỗng dưng héo úa, chuyển sang màu đen kịt. Và trong tẩm điện của Thẩm Thanh Thuần, một luồng ma khí nhàn nhạt bắt đầu lan tỏa, quấn quýt lấy đài sen đá, chờ đợi người chủ nhân của nó quay trở về.

Mặc Cửu Diên trở lại phòng trước khi trời sáng, trên người hắn thoang thoảng mùi máu tươi, nhưng hắn đã nhanh chóng dùng linh lực che đậy. Hắn nằm xuống giường, hơi thở đều đặn như đang ngủ say.

Khi Thẩm Thanh Thuần trở về vào lúc rạng sáng, y thấy Mặc Cửu Diên đã đứng sẵn trước cửa tẩm điện, trên tay cầm một chiếc khăn ấm, khuôn mặt lo lắng:

"Sư tôn, người đã về. Có chuyện gì nghiêm trọng lắm sao ạ?"

Nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ của đồ đệ, Thẩm Thanh Thuần cảm thấy mệt mỏi trong lòng vơi đi đôi chút. Y đưa tay xoa đầu hắn:

"Không có gì lớn, ngươi đừng lo. Đi nghỉ sớm đi."

Mặc Cửu Diên cúi đầu, đôi mắt lấp lóe tia sáng lạnh lẽo. Sư tôn, người thật sự cho rằng không có chuyện gì sao? Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.

Mầm mống của sự chiếm hữu và hận thù đã bắt đầu nảy mầm, và nó đang lớn nhanh hơn bất kỳ loại linh dược nào trong vườn của Thẩm Thanh Thuần. Chẳng bao lâu nữa, cái cây tà ác này sẽ bao trùm lấy toàn bộ đỉnh núi này, và khi đó, ánh sáng duy nhất còn sót lại chính là ngọn lửa hận thù trong mắt Mặc Cửu Diên.