Sương mù trên đỉnh Thanh Vân đêm nay dày đặc lạ thường, tựa như những dải lụa xám xịt quấn lấy các ngọn núi cô độc. Ánh trăng rằm treo cao trên đỉnh đầu, nhưng không mang lại vẻ thanh khiết thường thấy, trái lại, nó tỏa ra một luồng sáng nhợt nhạt, lạnh lẽo đến thấu xương.
Mặc Cửu Diên đứng bên cửa sổ căn phòng nhỏ, đôi mắt hắn không hề có chút buồn ngủ. Hắn đếm từng nhịp thở, từng chuyển động của gió. Hắn biết, đêm nay chính là thời điểm linh lực trong cơ thể Thẩm Thanh Thuần dao động mạnh nhất. Kiếp trước, y luôn che giấu bí mật này rất kỹ, cho đến tận khi hắn vô tình xông vào tẩm điện trong một đêm trăng rằm và thấy y đang đau đớn đến mức nào.
Thẩm Thanh Thuần mang trong mình một loại hàn độc từ thuở nhỏ. Loại độc này vốn dĩ đã được tu vi thâm hậu của y áp chế, nhưng cứ mỗi khi trăng tròn, âm khí đạt đến đỉnh điểm, hàn độc lại bộc phát, cắn nuốt linh lực và đóng băng kinh mạch của y.
Hắn khẽ đẩy cửa ra, bước chân không tiếng động lướt trên lớp sỏi trắng. Vườn dược thảo giờ đây im lìm, chỉ có mùi hương thoang thoảng của những cây linh dược bị hắn tẩm nước cốt U Minh Thảo đang tỏa ra một loại độc tính nhẹ, âm thầm làm suy yếu hàng rào bảo vệ của tẩm điện.
Càng tiến gần đến tẩm điện, cái lạnh càng trở nên gay gắt. Một lớp băng mỏng đã bắt đầu bao phủ lấy các bậc thềm đá trắng. Mặc Cửu Diên nhếch môi cười, một nụ cười đầy tà mị.
"Sư tôn, người đang chịu khổ sao?"
Hắn không gõ cửa, mà dùng một luồng ma khí cực nhỏ để lách qua khe cửa gỗ, hóa giải trận pháp bảo vệ vốn đã yếu đi vì chủ nhân đang lâm vào cảnh khốn cùng. Cánh cửa nặng nề hé mở một khe nhỏ đủ để hắn lách người vào trong.
Bên trong tẩm điện, không khí như đông cứng lại. Trên đài sen đá, Thẩm Thanh Thuần đang ngồi xếp bằng, nhưng tư thế của y không còn vẻ ung dung tự tại như mọi ngày. Gương mặt y trắng bệch như tờ giấy, đôi môi nhợt nhạt run rẩy, và từ mái tóc dài đổ xuống vai, những sợi băng mỏng đang bắt đầu kết lại.
Linh khí xung quanh y hỗn loạn vô cùng, chúng va đập vào nhau tạo nên những tiếng rít khe khẽ. Thẩm Thanh Thuần đang nỗ lực điều động chân khí để đẩy lùi hàn độc, nhưng dường như tác dụng của U Minh Thảo đã bắt đầu phát huy. Mỗi khi y định tụ khí, luồng khí ấy lại tan rã ngay lập tức.
Mặc Cửu Diên không vội vàng tiến lại gần. Hắn đứng trong bóng tối của những cột trụ đá, khoanh tay đứng nhìn. Hắn muốn thưởng thức cảnh tượng này – vị tiên nhân cao ngạo, bất khả xâm phạm đang vật lộn trong cơn đau đớn tột cùng.
"Ưm..."
Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng Thẩm Thanh Thuần. Y không chịu nổi nữa, thân hình lảo đảo rồi ngã gục xuống sàn đá lạnh lẽo. Những đầu ngón tay y bấu chặt lấy mặt đá, móng tay bật máu, vẽ nên những vệt đỏ thẫm kinh dị trên nền băng trắng.
Đến lúc này, Mặc Cửu Diên mới chậm rãi bước ra khỏi bóng tối.
"Sư tôn, người sao thế này?"
Giọng nói của hắn vang lên giữa căn điện vắng lặng, mang theo sự quan tâm giả tạo đến mức rợn người. Thẩm Thanh Thuần nghe thấy tiếng động, y khó khăn ngẩng đầu lên. Đôi mắt phượng vốn dĩ trong vắt giờ đây phủ một tầng sương mờ mịt, đầy vẻ đau đớn và mờ mịt.
"Cửu... Diên? Sao ngươi... lại ở đây? Mau... mau đi ra ngoài!"
Dù đang trong cơn nguy kịch, ý thức bảo vệ đồ đệ của y vẫn mạnh mẽ đến thế. Y sợ luồng linh lực hỗn loạn này sẽ làm tổn thương đến đứa đồ đệ mới luyện khí tầng hai của mình.
Mặc Cửu Diên không đi ra, ngược lại còn tiến lên, quỳ xuống bên cạnh y. Hắn vươn tay, chạm vào gò má lạnh ngắt của Thẩm Thanh Thuần. Cái lạnh từ da thịt y truyền sang khiến hắn khẽ rùng mình, nhưng ma khí trong người hắn lại hưng phấn đến điên cuồng.
"Đệ tử thấy Sư tôn gặp nạn, sao có thể bỏ đi được? Để đệ tử giúp người."
"Không... đừng chạm vào ta..." Thẩm Thanh Thuần cố gắng đẩy hắn ra, nhưng bàn tay y giờ đây không còn chút sức lực nào, chỉ có thể bấu víu yếu ớt vào vạt áo của hắn.
Mặc Cửu Diên phớt lờ lời cảnh báo đó. Hắn vòng tay qua eo, kéo cơ thể mảnh mai của y vào lòng mình. Hắn cảm nhận được sự run rẩy kịch liệt của y. Thẩm Thanh Thuần giống như một khối băng lớn đang tan vỡ, hơi lạnh tỏa ra từ y khiến lớp áo của Mặc Cửu Diên cũng bắt đầu kết sương.
Hắn bắt đầu vận chuyển linh lực – không, thực chất là ma khí đã được ngụy trang – truyền vào cơ thể y qua các huyệt đạo ở lưng.
Nhưng hắn không giúp y áp chế hàn độc. Ngược lại, hắn dùng ma khí của mình kích thích các mạch máu, khiến hàn độc chạy nhanh hơn, nhưng đồng thời lại tạo ra một sự ấm áp giả tạo khiến thần trí y trở nên mơ hồ.
"Sư tôn, người thấy dễ chịu hơn không?" Hắn thì thầm vào tai y, hơi thở nóng hổi của hắn phả vào vành tai đã đông cứng của Thẩm Thanh Thuần.
Thẩm Thanh Thuần trong cơn mê sảng, cảm thấy một nguồn năng lượng ấm áp lạ kỳ đang bao bọc lấy mình. Y vô thức rúc sâu hơn vào lồng ngực của đồ đệ, hai tay nắm chặt lấy vai hắn như thể đó là sợi dây cứu mạng duy nhất.
"Nóng... đau quá..." Y lẩm bẩm, những giọt lệ chảy ra từ khóe mắt nhanh chóng biến thành những hạt băng nhỏ.
Mặc Cửu Diên nhìn xuống gương mặt đang đầm đìa mồ hôi và nước mắt của y. Trong thâm tâm hắn, một cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn bùng lên. Kiếp trước, y luôn là người đứng trên cao, nhìn xuống hắn bằng ánh mắt bao dung nhưng xa cách. Còn bây giờ, y đang nằm gọn trong vòng tay hắn, yếu ớt như một chú chim nhỏ bị gãy cánh.
Hắn dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi những hạt băng trên mặt y, rồi đột nhiên, hắn cúi đầu, áp môi mình vào trán y.
Hành động này vượt quá giới hạn của sư đồ, nhưng Thẩm Thanh Thuần lúc này đã không còn nhận thức được gì nữa. Y chỉ thấy đau, rồi lại thấy ấm, cứ thế chìm nổi giữa đại dương của khổ ải.
"Sư tôn, người biết không? Kiếp trước, khi người đâm nhát kiếm đó vào tim ta, ta cũng thấy đau như thế này. Không, ta đau hơn người vạn lần." Mặc Cửu Diên khẽ nói, giọng hắn trầm xuống, chứa đựng sự hận thù sâu sắc đã tích tụ qua hai kiếp người.
Hắn siết chặt vòng tay hơn, như muốn khảm cơ thể của y vào xương thịt mình.
"Ta hận người, hận người đến mức muốn băm vằm người ra. Nhưng ta cũng nhận ra rằng, giết người thì quá dễ dàng. Ta muốn người phải sống, phải nhìn thấy cảnh ta đứng trên đỉnh thế gian, nhìn thấy chính tay ta hủy hoại tất cả những gì người yêu quý. Và rồi, người sẽ chỉ còn lại mình ta thôi."
Đột nhiên, Thẩm Thanh Thuần nấc lên một tiếng, một ngụm máu đen trào ra từ khóe miệng y, nhuộm đỏ cả vạt áo trắng và tay áo của Mặc Cửu Diên. Hàn độc bộc phát đợt thứ hai, dữ dội hơn đợt đầu.
Mặc Cửu Diên biết đây là lúc phải dừng lại sự trêu chọc. Nếu y chết thật ở đây, kế hoạch của hắn sẽ tan tành. Hắn bắt đầu thực sự vận công, dùng ma khí thâm hậu của Ma tôn kiếp trước để bao vây và ép hàn độc vào một góc trong đan điền của y.
Quá trình này đòi hỏi sự tập trung cực độ. Ma khí của hắn đen kịt như mực, cuồn cuộn chảy trong kinh mạch của Thẩm Thanh Thuần. Những nơi ma khí đi qua, hàn băng tan chảy, nhưng đồng thời cũng để lại những dấu vết ma tính nhàn nhạt mà Thẩm Thanh Thuần lúc này không thể nhận thấy.
Sau gần một canh giờ vật lộn, hơi thở của Thẩm Thanh Thuần dần ổn định trở lại. Lớp băng trên người y tan biến, sắc mặt y tuy vẫn nhợt nhạt nhưng đã có chút hơi người. Y thiếp đi trong vòng tay của Mặc Cửu Diên vì kiệt sức.
Mặc Cửu Diên thở hắt ra một hơi, ma quang trong mắt hắn dần tắt lịm. Hắn nhìn người trong lòng mình, tay khẽ vuốt ve mái tóc dài rối bời của y.
"Đêm nay coi như là món nợ đầu tiên ta đòi lại từ người."
Hắn bế Thẩm Thanh Thuần lên, đặt y nằm ngay ngắn trên giường đá. Hắn không rời đi ngay mà ngồi xuống bên cạnh, nhìn chằm chằm vào gương mặt y cho đến tận khi trời gần sáng. Hắn muốn khắc sâu hình ảnh này vào tâm trí – hình ảnh một Thẩm Thanh Thuần không còn quyền lực, không còn lạnh lùng, chỉ còn sự phụ thuộc và tan vỡ.
Trước khi mặt trời mọc, Mặc Cửu Diên lặng lẽ dọn dẹp những dấu vết trong tẩm điện. Hắn xóa sạch mùi U Minh Thảo, thu hồi ma khí còn sót lại trong không khí, rồi trở về căn lều của mình như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sáng hôm sau, khi Thẩm Thanh Thuần tỉnh dậy, y thấy mình đang nằm trên giường. Ký ức về đêm qua vô cùng hỗn độn. Y nhớ mình đã phát độc, nhớ mình đã đau đớn đến mức muốn tìm đến cái chết, và rồi... y nhớ đến một vòng tay ấm áp.
"Cửu Diên?"
Y lẩm bẩm cái tên đó, rồi lập tức phủ nhận. Một đồ đệ tạp dịch mới tu luyện làm sao có thể giúp y áp chế hàn độc vốn dĩ ngay cả chưởng môn cũng bó tay? Chắc chắn là do y mơ hồ nên sinh ra ảo giác.
Nhưng khi y nhìn xuống vạt áo mình, y thấy một vết máu đã khô. Và kỳ lạ thay, trong đan điền của y, nguồn linh lực vốn dĩ hỗn loạn sau mỗi lần bộc phát hàn độc, giờ đây lại yên tĩnh một cách lạ thường, thậm chí còn có phần dẻo dai hơn trước.
Y đứng dậy, đi ra ngoài vườn. Mặc Cửu Diên vẫn như mọi ngày, đang chăm chỉ tưới cây. Thấy y ra, hắn vội vàng chạy lại, vẻ mặt lo lắng vô ngần:
"Sư tôn, người đã tỉnh! Đêm qua đệ tử nghe thấy trong tẩm điện có tiếng động lạ, định vào xem nhưng lại sợ làm phiền người bế quan. Sư tôn, người không sao chứ? Sắc mặt người trông kém lắm."
Nhìn bộ dạng lo lắng chân thật của hắn, sự nghi ngờ mỏng manh trong lòng Thẩm Thanh Thuần tan biến hoàn toàn. Y thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ may mà hắn không vào, nếu không để hắn thấy cảnh tượng chật vật của mình thì thật là mất mặt bậc làm thầy.
"Ta không sao. Chỉ là tu luyện gặp chút trục trặc nhỏ. Ngươi vất vả rồi."
"Được thấy Sư tôn bình an là đệ tử mừng rồi. Đệ tử có nấu một bát cháo linh dược, người dùng một chút cho ấm bụng nhé?"
Thẩm Thanh Thuần gật đầu, ngồi xuống bàn đá. Khi Mặc Cửu Diên đưa bát cháo cho y, ngón tay hai người vô tình chạm nhau. Thẩm Thanh Thuần khẽ giật mình, một cảm giác ấm áp quen thuộc từ đêm qua lại trỗi dậy khiến tim y đập chệch một nhịp. Y vội vàng thu tay lại, cúi đầu dùng cháo để che giấu sự bối rối không tên.
Mặc Cửu Diên đứng bên cạnh, nụ cười trên môi vẫn ngọt ngào, nhưng trong mắt lại là sự lạnh lẽo thấu tận tâm can.
Sư tôn, người bắt đầu dao động rồi sao? Chỉ một chút ấm áp giả tạo đã khiến người bối rối thế này, vậy sau này khi ta xé nát lớp vỏ bọc này ra, người sẽ còn đau đớn đến nhường nào?
Những ngày tiếp theo, Thẩm Thanh Thuần đối với Mặc Cửu Diên càng thêm tin tưởng và yêu mến. Y không chỉ dạy hắn kiếm pháp, mà còn bắt đầu truyền dạy cho hắn những tâm pháp thượng thừa của bản môn. Y tận tâm đến mức ngay cả những đệ tử nội môn lâu năm cũng phải ghen tị.
Mặc Cửu Diên đón nhận tất cả với vẻ biết ơn sâu sắc. Hắn giống như một miếng bọt biển, tham lam hút lấy mọi kiến thức và linh lực mà y truyền cho. Nhưng hắn không dùng chúng để tu tiên, mà dùng chúng để làm chất dinh dưỡng cho Thiên Ma Cốt bên trong mình.
Một buổi chiều, khi hai thầy trò đang ngồi trên đỉnh núi ngắm hoàng hôn, Thẩm Thanh Thuần đột nhiên lên tiếng:
"Cửu Diên, vài ngày nữa môn phái sẽ tổ chức cuộc thi săn thú ở Hắc Nguyệt Lâm. Đây là cơ hội để các đệ tử cọ xát thực tế. Ta muốn ngươi tham gia."
Mặc Cửu Diên hơi khựng lại. Hắc Nguyệt Lâm là nơi chứa đựng rất nhiều yêu thú nguy hiểm, cũng là nơi dễ xảy ra "tai nạn" nhất. Ở kiếp trước, chính tại nơi này, hắn đã bị Triệu Hùng và đám tay sai đẩy xuống vực sâu, khiến ma tính trong người hắn lần đầu tiên bộc phát hoàn toàn.
"Đệ tử tu vi còn thấp, sợ rằng sẽ làm mất mặt Sư tôn."
"Đừng lo. Ta sẽ đưa cho ngươi một số bùa hộ thân. Ta muốn ngươi đi để rèn luyện tâm tính, không cần phải lấy thành tích cao." Thẩm Thanh Thuần dịu dàng nói, ánh mắt y nhìn hắn đầy kỳ vọng.
Mặc Cửu Diên cúi đầu: "Đệ tử tuân mệnh."
Trong lòng hắn, một kế hoạch mới đã thành hình. Hắc Nguyệt Lâm sao? Thật là một nơi lý tưởng để kết thúc sự tồn tại của một "đồ đệ ngoan" và bắt đầu cho sự trở lại của một Ma tôn. Hắn sẽ mượn tay đám người Triệu Hùng để dàn dựng một vở kịch hoàn hảo, một vở kịch khiến Thẩm Thanh Thuần phải vì hắn mà dằn vặt, vì hắn mà phát điên.
"Sư tôn, nếu đệ tử gặp nguy hiểm, người sẽ đến cứu đệ tử chứ?" Hắn bất chợt hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt y.
Thẩm Thanh Thuần hơi ngẩn ra trước câu hỏi đường đột đó, nhưng rồi y mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi thật sự xuất phát từ tận đáy lòng:
"Ngốc ạ. Ngươi là đệ tử duy nhất của ta, dù có chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ bảo vệ ngươi."
Lời hứa này... kiếp trước người cũng từng nói. Mặc Cửu Diên thầm nghĩ, nụ cười trên môi hắn càng thêm sâu. Nhưng rốt cuộc, người lại là kẻ đâm ta đau nhất. Kiếp này, hãy để ta xem người giữ lời hứa đó đến mức nào.
Đêm đó, Mặc Cửu Diên một mình đi sâu vào rừng tùng phía sau tẩm điện. Hắn lấy ra một chiếc lọ nhỏ chứa đầy máu yêu thú, vẽ một trận pháp triệu hoán cổ xưa trên mặt đất.
Khói đen bốc lên, một bóng người mờ ảo hiện ra trong làn sương. Đó là một thuộc hạ trung thành của hắn từ kiếp trước, kẻ đã lẩn trốn suốt bao năm qua để chờ ngày chủ nhân quay lại.
"Chủ thượng! Người thực sự đã trở lại!" Bóng đen quỳ sụp xuống, giọng nói run rẩy vì hưng phấn.
"Im lặng." Mặc Cửu Diên lạnh lùng ra lệnh. "Nghe đây, vài ngày tới tại Hắc Nguyệt Lâm, ngươi hãy thu thập cho ta một loại yêu thú cấp cao, nhưng phải là loại có độc tính gây ảo giác mạnh nhất. Ta cần nó cho một vở kịch."
"Tuân lệnh chủ thượng! Nhưng còn Thanh Vân Phái..."
"Bọn chúng không sống được lâu nữa đâu. Cứ làm theo lời ta. Sau trận này, ta sẽ cho ngươi một món quà lớn."
Bóng đen biến mất vào màn đêm, để lại Mặc Cửu Diên đứng một mình giữa rừng sâu. Hắn nhìn về phía tẩm điện vẫn còn ánh đèn leo loét, nơi Thẩm Thanh Thuần có lẽ đang chuẩn bị bùa hộ thân cho hắn.
Sự trớ trêu của định mệnh là đây. Một người dốc lòng chuẩn bị cứu mạng, một người âm thầm chuẩn bị bẫy rập.
Mặc Cửu Diên cảm nhận được Thiên Ma Cốt trong người đang đập mạnh, một cảm giác thèm khát máu và quyền lực dâng trào. Hắn biết, thời gian đóng kịch của mình sắp kết thúc rồi. Hắn không thể chờ đợi thêm nữa để thấy vẻ mặt của Thẩm Thanh Thuần khi y nhận ra đứa đồ đệ mình hết mực yêu thương lại chính là nỗi khiếp sợ lớn nhất của thế gian.
"Chờ ta, Sư tôn. Hắc Nguyệt Lâm sẽ là nơi bắt đầu cho thiên đường... và cũng là địa ngục của chúng ta."
Hắn quay người bước đi, bóng lưng cô độc hòa tan vào bóng tối mênh mông của núi rừng Côn Luân. Gió thổi mạnh, cuốn trôi những dấu vết của trận pháp ma đạo trên mặt đất, như thể chưa từng có sự phản bội nào đang âm thầm diễn ra ngay dưới chân vị thánh địa chính đạo bậc nhất này.
Mọi thứ đã sẵn sàng. Quân cờ đã lên vị trí, và kẻ điều khiển cuộc chơi không ai khác chính là người đang mang vẻ mặt của một thiếu niên vô hại. Hắc Nguyệt Lâm không chỉ là nơi săn thú, mà sẽ là nơi săn lùng tâm hồn của một tiên nhân.