Gió thu xào xạc thổi qua những dãy hành lang đá của Thanh Vân Phái, mang theo hơi lạnh của sự khởi đầu một cuộc tranh tài. Sáng sớm hôm nay, toàn bộ đệ tử ngoại môn và nội môn đều tập trung tại quảng trường lớn, chuẩn bị cho chuyến hành trình tiến vào Hắc Nguyệt Lâm. Đây không chỉ là một buổi săn thú đơn thuần, mà còn là nơi để các đệ tử thể hiện bản lĩnh, hòng lọt vào mắt xanh của các trưởng lão.
Giữa đám đông ồn ào ấy, Mặc Cửu Diên đứng im lìm một góc. Hắn mặc bộ đạo bào màu xanh nhạt dành cho đệ tử chính thức, lưng đeo một thanh kiếm gỗ đơn sơ. Vẻ mặt hắn vẫn là sự rụt rè, đôi mắt thỉnh thoảng lại nhìn dáo dác xung quanh như thể đang lo sợ. Thế nhưng, trong lòng bàn tay hắn, một chiếc túi thơm nhỏ đang tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng chính là thứ mà Thẩm Thanh Thuần đã đích thân chuẩn bị cho hắn đêm qua.
Thẩm Thanh Thuần đứng trên đài cao, ánh mắt y lướt qua hàng ngàn đệ tử, rồi dừng lại trên người Mặc Cửu Diên trong chốc lát. Một cái gật đầu rất khẽ, một ánh nhìn chứa đựng sự khích lệ mà có lẽ chỉ mình hắn nhận ra. Y không nói gì thêm, chỉ phất tay áo ra hiệu cho đoàn người khởi hành.
Hắc Nguyệt Lâm nằm ở phía Tây dãy Côn Luân, nơi ánh mặt trời khó lòng xuyên qua những tán lá cổ thụ rậm rạp. Càng đi sâu vào trong, không khí càng trở nên ẩm ướt và nồng nặc mùi lá mục. Những tiếng gầm rú của yêu thú từ xa vọng lại khiến không ít đệ tử mới vào nghề phải rùng mình.
Mặc Cửu Diên bị phân vào một nhóm gồm bốn người, và không nằm ngoài dự tính, Triệu Hùng cùng hai tên tay sai khác cũng nằm trong nhóm này. Đây là sự sắp xếp mà Mặc Cửu Diên đã dùng một chút ma khí để tác động vào lá thăm của trưởng lão điều phối.
"Này, phế vật." Triệu Hùng vừa đi vừa dùng chuôi kiếm gõ vào vai Mặc Cửu Diên, giọng điệu đầy vẻ khinh khỉnh. "Đừng tưởng có Sư tôn chống lưng là ngươi có thể thoát khỏi tay bọn ta. Ở cái nơi rừng thiêng nước độc này, lỡ như có bị yêu thú tha đi, Sư tôn của ngươi cũng chẳng thể làm gì được đâu."
Mặc Cửu Diên thu mình lại, giọng nói run rẩy: "Triệu huynh, đệ tử... đệ tử chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ rồi về sớm thôi. Xin các huynh đừng làm khó."
Tiếng cười nhạo báng của đám người Triệu Hùng vang động cả một góc rừng. Bọn chúng không hề hay biết rằng, ngay dưới chân bọn chúng, những sợi rễ cây đen kịt đang khẽ rung động theo nhịp bước chân của Mặc Cửu Diên. Hắn đang cảm nhận mọi hơi thở của khu rừng này, đang ra lệnh cho những sinh vật ẩn nấp trong bóng tối chuẩn bị cho bữa tiệc máu.
Càng vào sâu, sương mù càng dày đặc. Sương ở Hắc Nguyệt Lâm không phải màu trắng đơn thuần mà có sắc tím nhạt, dấu hiệu của sự ô nhiễm bởi chướng khí lâu đời. Các nhóm đệ tử bắt đầu tách ra để tìm kiếm yêu đan.
"Đi phía này!" Triệu Hùng ra lệnh, dẫn cả nhóm rẽ vào một lối mòn tối tăm, nơi có những bụi gai nhọn hoắt.
Đi được một lúc, tiếng động của rừng già bỗng dưng im bặt. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian. Triệu Hùng bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn, hắn dừng bước, tay nắm chặt chuôi kiếm.
"Sao im thế này? Đám yêu thú đâu hết rồi?"
Đúng lúc đó, một tiếng rắc khô khốc vang lên phía sau bụi rậm. Từ trong màn sương tím, một bóng đen khổng lồ lao ra với tốc độ kinh hồn. Đó là một con Ảnh Lang cấp ba, đôi mắt nó đỏ rực như lửa địa ngục, nanh dài sắc nhọn nhỏ dãi xuống mặt đất.
"Yêu thú! Mau dàn trận!" Triệu Hùng hét lên, nhưng đôi chân hắn đã bắt đầu run rẩy.
Bọn tay sai hốt hoảng rút kiếm, nhưng con Ảnh Lang này nhanh nhẹn một cách kỳ lạ. Nó không tấn công ngay mà vờn quanh nhóm người, tạo ra những tiếng gầm gừ đe dọa. Thực chất, nó đang bị điều khiển bởi ý chí của Mặc Cửu Diên. Hắn muốn dùng con thú này để tách mình ra khỏi nhóm.
"Cứu tôi với!" Mặc Cửu Diên giả vờ hét lên một tiếng đầy sợ hãi rồi đâm đầu chạy vào phía rừng sâu nhất, nơi sương mù tím đậm đặc đến mức không thấy rõ bàn tay.
"Thằng ngu đó chạy đi đâu vậy?" Triệu Hùng định đuổi theo nhưng con Ảnh Lang đã lao vào tấn công, buộc hắn phải ở lại chống đỡ.
Mặc Cửu Diên chạy một mạch cho đến khi chắc chắn rằng không còn ai nhìn thấy mình. Bước chân hắn đột nhiên chậm lại, sự sợ hãi trên khuôn mặt tan biến, thay vào đó là một vẻ mặt bình thản đến lạnh lùng. Hắn đứng lại giữa một khoảng trống nhỏ, nơi có một đầm nước đen kịt, bốc lên mùi hôi thối.
"Ra đây đi." Hắn nhạt giọng nói.
Từ bóng tối dưới đầm nước, một bóng người quấn trong áo choàng đen hiện ra. Đó là thuộc hạ ma tộc mà hắn đã gặp đêm nọ.
"Chủ thượng, mọi thứ đã chuẩn bị xong. Con Mộng Điệp yêu thú cấp năm đang ở ngay hang động phía trước. Độc tính ảo giác của nó đã được thần tăng cường thêm bằng máu của Ma nhện."
Mặc Cửu Diên gật đầu: "Tốt lắm. Bây giờ, hãy đi thu hút sự chú ý của Thẩm Thanh Thuần. Hãy làm sao để y nghĩ rằng ta đang gặp nguy hiểm chết người. Nhớ kỹ, không được làm y bị thương thật sự, chỉ cần dẫn dụ y đến hang động này."
"Thần tuân lệnh!" Bóng đen biến mất.
Mặc Cửu Diên nhìn xuống bàn tay mình. Hắn lấy thanh kiếm gỗ ra, tự mình cứa một nhát sâu vào cánh tay trái. Máu đỏ chảy ra, thấm đẫm tay áo đạo bào trắng xanh. Hắn xé một mảnh vải áo, vứt lại gần mép đầm nước như dấu vết của một cuộc vật lộn, sau đó chậm rãi bước vào hang động nơi con Mộng Điệp đang cư ngụ.
Bên trong hang động, không khí nồng nặc mùi hương ngọt lịm đến nhức óc. Đây chính là phấn hoa từ cánh của Mộng Điệp, một loại chất độc có thể khiến người ta nhìn thấy những khao khát sâu kín nhất hoặc những nỗi sợ hãi tột cùng trong tâm trí.
Mặc Cửu Diên ngồi xuống trong bóng tối, vận chuyển Thiên Ma Cốt để tạo ra một lớp bảo vệ mỏng quanh trí não. Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu diễn vở kịch của mình.
Trong khi đó, ở phía ngoài Hắc Nguyệt Lâm, Thẩm Thanh Thuần đang cùng các trưởng lão khác tọa trấn để giám sát cuộc thi. Đột nhiên, y cảm thấy ngực trái nhói lên một cơn đau lạ kỳ. Túi thơm mà y tặng cho Mặc Cửu Diên có chứa một sợi tơ liên kết linh hồn nhỏ, giúp y nhận biết được nếu đồ đệ gặp nguy hiểm.
Sợi tơ đó lúc này đang rung lên dữ dội và dần chuyển sang màu đen xám.
"Cửu Diên gặp chuyện rồi!" Thẩm Thanh Thuần đứng bật dậy, không kịp giải thích với chưởng môn, y lập tức hóa thành một luồng sáng trắng bay vút vào rừng sâu.
Tâm trí Thẩm Thanh Thuần lúc này chỉ tràn ngập hình ảnh đứa đồ đệ nhỏ bé, yếu ớt của mình đang bị yêu thú xé xác. Y chưa bao giờ cảm thấy lo lắng cho ai đó đến mức này. Sự bình tĩnh tu luyện hàng trăm năm dường như tan biến sạch sẽ chỉ trong một khoảnh khắc.
Y lao theo hướng sợi tơ liên kết, băng qua những tán cây, phớt lờ những tiếng gầm gừ của lũ yêu thú cấp thấp. Khi đến gần đầm nước đen, y nhìn thấy mảnh vải áo nhuốm máu của Mặc Cửu Diên nằm trên đất.
"Cửu Diên!"
Tiếng gọi của Thẩm Thanh Thuần vang vọng khắp rừng già nhưng chỉ có tiếng vọng lại. Y nhìn thấy dấu vết máu kéo dài vào trong hang động tối tăm phía trước. Không một chút do dự, y lao thẳng vào trong.
Vừa bước chân vào hang, mùi hương ngọt lịm kia lập tức xộc vào mũi y. Thẩm Thanh Thuần là người có tu vi thâm hậu, nhưng lúc này tâm trí y đang rối loạn vì lo lắng, hàng rào phòng thủ tự nhiên bị suy yếu đáng kể. Y cảm thấy đầu óc bắt đầu quay cuồng, những hình ảnh mờ ảo hiện ra trước mắt.
"Sư tôn... cứu con..."
Tiếng gọi yếu ớt của Mặc Cửu Diên vang lên từ phía sâu trong hang. Thẩm Thanh Thuần vội vàng chạy tới, y nhìn thấy thiếu niên đang nằm thoi thóp trên một tảng đá, toàn thân đẫm máu, hơi thở đứt quãng.
"Diên nhi!" Thẩm Thanh Thuần quỳ xuống, ôm lấy cơ thể lạnh giá của đồ đệ vào lòng. Y vội vàng truyền linh lực để giữ mạng cho hắn. "Đừng sợ, ta ở đây rồi. Ta sẽ đưa con về."
Nhưng ngay lúc đó, con Mộng Điệp khổng lồ từ trên nóc hang hạ xuống, sải cánh rộng lớn của nó rung lên, phát ra một luồng ánh sáng lân tinh huyền ảo. Chất độc ảo giác đạt đến nồng độ đậm đặc nhất.
Mắt Thẩm Thanh Thuần mờ đi. Người trong lòng y bỗng nhiên thay đổi hình dạng. Y không còn nhìn thấy một thiếu niên mười sáu tuổi tội nghiệp nữa, mà thấy một Mặc Cửu Diên trưởng thành, toàn thân đầy ma văn, đôi mắt đỏ rực đang nhìn y với sự hận thù cực độ.
Ảo ảnh đó nói bằng giọng khàn đặc: "Thẩm Thanh Thuần, nhát kiếm đó... tại sao người lại ra tay?"
"Không phải... ta không muốn..." Thẩm Thanh Thuần lẩm bẩm, hơi thở y trở nên dồn dập. Tâm ma mà y bấy lâu nay áp chế đột ngột bùng phát dưới tác động của độc dược.
Y thấy mình đang đứng trên đỉnh Tuyết Sơn năm ấy. Y thấy mình đang cầm thanh Trường Minh kiếm xuyên qua ngực người mình thương yêu nhất. Máu đỏ bắn lên mặt y, nóng hổi và đau đớn.
"Ta xin lỗi... ta xin lỗi..." Thẩm Thanh Thuần gào lên trong đau khổ, y ôm chặt lấy đầu, linh lực quanh thân bắt đầu bạo kích, làm sụp đổ những khối đá trong hang.
Thực chất, Mặc Cửu Diên vẫn đang nằm yên trong lòng y. Hắn mở mắt, lạnh lùng quan sát sư tôn của mình đang quằn quại trong ảo giác. Hắn cảm thấy một sự khoái lạc kỳ lạ khi thấy vị tiên nhân này suy sụp.
Người cũng biết đau sao, Sư tôn? Người cũng biết hối hận sao?
Mặc Cửu Diên vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đang tràn trề nước mắt của Thẩm Thanh Thuần. Hắn thì thầm vào tai y, giọng nói dịu dàng nhưng chứa đựng nọc độc của loài rắn:
"Sư tôn, không sao đâu. Chỉ cần người thuộc về ta, ta sẽ tha thứ cho người."
Thẩm Thanh Thuần trong cơn ảo giác, nghe thấy giọng nói này như một sự cứu rỗi. Y vô thức bấu chặt lấy lưng Mặc Cửu Diên, vùi mặt vào hõm cổ hắn, khóc nấc lên như một đứa trẻ.
"Đừng bỏ ta... đừng để ta một mình..."
Sự tôn nghiêm của một tiên nhân, sự thanh lãnh của một vị thầy, tất cả đều tan nát trong khoảnh khắc này. Mặc Cửu Diên mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn đến cực điểm. Hắn bắt đầu vận chuyển ma khí, không phải để hại y, mà để trung hòa một phần độc tính ảo giác, giữ cho Thẩm Thanh Thuần ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Hắn muốn y nhớ mãi khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà y đã yếu đuối nhất trước mặt hắn.
Một lúc lâu sau, khi cơn bạo động linh lực của Thẩm Thanh Thuần dịu xuống, y lịm đi trong vòng tay đồ đệ vì kiệt sức và trúng độc. Mặc Cửu Diên lúc này mới bế y đứng dậy. Hắn liếc nhìn con Mộng Điệp đã bị dư chấn linh lực của Thẩm Thanh Thuần đánh chết khô, rồi thản nhiên bước ra khỏi hang động.
Phía ngoài, trời đã sập tối. Mặc Cửu Diên tìm một hang động nhỏ khác sạch sẽ hơn, nhóm một đống lửa nhỏ. Hắn đặt Thẩm Thanh Thuần nằm xuống lớp lá khô đã được hắn dọn dẹp kỹ.
Dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt Thẩm Thanh Thuần trông thật mong manh. Những vết nước mắt đã khô để lại vệt mờ trên gò má. Mặc Cửu Diên lấy ra một chiếc khăn ướt, tỉ mỉ lau sạch mặt cho y.
Hắn nhìn xuống cánh tay mình, nhát kiếm tự rạch đã bắt đầu khép miệng nhờ ma khí phục hồi. Hắn lấy bộ đạo bào của Thẩm Thanh Thuần đã bị rách vài chỗ, cẩn thận đắp lên người y.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi vào hang, Thẩm Thanh Thuần từ từ mở mắt. Đầu y đau như búa bổ, và ký ức về đêm qua như một cơn ác mộng kinh hoàng. Y bật dậy, nhìn thấy Mặc Cửu Diên đang ngồi bên cạnh, tay đang băng bó cánh tay bị thương, sắc mặt tái nhợt.
"Cửu Diên!" Thẩm Thanh Thuần lao đến, nắm lấy tay hắn. "Con... con còn sống sao?"
Mặc Cửu Diên cố mỉm cười, một nụ cười yếu ớt khiến người ta đau lòng: "Sư tôn, con không sao. Đêm qua Sư tôn đã đến kịp lúc để đánh đuổi yêu thú và cứu con. Đệ tử... đệ tử nợ Sư tôn một mạng."
Thẩm Thanh Thuần sững sờ. Y chỉ nhớ mình đã rơi vào ảo giác, nhớ mình đã khóc lóc thảm thiết, nhưng tuyệt nhiên không nhớ rõ mình đã đánh đuổi yêu thú như thế nào.
"Ta... đêm qua ta đã làm gì?" Y hỏi, giọng nói run rẩy.
Mặc Cửu Diên cúi đầu, vẻ mặt hơi bối rối: "Sư tôn... người đã rất dũng mãnh. Nhưng sau khi giết chết con Mộng Điệp, người bị trúng độc ảo giác nên đã lịm đi. Đệ tử sợ hãi quá, chỉ biết cõng người đến đây trú ẩn."
Hắn dừng lại một chút rồi nói thêm, giọng nhỏ xíu: "Sư tôn, trong cơn mê, người đã gọi tên ai đó... người trông rất buồn. Đệ tử không biết làm gì, chỉ có thể nắm tay người suốt đêm."
Thẩm Thanh Thuần cảm thấy mặt mình nóng bừng lên. Một cảm giác hổ thẹn và lo âu dâng trào. Y đã để lộ tâm ma trước mặt đồ đệ sao? Y đã hành xử kỳ quặc như thế nào mà khiến hắn phải nói như vậy?
"Xin lỗi con, Cửu Diên. Ta... ta đã không bảo vệ tốt cho con." Y cúi mặt, không dám nhìn vào đôi mắt trong veo của đồ đệ.
"Không đâu Sư tôn! Người là vị sư tôn tốt nhất thế gian này." Mặc Cửu Diên nắm lấy tay y, đôi mắt lấp lánh sự sùng bái. "Từ nay về sau, đệ tử sẽ cố gắng tu luyện thật giỏi để không bao giờ để Sư tôn phải lo lắng như vậy nữa."
Thẩm Thanh Thuần cảm thấy lòng mình thắt lại. Sự ngây thơ và lòng thành của đứa trẻ này khiến y càng cảm thấy tội lỗi hơn về "nhát kiếm" trong ảo ảnh đêm qua. Y không biết rằng, chính nhát kiếm đó mới là sự thật, còn hiện tại chỉ là một màn kịch hoàn hảo.
"Được rồi, chúng ta về thôi." Thẩm Thanh Thuần đứng dậy, cố lấy lại vẻ thanh lãnh thường ngày nhưng bước chân y vẫn còn chút lảo đảo.
Mặc Cửu Diên vội vàng tiến lại gần, đỡ lấy cánh tay y: "Để đệ tử đỡ người."
Thẩm Thanh Thuần không đẩy hắn ra. Y để cho hắn dìu mình đi qua khu rừng, trong lòng thầm thề rằng nhất định sẽ bù đắp cho đứa nhỏ này, nhất định sẽ bảo vệ hắn khỏi mọi sóng gió.
Đi sau lưng Thẩm Thanh Thuần, Mặc Cửu Diên khẽ liếm môi. Vết thương trên tay hắn vẫn còn hơi nhói đau, nhưng cảm giác thỏa mãn khi thấy tâm hồn của Thẩm Thanh Thuần bị vấy bẩn còn ngọt ngào hơn bất kỳ loại linh dược nào.
Vở kịch ở Hắc Nguyệt Lâm đã kết thúc thành công mỹ mãn. Hắn không chỉ củng cố được vị trí trong lòng Thẩm Thanh Thuần, mà còn gieo vào lòng y một hạt giống của sự bất an và tội lỗi. Hạt giống này sẽ âm thầm lớn lên, cho đến ngày nó trở thành một cái cây khổng lồ quấn chặt lấy cả hai người.
Khi họ trở về đến Thanh Vân Phái, mọi người đều kinh ngạc trước bộ dạng xộc xệch của hai thầy trò. Triệu Hùng thấy Mặc Cửu Diên trở về an toàn thì tái mặt, vội vàng lẩn mất trong đám đông.
Thẩm Thanh Thuần đưa Mặc Cửu Diên về thẳng tẩm điện, truyền lệnh không cho bất kỳ ai quấy rầy. Y đích thân dùng linh dược tốt nhất để chữa trị vết thương trên tay cho hắn, không một chút nề hà.
Nhìn Sư tôn cúi đầu chăm chú băng bó cho mình, Mặc Cửu Diên khẽ đưa tay vuốt ve một lọn tóc trắng của y đang xõa xuống. Thẩm Thanh Thuần hơi khựng lại, ngẩng đầu nhìn hắn.
"Có chuyện gì sao?"
"Không có gì ạ. Đệ tử chỉ thấy Sư tôn... thật đẹp."
Thẩm Thanh Thuần ngẩn người, rồi vội vàng cúi xuống tiếp tục công việc. Y không nhận ra rằng, trong đôi mắt của vị đồ đệ ngoan ngoãn ấy, một ngọn lửa chiếm hữu đang bùng cháy rực rỡ, sẵn sàng thiêu rụi mọi quy tắc sư đồ, mọi giáo điều của tu chân giới.
"Nghỉ ngơi đi." Thẩm Thanh Thuần nói sau khi băng bó xong, rồi nhanh chóng bước ra ngoài như đang chạy trốn một điều gì đó.
Mặc Cửu Diên nhìn theo bóng dáng y, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng tột độ.
"Sư tôn, người chạy không thoát đâu."
Hắn nằm xuống giường, ngửi thấy mùi hương thanh khiết của Thẩm Thanh Thuần còn vương lại trên tay áo mình. Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu lên kế hoạch cho chương tiếp theo của trò chơi này. Một trò chơi mà kết cục cuối cùng, y sẽ phải quỳ dưới chân hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì y không còn bất kỳ nơi nào để đi.
Đêm đó, đỉnh Côn Luân lại đón một trận tuyết sớm. Tuyết trắng bao phủ vạn vật, che giấu đi những âm mưu tăm tối nhất đang nảy mầm dưới lớp vỏ bọc của chính đạo. Và trong căn phòng nhỏ, một con quỷ dữ đang mỉm cười trong giấc ngủ, mơ về ngày nó sẽ bẻ gãy đôi cánh trắng của vị tiên nhân mà nó vừa hận vừa yêu.