MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Trường MinhChương 5: Sơ tâm dao động, nợ cũ khó quên

Vạn Cổ Trường Minh

Chương 5: Sơ tâm dao động, nợ cũ khó quên

3,310 từ · ~17 phút đọc

Tuyết đầu mùa rơi xuống Thanh Vân Phái sớm hơn mọi năm. Những bông tuyết nhỏ li ti, trắng muốt như lông vũ, lặng lẽ bao phủ lên những mái ngói cong vút và những rặng tùng già cỗi. Không gian vốn đã tĩnh lặng của đỉnh Côn Luân nay lại càng thêm trầm mặc. Sau sự kiện tại Hắc Nguyệt Lâm, Thẩm Thanh Thuần trở nên khép kín hơn hẳn. Y dành phần lớn thời gian trong mật thất để điều tức, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, ảo ảnh về nhát kiếm năm ấy lại hiện về, đỏ rực và đau đớn.

Mặc Cửu Diên đứng giữa sân viện, đôi tay gầy gò cầm chiếc chổi tre chậm rãi quét đi lớp tuyết mỏng trên lối đi dẫn vào tẩm điện. Hắn làm việc rất tỉ mỉ, như thể đây là công việc quan trọng nhất thế gian. Thỉnh thoảng, hắn lại dừng tay, đưa mắt nhìn về phía cánh cửa đóng chặt của mật thất. Hắn biết, lúc này tâm trí của sư tôn hắn đang hỗn loạn đến nhường nào.

"Sư tôn, người càng dằn vặt, ta lại càng thấy vui lòng."

Hắn thầm thì, giọng nói tan biến vào cơn gió lạnh. Một cảm giác thỏa mãn len lỏi trong huyết quản, mãnh liệt không kém gì ma khí đang cuộn trào dưới lớp da thịt thiếu niên.

Cánh cửa mật thất khẽ mở, một luồng khí lạnh thoát ra ngoài. Thẩm Thanh Thuần bước ra, gương mặt y có phần xanh xao hơn trước, đôi mắt phượng vốn dĩ tĩnh lặng nay phảng phất một chút mệt mỏi. Y đứng ở hiên điện, nhìn bóng lưng gầy nhỏ của đồ đệ đang miệt mài quét tuyết, lòng y bỗng dâng lên một nỗi niềm khó tả.

Mặc Cửu Diên dường như cảm nhận được ánh mắt của y, hắn vội vàng quay lại, buông chổi rồi chạy đến, hơi thở phả ra làn khói trắng:

"Sư tôn! Người đã ra ngoài rồi. Người thấy trong người thế nào? Có còn đau ở đâu không ạ?"

Thẩm Thanh Thuần nhìn đôi gò má đỏ ửng vì lạnh của hắn, rồi lại nhìn xuống bàn tay hắn vẫn còn quấn băng trắng – vết thương mà theo y biết là do cứu y mà có. Y thở dài, đưa tay phủi nhẹ một bông tuyết vương trên vai hắn.

"Ta không sao. Sao con không vào trong nhà mà lại đứng đây chịu lạnh?"

"Đệ tử muốn quét sạch đường để lát nữa Sư tôn đi bách bộ sẽ không bị trơn trượt." Mặc Cửu Diên gãi đầu, cười thật thà. "Với lại, đệ tử có nấu sẵn một ấm canh gừng táo đỏ, người vào dùng một chút cho ấm người đi ạ."

Sự quan tâm chân thành, không chút tạp niệm của thiếu niên như một dòng suối ấm chảy qua lớp băng giá trong lòng Thẩm Thanh Thuần. Y gật đầu, đi theo hắn vào trong.

Trong gian phòng trà ấm áp, hơi nước bốc lên nghi ngút từ ấm trà gốm. Mặc Cửu Diên rót một chén canh, hai tay dâng lên trước mặt y. Thẩm Thanh Thuần nhận lấy, hơi ấm từ chén sứ truyền vào lòng bàn tay khiến y cảm thấy dễ chịu đôi chút. Y nhấp một ngụm, vị ngọt thanh của táo và vị cay nồng của gừng hòa quyện vào nhau, xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo của độc tính còn sót lại.

"Cửu Diên, lại đây." Thẩm Thanh Thuần đặt chén xuống, ra hiệu cho hắn ngồi đối diện.

"Vâng, Sư tôn có gì chỉ bảo ạ?"

Y nhìn hắn hồi lâu, như muốn tìm kiếm điều gì đó trong đôi mắt sâu thăm thẳm ấy. "Vết thương trên tay con... còn đau không?"

Mặc Cửu Diên vội giấu tay ra sau lưng, lắc đầu nguầy nguậy: "Không đau chút nào ạ! Chỉ là vết thương nhỏ thôi, được Sư tôn đích thân băng bó, đệ tử thấy mình thật sự rất may mắn."

Thẩm Thanh Thuần trầm mặc một lát rồi đột ngột hỏi: "Đêm đó ở Hắc Nguyệt Lâm... con có nghe thấy ta nói gì không?"

Trái tim Mặc Cửu Diên khẽ nảy lên một nhịp. Hắn biết sư tôn đang bắt đầu nghi ngờ hoặc lo sợ về những gì mình đã bộc phát trong cơn ảo giác. Hắn cúi đầu, giả vờ như đang cố gắng nhớ lại, rồi nói với vẻ mặt bối rối:

"Bẩm Sư tôn, lúc đó trong hang tối lắm, lại có rất nhiều chướng khí. Đệ tử chỉ nghe thấy tiếng yêu thú gào thét và tiếng đá lở. Sau đó đệ tử thấy người lịm đi nên vô cùng hoảng hốt... Ngoài ra đệ tử không nghe thấy gì khác ạ. Có chuyện gì quan trọng sao người?"

Thẩm Thanh Thuần thở phào một hơi nhẹ nhõm. Có lẽ là do y quá đa nghi. Nếu hắn không nghe thấy, y cũng không cần phải giải thích thêm về những gì y đã gọi tên trong cơn mê. Y không muốn để đứa trẻ này biết rằng, người thầy mà hắn hằng tôn thờ thực chất lại mang trong lòng một bóng ma hận thù đáng sợ đến thế.

"Không có gì. Chỉ là ta sợ mình trong lúc trúng độc đã có những hành động thất lễ với con."

Mặc Cửu Diên cười rộ lên, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết: "Sư tôn nói gì vậy? Người là người tốt nhất thế gian. Dù người có làm gì, đệ tử cũng biết là người vì muốn bảo vệ đệ tử mà thôi."

Nhìn nụ cười thuần khiết ấy, Thẩm Thanh Thuần cảm thấy một sự rung động lạ kỳ nơi lồng ngực. Y đưa tay ra, xoa nhẹ mái tóc của hắn. Cảm giác mềm mại của sợi tóc len lỏi qua kẽ tay, một sự thân mật mà y chưa từng cho phép bản thân thực hiện với bất kỳ ai trước đây.

"Đứa nhỏ ngốc. Sau này không cần phải liều mạng cứu ta như vậy nữa. Ta là sư tôn của con, bảo vệ con là trách nhiệm của ta. Nghe rõ chưa?"

"Đệ tử rõ rồi ạ." Mặc Cửu Diên ngoan ngoãn đáp, nhưng trong thâm tâm hắn lại cười lạnh: Sư tôn, trách nhiệm của người là bảo vệ ta, nhưng mục đích của ta lại là hủy hoại người. Trò chơi này, người thua chắc rồi.

Buổi chiều hôm đó, Thẩm Thanh Thuần quyết định truyền dạy cho Mặc Cửu Diên một bộ kiếm pháp mới có tên là "Vân Thủy Kiếm". Đây là bộ kiếm pháp trung hòa, không thiên về sát phạt mà chú trọng vào sự luân chuyển linh hoạt, rất phù hợp để rèn luyện nền tảng cho người mới bắt đầu.

Trên sân tập phủ đầy tuyết, bóng dáng một lớn một nhỏ uyển chuyển di chuyển theo nhịp kiếm. Thẩm Thanh Thuần cầm thanh Trường Minh kiếm, từng chiêu thức của y thanh thoát như nước chảy mây trôi. Mặc Cửu Diên cầm thanh kiếm gỗ, bắt chước theo từng động tác của y một cách vụng về.

Hắn cố ý làm sai một vài chi tiết nhỏ để Thẩm Thanh Thuần phải tiến lại gần chỉ dạy. Mỗi lần y nắm lấy cổ tay hắn, điều chỉnh tư thế đứng cho hắn, Mặc Cửu Diên đều cảm nhận được nhịp tim của sư tôn đang có sự biến hóa.

Linh lực của hai người chạm nhau. Thẩm Thanh Thuần nhận thấy linh lực của Mặc Cửu Diên tuy yếu nhưng lại có một sự bám đuổi dai dẳng. Mỗi khi linh lực của y truyền sang, linh lực của hắn lại như một đứa trẻ quấn quýt lấy mẹ, không chịu rời xa.

"Tập trung vào, Cửu Diên. Tâm không tĩnh thì kiếm sẽ loạn." Thẩm Thanh Thuần trầm giọng nhắc nhở khi thấy hắn lại đứng ngẩn người nhìn mình.

"Vâng ạ!" Mặc Cửu Diên vội vàng thu hồi ánh mắt, nhưng sát ý và dục vọng trong lòng hắn thì không cách nào thu hồi được.

Sau buổi tập, Thẩm Thanh Thuần đưa cho hắn một lọ đan dược nhỏ. "Đây là Bồi Nguyên Đan, tối nay sau khi bế quan, hãy uống một viên để ổn định kinh mạch. Tuyết lạnh dễ làm tổn thương gốc rễ tu vi của con."

"Đa tạ Sư tôn. Đệ tử sẽ ghi nhớ."

Mặc Cửu Diên trở về phòng, nhìn lọ đan dược trong tay. Hắn mở nắp lọ, mùi thơm thanh khiết của dược thảo tỏa ra. Ở kiếp trước, loại đan dược này đối với hắn là vô giá, nhưng bây giờ, nó chẳng là gì so với ma đan đang thành hình trong người hắn. Hắn thản nhiên dốc toàn bộ đan dược vào miệng, nhai nát như nhai kẹo. Hắn cần sức mạnh của chính đạo để làm lớp vỏ bọc hoàn hảo hơn.

Đêm hôm đó, Mặc Cửu Diên không tu luyện. Hắn lặng lẽ leo lên mái nhà của tẩm điện, nằm dài trên những viên ngói lạnh ngắt, nhìn lên bầu trời đầy sao. Hắn nhớ về kiếp trước.

Hắn nhớ về ngày hắn bị vu oan là sát hại đồng môn. Khi đó, hắn đã quỳ trên quảng trường này, giữa cơn mưa tầm tã, hy vọng sư tôn sẽ bước ra và nói một câu tin tưởng hắn. Nhưng Thẩm Thanh Thuần khi ấy chỉ đứng xa xa, gương mặt lạnh lùng như sương giá, buông xuống một câu: "Bằng chứng rành rành, còn gì để nói?"

Nhát kiếm xuyên tim sau đó trên đỉnh Tuyết Sơn thực chất chỉ là sự kết thúc cho một trái tim đã sớm vỡ vụn từ ngày hôm đó.

"Thẩm Thanh Thuần... kiếp này ta sẽ cho người nếm thử cảm giác bị cả thế giới quay lưng, bị người mình tin tưởng nhất đâm một nhát vào tim." Mặc Cửu Diên lẩm bẩm, đôi mắt hắn trong bóng tối lóe lên tia sáng đỏ rực.

Đột nhiên, từ phía xa, một bóng đen nhỏ bé vụt qua các mái nhà, hướng về phía kho lương của môn phái. Mặc Cửu Diên nheo mắt. Đó là Triệu Hùng. Dù đã sợ hãi sau vụ ở Hắc Nguyệt Lâm, nhưng bản tính tham lam và thói quen làm bậy của tên này vẫn không đổi. Hắn đang định lẻn vào kho lương để trộm lấy ít linh thạch của đệ tử mới.

Mặc Cửu Diên nhếch môi. Một quân cờ tự tìm đến cửa.

Hắn khẽ búng ngón tay, một luồng ma khí mảnh như sợi tơ bay vút đi, lặng lẽ bám vào gót chân của Triệu Hùng. Hắn không giết tên đó ngay lúc này. Hắn cần Triệu Hùng làm một việc lớn hơn.

Sáng hôm sau, một tin chấn động nổ ra. Một đệ tử nội môn đã bị mất một viên linh thạch cấp cao, và tất cả dấu vết đều dẫn đến khu vực phòng ở của đệ tử tạp dịch cũ. Chưởng môn vô cùng tức giận, yêu cầu khám xét toàn bộ khu vực phía sau núi.

Triệu Hùng run rẩy đứng trong hàng ngũ đệ tử. Hắn không hiểu sao viên linh thạch hắn vừa trộm được tối qua lại biến mất khỏi túi của mình. Hắn sợ hãi nhìn xung quanh, và rồi ánh mắt hắn chạm phải Mặc Cửu Diên đang đứng cạnh Thẩm Thanh Thuần.

Mặc Cửu Diên mỉm cười với hắn, một nụ cười đầy ẩn ý khiến Triệu Hùng lạnh toát sống lưng.

Cuộc khám xét diễn ra rất nhanh. Tuy nhiên, thay vì tìm thấy linh thạch trong phòng đệ tử tạp dịch, người ta lại tìm thấy nó trong... phòng của Triệu Hùng, giấu dưới gối nằm.

"Không phải tôi! Tôi không trộm!" Triệu Hùng hét lên khi bị các đệ tử chấp pháp lôi đi. "Chắc chắn có kẻ đã hãm hại tôi!"

Hắn nhìn chằm chằm vào Mặc Cửu Diên, gào lên điên cuồng: "Là nó! Chính là thằng tiểu tạp chủng đó! Đêm qua tôi thấy nó trên mái nhà! Sư tôn, người đừng để bị nó lừa!"

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Mặc Cửu Diên. Hắn run rẩy, nép sát vào sau lưng Thẩm Thanh Thuần, giọng nói nghẹn ngào:

"Triệu huynh... sao huynh lại nói vậy? Đêm qua đệ tử bị cảm lạnh, Sư tôn còn đem đan dược qua cho đệ tử uống, đệ tử cả đêm không hề ra khỏi phòng mà..."

Thẩm Thanh Thuần tiến lên một bước, chắn ngang tầm mắt của Triệu Hùng. Sát khí trên người y bùng lên khiến không khí xung quanh như đóng băng.

"Ngươi dám vu khống đồ đệ của ta?"

Giọng nói của Thẩm Thanh Thuần không cao, nhưng chứa đựng uy áp của một bậc cao nhân khiến Triệu Hùng không thốt nên lời. Y nhớ lại tối qua, đúng là y có qua phòng Mặc Cửu Diên để đưa thuốc (thực chất là lúc y đứng ở cửa nhìn vào thấy hắn đang nằm đắp chăn ngủ say nên không nỡ gọi dậy).

"Triệu Hùng, tang vật đã rõ ràng. Ngươi phạm lỗi trộm cắp còn muốn đổ tội cho người khác. Tội chồng thêm tội." Chưởng môn lạnh lùng tuyên bố. "Đánh năm mươi gậy, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi Thanh Vân Phái."

Tiếng hét thảm thiết của Triệu Hùng vang vọng khắp quảng trường. Mặc Cửu Diên vùi mặt vào vai Thẩm Thanh Thuần, vai hắn run run như đang khóc, nhưng thực chất hắn đang cố nhịn cười.

Thẩm Thanh Thuần đưa tay vỗ nhẹ lưng hắn, dịu dàng trấn an: "Đừng sợ, có ta ở đây, không ai hại được con."

Mặc Cửu Diên ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe: "Sư tôn, con... con sợ lắm. Con không trộm đồ thật mà."

"Ta biết. Ta tin con."

Ba chữ "Ta tin con" vang lên, khiến nụ cười giả tạo trên môi Mặc Cửu Diên khựng lại trong thoáng chốc. Một cảm giác kỳ lạ, chua chát xen lẫn mỉa mai dâng lên trong lòng. Kiếp trước, tại sao người không nói ba chữ này? Tại sao bây giờ, khi ta đang lừa dối người, người lại nói nó một cách dễ dàng như vậy?

Hắn nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự bao bọc của Thẩm Thanh Thuần, lòng hắn bỗng dưng nảy sinh một ý nghĩ điên rồ: Hắn muốn xé nát sự tin tưởng này ngay lập tức. Hắn muốn thấy gương mặt y sụp đổ khi nhận ra người y tin tưởng nhất lại là kẻ vừa đẩy Triệu Hùng vào đường cùng.

Nhưng không, còn quá sớm. Trò chơi hay nhất là khi con mồi nghĩ rằng mình đang ở nơi an toàn nhất.

Sau vụ việc đó, danh tiếng của Mặc Cửu Diên trong môn phái được cải thiện rõ rệt. Không ai còn dám coi thường hắn là một tiểu tạp dịch may mắn nữa. Họ bắt đầu nể sợ uy danh của Thẩm Thanh Thuần và sự "hiền lành" đến đáng thương của đồ đệ y.

Mấy ngày sau, vết thương trên tay Mặc Cửu Diên đã lành hẳn, không để lại một vết sẹo nào. Hắn bắt đầu dành nhiều thời gian hơn ở tẩm điện, giúp Thẩm Thanh Thuần chăm sóc vườn hoa và dọn dẹp thư phòng.

Một buổi tối, khi đang sắp xếp lại những cuốn sách cũ trên giá, Mặc Cửu Diên vô tình chạm vào một chiếc hộp gỗ nhỏ được khóa kín, giấu sâu trong góc khuất. Trên hộp có dán một lá bùa phong ấn rất mạnh, nhưng lá bùa ấy dường như đã cũ và đang dần mất đi hiệu lực.

Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh quen thuộc tỏa ra từ chiếc hộp. Đó là hơi thở của hàn độc.

Đây chính là thứ gốc rễ của căn bệnh mà y đang mang sao?

Hắn định đưa tay chạm vào thì tiếng bước chân của Thẩm Thanh Thuần vang lên bên ngoài. Hắn nhanh chóng thu tay lại, giả vờ như đang lau chùi bụi bẩn trên giá sách.

"Cửu Diên, con làm gì ở đó vậy?" Thẩm Thanh Thuần bước vào, ánh mắt y lướt qua chiếc hộp gỗ rồi dừng lại trên người đồ đệ.

"Dạ, con thấy chỗ này nhiều bụi quá nên muốn lau dọn một chút ạ."

Thẩm Thanh Thuần đi tới, tay y khẽ vuốt qua chiếc hộp, ánh mắt thoáng hiện vẻ u buồn. "Chiếc hộp đó... đừng chạm vào. Đó là một vật không lành."

"Nó chứa gì vậy Sư tôn? Có phải nó làm người đau không?" Mặc Cửu Diên hỏi, gương mặt lộ vẻ lo lắng chân thành.

Thẩm Thanh Thuần im lặng một hồi lâu, rồi thở dài: "Đó là ký ức của một lỗi lầm. Một ngày nào đó con sẽ hiểu."

Y xoay người bỏ đi, bóng lưng cô độc dưới ánh đèn dầu trông thật mong manh. Mặc Cửu Diên nhìn theo, tay hắn siết chặt thanh kiếm gỗ. Lỗi lầm sao? Sư tôn, lỗi lầm lớn nhất của người chính là đã sinh ra ta ở kiếp trước, và cứu ta ở kiếp này.

Đêm đó, tuyết rơi càng lúc càng dày. Mặc Cửu Diên ngồi trong phòng, hắn lấy ra một mảnh ngọc giản đen bóng. Thông qua ma khí truyền dẫn, hắn gửi một thông điệp ngắn gọn cho thuộc hạ:

"Tìm hiểu về chiếc hộp gỗ phong ấn trong tẩm điện của Thẩm Thanh Thuần. Ta muốn biết nguồn gốc của hàn độc trên người y."

Hắn cần phải nắm giữ mọi điểm yếu của y. Hắn muốn biết tại sao vị tiên nhân này lại mang trong mình loại độc tính kỳ quái đó, và tại sao mỗi khi nhìn thấy hắn, y lại có vẻ đau đớn như vậy.

Trong tẩm điện bên cạnh, Thẩm Thanh Thuần cũng không ngủ được. Y ngồi bên cửa sổ, nhìn tuyết trắng phủ đầy sân. Trong tay y là một bức ảnh chân dung cũ kỹ, vẽ một thiếu niên có gương mặt rất giống Mặc Cửu Diên, nhưng đôi mắt lại tràn đầy sự u uất và hận thù.

"Cửu Diên... kiếp này, ta nhất định sẽ không để con phải chịu khổ nữa." Y thầm thì, nước mắt khẽ rơi xuống bức tranh.

Y không hề biết rằng, người mà y muốn bù đắp, người mà y đang cố gắng bảo vệ bằng cả mạng sống, lại chính là kẻ đang âm thầm mài sắc lưỡi dao để đâm vào tim y một lần nữa.

Sự trớ trêu của định mệnh không nằm ở chỗ chúng ta gặp lại nhau, mà nằm ở chỗ chúng ta gặp lại nhau với những mục đích hoàn toàn trái ngược. Một người dùng tình yêu để chuộc lỗi, một người dùng tình yêu để làm vũ khí trả thù.

Dưới màn tuyết trắng xóa của đỉnh Côn Luân, hai tâm hồn đang ở rất gần nhau về khoảng cách nhưng lại cách xa nhau cả một đại dương hận thù. Và khi tuyết tan, liệu những bí mật đen tối kia có lộ ra, hay chúng sẽ mãi mãi bị chôn vùi dưới lớp băng lạnh giá của thời gian?

Mặc Cửu Diên nhắm mắt lại, hắn nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh. Hắn không biết đó là vì hưng phấn hay vì một điều gì đó khác mà hắn không muốn thừa nhận. Hắn chỉ biết rằng, ngày mà hắn được thấy Thẩm Thanh Thuần quỳ dưới chân mình không còn xa nữa.

"Sư tôn, ngủ ngon. Hãy tận hưởng những giấc mơ đẹp đẽ cuối cùng của người đi."

Hắn mỉm cười, một nụ cười đẹp đến mê người nhưng cũng tàn nhẫn đến thấu xương. Tuyết vẫn rơi, lặng lẽ và vô tình, bao phủ lên tất cả những âm mưu và toan tính của kiếp người. Một chương mới của sự phản bội sắp sửa bắt đầu, và lần này, không ai có thể quay đầu lại được nữa.