Gió tuyết trên đỉnh Côn Luân chưa bao giờ có dấu hiệu ngừng nghỉ, trái lại càng về đêm càng rít gào dữ dội như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm trong băng giá. Trong gian phòng nhỏ của mình, Mặc Cửu Diên ngồi xếp bằng trên giường gỗ, nhưng tâm trí hắn lại hoàn toàn đặt ở gian chính điện cách đó một bức tường đá.
Hắn cảm nhận được. Một luồng khí lạnh lẽo, buốt giá đến tận cùng linh hồn đang từ từ lan tỏa ra từ phía Thẩm Thanh Thuần. Đó không phải cái lạnh của tuyết rơi ngoài kia, mà là cái lạnh của tử khí, của loại hàn độc đang gặm nhấm từng tấc gân mạch của vị tiên nhân ấy.
Mặc Cửu Diên mở mắt, một tia sáng đỏ quỷ dị lóe lên rồi biến mất. Hắn bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn đá lạnh ngắt nhưng hắn chẳng mảy may để tâm. Hắn chậm rãi đi về phía bức tường ngăn cách, áp tai vào đá lạnh.
Từ bên kia, tiếng rên rỉ đứt quãng, kìm nén của Thẩm Thanh Thuần truyền đến. Mỗi tiếng động đều nhỏ xíu, như thể người nọ đang dùng hết chút dưỡng khí cuối cùng để ngăn không cho tiếng khóc thốt ra lời. Mặc Cửu Diên nhếch môi, nụ cười của hắn trong bóng tối trông thật tàn nhẫn.
"Sư tôn, người lại phát độc rồi sao?"
Hắn không vội vàng sang đó. Hắn muốn để y chịu đựng thêm một chút nữa. Hắn muốn cái lạnh đó ngấm sâu vào xương tủy y, để y hiểu rằng sự cô độc và đau đớn mà hắn từng chịu đựng kiếp trước vốn dĩ nặng nề đến nhường nào.
Hắn đứng đó, đếm từng nhịp thở run rẩy của y qua bức tường. Cho đến khi tiếng động bên kia trở nên im lìm một cách đáng sợ, Mặc Cửu Diên mới khoác thêm một chiếc áo đơn, giả vờ như kẻ vừa tỉnh giấc vì lo lắng, vội vã chạy sang gõ cửa tẩm điện.
"Sư tôn? Sư tôn, người có sao không? Đệ tử nghe thấy tiếng động..."
Không có lời hồi đáp. Mặc Cửu Diên không đợi thêm, hắn dùng sức đẩy mạnh cửa bước vào.
Cảnh tượng bên trong khiến một kẻ tâm địa sắt đá như hắn cũng phải khựng lại một nhịp. Thẩm Thanh Thuần không nằm trên giường, y ngã gục ngay dưới chân chiếc hộp gỗ phong ấn ban chiều. Toàn thân y bao phủ bởi một lớp sương giá trắng xóa, ngay cả hàng mi dài cũng kết đầy băng vụn. Y phục trắng muốt dính chặt vào làn da nhợt nhạt, run rẩy kịch liệt.
Hàn độc phát tác mạnh hơn hắn tưởng.
Mặc Cửu Diên lao đến, ôm lấy bả vai lạnh lẽo của Thẩm Thanh Thuần. "Sư tôn! Người tỉnh lại đi!"
Thẩm Thanh Thuần hé mắt, đôi mắt phượng vốn dĩ thanh cao giờ đây phủ một tầng màng xám xịt, đồng tử không còn tiêu cự. Y nhìn Mặc Cửu Diên, nhưng dường như y đang nhìn xuyên qua hắn để thấy một ai đó khác từ quá khứ.
"Đừng... đừng đến đây..." Giọng y nhỏ như muỗi kêu, run rẩy trong cơn co giật. "Bẩn... máu... đừng chạm vào ta..."
Mặc Cửu Diên nheo mắt. Y đang nói gì? Bẩn? Máu?
Hắn không quan tâm, hắn vòng tay qua eo y, bế thốc y lên giường. Khi tiếp xúc trực tiếp, cái lạnh thấu xương từ người Thẩm Thanh Thuần tràn sang khiến lớp da thịt của Mặc Cửu Diên cũng bắt đầu đỏ ửng vì bị bỏng lạnh. Ma khí trong người hắn lập tức phản kháng, nhưng hắn ép nó phải im lặng. Hắn cần dùng linh lực chính đạo để che mắt y.
Hắn ngồi xuống sau lưng y, áp hai lòng bàn tay vào lưng Thẩm Thanh Thuần, bắt đầu truyền linh lực vào.
"Sư tôn, cố chịu một chút, đệ tử giúp người áp chế nó."
Linh lực của Mặc Cửu Diên đi vào cơ thể Thẩm Thanh Thuần giống như những tia lửa nhỏ rơi vào đại dương băng giá. Hắn cảm nhận được sự tàn phá của hàn độc bên trong y. Những kinh mạch của vị tiên nhân này vốn dĩ vô cùng rộng lớn, nhưng giờ đây lại đầy những vết nứt vỡ, bị đóng băng đến mức nghẹt thở.
Kỳ lạ thay, sâu trong đan điền của Thẩm Thanh Thuần, có một luồng khí tức u tối đang bị xích sắt linh lực khóa chặt. Đó là thứ mà y đã dùng cả đời để trấn áp.
Đây là... ma khí? Mặc Cửu Diên chấn động.
Một vị tiên nhân thanh lãnh nhất giới tu chân, người luôn bài trừ ma đạo tận xương tủy, hóa ra lại giấu trong người một luồng ma tính đáng sợ đến thế. Đây chính là lý do y bị hàn độc hành hạ sao? Y đang dùng chính sinh mệnh mình để phong ấn thứ mà y căm ghét nhất?
Mặc Cửu Diên bỗng thấy nực cười vô cùng. Hóa ra kẻ tự cho mình là đại diện của ánh sáng, hóa ra cũng chỉ là một cái vỏ bọc thối rữa đang cố che đậy sự thật đen tối bên trong.
"A..." Thẩm Thanh Thuần khẽ kêu lên, cơ thể y dần mềm đi trong lòng Mặc Cửu Diên khi luồng linh lực ấm áp bắt đầu có tác dụng.
Y xoay người lại, vô thức vùi mặt vào ngực Mặc Cửu Diên, hai tay bấu chặt lấy cánh tay hắn như người sắp chết đuối vớ được cọc. Hơi thở lạnh lẽo của y phả vào cổ hắn, mang theo mùi hương của hoa mai trong tuyết, vừa thanh khiết vừa bi thương.
"Đừng đi... xin lỗi... Diên nhi... là ta sai rồi..."
Mặc Cửu Diên cứng đờ người. Đây là lần thứ hai hắn nghe y gọi tên mình trong cơn mê. Tiếng "xin lỗi" kia nặng nề như ngàn vạn tảng đá đè lên ngực hắn.
Người sai cái gì? Người sai vì đã giết ta, hay sai vì đã không bảo vệ được ta?
Hắn nhìn xuống đỉnh đầu của người trong lòng, tay hắn vô thức đưa lên, lướt nhẹ qua những sợi tóc bạc trắng của y. Hắn cảm thấy một sự mâu thuẫn cực độ đang giằng xé tâm hồn mình. Hắn muốn bóp chết y ngay lúc này, chấm dứt mọi ân oán. Nhưng đồng thời, hắn lại muốn giữ y lại, muốn nhìn y bị hành hạ bởi chính những bí mật mà y đang chôn giấu.
"Sư tôn, người sai ở đâu, hãy nói cho đệ tử nghe đi." Hắn thì thầm, giọng nói dịu dàng đến mức rợn người.
Thẩm Thanh Thuần không trả lời, y chỉ càng siết chặt vòng tay hơn. Trong cơn mê sảng do hàn độc và ma tính phản phệ, y thấy mình trở lại cái ngày định mệnh ấy. Ngày mà y nhìn thấy đứa đồ đệ mình hết mực thương yêu đứng giữa biển máu, đôi mắt đỏ rực nhìn y đầy tuyệt vọng.
Y nhớ mình đã cầm kiếm. Y nhớ mình đã đâm xuống.
Nhưng y cũng nhớ rằng, ngay khoảnh khắc mũi kiếm xuyên qua trái tim Mặc Cửu Diên, y đã dùng một bí thuật cấm kỵ để rút hết ma tính từ người hắn vào chính cơ thể mình. Y muốn hắn được luân hồi sạch sẽ, muốn hắn không còn gánh nặng của ma đạo.
Hàn độc này, thực chất chính là cái giá phải trả cho việc một cơ thể tu tiên thuần khiết chứa đựng ma tinh của Ma Tôn.
Thẩm Thanh Thuần tỉnh lại một chút giữa cơn đau, y thấy gương mặt mờ ảo của Mặc Cửu Diên. Gương mặt ấy còn quá trẻ, quá ngây thơ, không giống với kẻ đầy hận thù trong ký ức của y. Y đưa bàn tay run rẩy lên, chạm vào gò má của hắn.
"Cửu Diên... sống tốt... đừng... đừng giống ta..."
Nói xong câu đó, Thẩm Thanh Thuần hoàn toàn lịm đi.
Mặc Cửu Diên vẫn ngồi im đó, bàn tay của y vẫn còn áp trên mặt hắn, dù y đã mất đi ý thức. Hắn tiêu hóa những lời y vừa nói. "Đừng giống ta"? Y đang ám chỉ điều gì?
Hắn dùng linh lực của mình chậm rãi đẩy lùi hàn băng ra khỏi cơ thể y, rồi cẩn thận đặt y nằm xuống giường. Hắn không rời đi ngay, mà đứng bên cạnh quan sát y suốt một canh giờ.
Dưới ánh đèn dầu mờ ảo, Thẩm Thanh Thuần trông thật gầy gò. Bộ y phục rộng thùng thình bao bọc lấy thân hình mà hắn từng nghĩ là cứng rắn như thép nguội. Y hóa ra cũng biết đau, cũng biết sợ, và cũng mang trong mình những vết sẹo không bao giờ lành.
Nhìn thấy chiếc hộp gỗ phong ấn nằm dưới sàn, Mặc Cửu Diên nhặt nó lên. Hắn cảm nhận được bên trong hộp không phải linh dược hay bí tịch, mà là một mảnh linh hồn vụn vỡ. Một mảnh linh hồn mang khí tức của... chính hắn ở kiếp trước.
Mặc Cửu Diên rùng mình. Y đã giữ lại một phần linh hồn của hắn sao? Để làm gì? Để giam cầm hắn mãi mãi, hay để tưởng nhớ?
Hắn đặt chiếc hộp trở lại vị trí cũ trên bàn, ánh mắt hắn trở nên phức tạp vô cùng.
"Thẩm Thanh Thuần, người rốt cuộc là loại người gì? Người giết ta, rồi lại tự hành hạ mình vì ta... Người làm vậy là muốn ta cảm kích, hay muốn ta tha thứ cho người?"
Hắn bật cười khẩy, âm thanh lạnh lẽo vang vọng trong tẩm điện vắng lặng.
"Tha thứ sao? Không bao giờ. Một mạng đổi một mạng, nợ máu phải trả bằng máu. Dù người có đau khổ gấp mười lần, cũng không thể bù đắp được những gì ta đã trải qua."
Sáng hôm sau, khi Thẩm Thanh Thuần tỉnh dậy, y thấy mình đã được đắp chăn cẩn thận. Bên cạnh giường là một bát thuốc còn bốc khói nghi ngút và bóng dáng Mặc Cửu Diên đang ngồi ngủ gật trên ghế, tay vẫn còn cầm một chiếc khăn ấm.
Thẩm Thanh Thuần cảm thấy lồng ngực mình ấm áp một cách kỳ lạ. Hàn độc đã dịu đi rất nhiều, kinh mạch cũng thông suốt hơn so với mọi lần bộc phát trước đây. Y nhìn đồ đệ mình, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào.
Y biết mình không nên quá gần gũi với hắn, không nên để hắn vướng vào những rắc rối của y. Nhưng đứng trước sự quan tâm không vụ lợi này, y không cách nào đẩy hắn ra được.
Mặc Cửu Diên khẽ cựa mình rồi tỉnh giấc. Thấy Thẩm Thanh Thuần đã mở mắt, hắn mừng rỡ reo lên:
"Sư tôn! Người tỉnh rồi! Người làm đệ tử sợ chết khiếp. Đêm qua người đột nhiên ngất xỉu, đệ tử chỉ biết dùng chút linh lực ít ỏi để sưởi ấm cho người..."
Hắn vội vàng bưng bát thuốc lại gần: "Người mau uống thuốc đi, thuốc này đệ tử phải xin mãi ở dược viện mới được đấy ạ."
Thẩm Thanh Thuần nhận lấy bát thuốc, nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng mà y chưa bao giờ thể hiện với bất kỳ ai.
"Cảm ơn con, Cửu Diên. Vất vả cho con rồi."
"Không vất vả gì đâu ạ! Chỉ cần Sư tôn bình an, đệ tử làm gì cũng được."
Thẩm Thanh Thuần uống cạn bát thuốc đắng ngắt, nhưng vị đắng ấy dường như bị lấn át bởi sự ngọt ngào lan tỏa trong tim. Y đưa tay xoa đầu Mặc Cửu Diên:
"Con đã luyện tập Vân Thủy Kiếm đến đâu rồi? Lát nữa hãy ra sân diễn luyện cho ta xem."
"Dạ! Đệ tử nhất định sẽ không làm Sư tôn thất vọng."
Ngoài sân, tuyết đã ngừng rơi, nhường chỗ cho những tia nắng sớm nhạt nhòa. Mặc Cửu Diên cầm kiếm gỗ, từng chiêu thức của hắn trông có vẻ vụng về nhưng thực chất mỗi bước đi đều tính toán kỹ lưỡng. Thẩm Thanh Thuần đứng ở hiên điện, thỉnh thoảng lại lên tiếng chỉ điểm.
Khung cảnh trông thật yên bình, thật giống như một đôi sư đồ mẫu mực trong các tiểu thuyết tiên hiệp. Nhưng dưới lớp tuyết trắng kia, những mầm mống của sự hủy diệt vẫn đang âm thầm lớn lên.
Mặc Cửu Diên vừa múa kiếm vừa âm thầm quan sát Thẩm Thanh Thuần. Hắn nhận ra sắc mặt của y đã hồng hào hơn, hơi thở cũng đều đặn hơn. Điều này khiến hắn cảm thấy không hài lòng. Y phải yếu đuối, y phải cần đến hắn, đó mới là điều hắn muốn.
Có lẽ lần sau, mình nên thêm một chút ma khí vào trong thuốc của y... Hắn thầm nghĩ, ánh mắt vẫn giữ vẻ trong sáng của một thiếu niên.
Đến giữa buổi tập, một đệ tử ngoại môn vội vã chạy vào, gương mặt đầy vẻ hốt hoảng:
"Bẩm Thẩm tiên sư! Chưởng môn mời người lên chính điện gấp ạ! Có... có tin tức từ Ma giới."
Thẩm Thanh Thuần biến sắc. Y liếc nhìn Mặc Cửu Diên một cái, ánh mắt đầy vẻ lo âu rồi gật đầu với tên đệ tử kia:
"Ta biết rồi, ta sẽ đi ngay."
Y quay sang dặn dò Mặc Cửu Diên: "Con cứ ở đây luyện tập, đừng đi đâu cả. Nhớ kỹ lời ta dặn, tuyệt đối không được tự ý rời khỏi tẩm điện."
"Vâng, đệ tử tuân mệnh."
Đợi bóng dáng Thẩm Thanh Thuần khuất sau rặng tùng, nụ cười trên môi Mặc Cửu Diên lập tức biến mất. Hắn vứt thanh kiếm gỗ sang một bên, đi thẳng vào tẩm điện của y.
Hắn đi tới chiếc hộp gỗ phong ấn lúc đêm. Hắn muốn biết chính xác mảnh linh hồn bên trong đó là gì. Hắn không còn kiên nhẫn để chờ đợi thêm nữa.
Hắn dùng một luồng ma khí cực mạnh bao bọc lấy bàn tay, nhẹ nhàng chạm vào lá bùa phong ấn. Lá bùa rung lên bần bật, phát ra những tia sáng xanh phản kháng, nhưng dưới sức mạnh của Ma Tôn, nó nhanh chóng bị vô hiệu hóa.
Nắp hộp mở ra.
Một luồng sương mù đen kịt bốc lên, trong đó ẩn hiện một mảnh tinh thể màu đỏ máu. Ngay khi nhìn thấy nó, ký ức của Mặc Cửu Diên bùng nổ dữ dội.
Đó là Ma Tâm – hạt nhân của ma tính mà hắn đã tu luyện suốt nghìn năm ở kiếp trước.
Hóa ra... y đã lấy nó đi.
Hắn run rẩy đưa tay chạm vào mảnh tinh thể. Những hình ảnh về nhát kiếm năm xưa lại hiện về, nhưng lần này không phải dưới góc nhìn của kẻ bị đâm, mà là dưới góc nhìn của kẻ cầm kiếm.
Hắn thấy Thẩm Thanh Thuần khóc. Hắn thấy y quỳ xuống bên thi thể hắn, ôm lấy hạt Ma Tâm này vào lòng và gào thét trong đau đớn. Hắn thấy y dùng chính tu vi của mình để thanh lọc mảnh ma tâm này mỗi ngày, để nó không còn tàn ác, để nó có thể trả lại cho hắn một linh hồn sạch sẽ khi hắn trùng sinh.
"Tại sao..." Mặc Cửu Diên lẩm bẩm, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống. "Tại sao người lại làm thế?"
Hắn vẫn hận y, điều đó không thay đổi. Nhưng giờ đây, sự hận thù của hắn đã bị nhuốm màu bởi một sự hoang mang tột độ. Y giết hắn để cứu hắn? Y hành hạ mình để trả nợ cho hắn?
Mối quan hệ giữa hai người hóa ra không phải chỉ là sự phản bội đơn thuần, mà là một mớ hỗn độn của hy sinh và hiểu lầm, của yêu và hận chồng chất lên nhau qua hai kiếp người.
Mặc Cửu Diên siết chặt hạt Ma Tâm trong tay. Một luồng sức mạnh khủng khiếp tràn vào cơ thể hắn, kích hoạt toàn bộ Thiên Ma Cốt. Tu vi của hắn tăng vọt, phá tan mọi xiềng xích mà y đã đặt ra.
Hắn không còn là tiểu đồ đệ mười sáu tuổi yếu ớt nữa.
Đúng lúc đó, từ phía chính điện vang lên tiếng chuông báo động dồn dập. Ma tộc đã tấn công vào cổng núi Thanh Vân Phái.
Mặc Cửu Diên đứng giữa tẩm điện, tà áo xanh của đệ tử Thanh Vân bị ma khí thổi tung bay lồng lộng. Hắn nhìn về hướng chính điện, nơi Thẩm Thanh Thuần đang chiến đấu.
"Sư tôn, vở kịch này có lẽ nên đến cao trào rồi."
Hắn đeo hạt Ma Tâm vào cổ, che giấu nó dưới lớp y phục. Hắn không vội vàng lộ diện. Hắn muốn xem, khi không còn Ma Tâm để trấn áp ma tính trong người, khi đối mặt với đồng loại của hắn, Thẩm Thanh Thuần sẽ lựa chọn như thế nào.
Hắn bước ra khỏi tẩm điện, bước chân ung dung giữa cơn biến loạn của môn phái. Những đệ tử khác đang chạy loạn xạ, nhưng không ai để ý đến một tiểu đồ đệ đang đi ngược chiều với họ.
Mặc Cửu Diên mỉm cười, một nụ cười rực rỡ dưới ánh nắng ban trưa.
"Trò chơi chính thức bắt đầu rồi, Thẩm Thanh Thuần. Để xem kiếp này, người sẽ đâm ta thêm một kiếm nữa, hay sẽ quỳ xuống xin ta tha thứ cho người."
Hắn biến mất vào màn sương mù đang dần bao phủ lấy đỉnh núi. Trên bầu trời, mây đen kéo đến che khuất mặt trời, báo hiệu một cuộc thảm sát sắp sửa diễn ra. Và giữa tâm bão ấy, một con quỷ dữ đã thực sự tỉnh giấc, sẵn sàng nuốt chửng vị tiên nhân mà nó vừa muốn giết chết, vừa muốn giam cầm trong vòng tay của mình mãi mãi.
Máu sẽ lại đổ, nhưng lần này, kẻ cầm kiếm sẽ là ai? Câu trả lời nằm ở phía sau cánh cổng đang bị phá vỡ của Thanh Vân Phái, nơi linh hồn và thể xác của hai người sẽ một lần nữa bị kéo vào vòng xoáy của nhân quả không lối thoát.
Tuyết lại bắt đầu rơi, nhưng lần này, tuyết nhuốm màu đỏ của máu.
Mặc Cửu Diên ngẩng đầu nhìn trời, để mặc những bông tuyết lạnh giá rơi lên mặt. Hắn cảm thấy mình chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này. Hắn không còn là con rối của số phận, hắn chính là kẻ viết nên định mệnh của mình và của cả người kia nữa.
"Sư tôn, chờ ta."
Giọng nói của hắn tan vào gió, mang theo lời hứa hẹn của một cơn ác mộng vĩnh hằng.
Dưới chân núi, tiếng gào thét của ma quân đã vang lên. Đỉnh Côn Luân vốn thanh tịnh giờ đây sắp trở thành chiến trường. Và ở đó, Thẩm Thanh Thuần đang cầm kiếm đứng giữa vòng vây, y không hề hay biết rằng kẻ địch đáng sợ nhất của y không phải là lũ ma quân ngoài kia, mà là đứa đồ đệ y vừa xoa đầu chỉ dạy lúc sớm.
Mọi thứ đều đã sẵn sàng cho một màn hội ngộ đẫm máu. Và trong bóng tối, hạt Ma Tâm rực sáng như một con mắt quỷ đang quan sát tất cả.
Cái kết của chương này chỉ là sự khởi đầu cho một nỗi đau mới. Một nỗi đau mà cả hai sẽ phải cùng nhau gánh vác, cho đến tận hơi thở cuối cùng của vạn cổ trường minh.
Mặc Cửu Diên bước đi, bước chân hắn để lại những dấu ấn đen kịt trên nền tuyết trắng, như một lời nguyền không thể xóa bỏ. Trận chiến này, ai thắng ai thua không còn quan trọng, bởi vì cả hai đều đã đánh mất chính mình ngay từ khoảnh khắc bắt đầu cuộc chơi này rồi.
Gió vẫn thổi, tuyết vẫn rơi, và định mệnh vẫn đang âm thầm quay bánh xe của nó, không mệt mỏi và không vị nể bất kỳ ai.
Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.