Tiếng chuông đồng vang lên dồn dập, xé toạc bầu không khí vốn dĩ thanh tịnh của Thanh Vân Phái. Từng hồi, từng hồi một, nặng nề và u ám như tiếng gõ cửa của thần chết. Trên bầu trời vốn dĩ đang hửng nắng, những đám mây đen đặc quánh như mực từ phía chân trời tràn về, cuồn cuộn như sóng dữ, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và máu tươi, báo hiệu cho một cuộc tấn công quy mô lớn của ma giới – điều mà hàng trăm năm qua chưa từng xảy ra với một môn phái đứng đầu chính đạo như Thanh Vân.
Thẩm Thanh Thuần đứng trên quảng trường chính, tà áo trắng tung bay trong gió lốc. Gương mặt y lạnh lùng như băng tạc, nhưng sâu trong đôi mắt phượng lại ẩn chứa một nỗi lo âu kín đáo. Y không lo cho sự an nguy của chính mình, y lo cho đứa đồ đệ vẫn còn đang ở tẩm điện phía sau núi.
"Thanh Thuần, đệ hãy trấn giữ phía Tây cổng núi, nơi đó ma khí đang mạnh nhất!" Chưởng môn nhân hét lớn giữa tiếng gào thét của gió, tay vung ra một đạo bùa chú vàng rực để củng cố đại trận hộ sơn.
Thẩm Thanh Thuần gật đầu, y không nói lời nào, chỉ nắm chặt lấy thanh Trường Minh kiếm rồi hóa thành một đạo thanh quang bay vút về phía Tây.
Trong khi đó, tại tẩm điện sau núi, Mặc Cửu Diên vẫn đứng im lờ lững giữa gian phòng. Ma Tâm trước ngực hắn đang đập từng nhịp mạnh mẽ, cộng hưởng với nguồn ma khí nồng đậm đang tràn vào từ bên ngoài cổng núi. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang gào thét hưng phấn. Sự áp chế của linh lực chính đạo suốt thời gian qua giờ đây hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sức mạnh đen tối vốn dĩ thuộc về một vị vạn ma chi vương.
Hắn khẽ đưa tay lên, những sợi khói đen mỏng manh quấn quýt quanh đầu ngón tay hắn như những con rắn nhỏ ngoan ngoãn. Hắn nhìn xuống bộ đạo bào xanh nhạt mình đang mặc, một cảm giác mỉa mai dâng trào.
"Đến lúc cởi bỏ lớp da cừu này rồi."
Hắn khẽ vung tay, bộ đạo bào của Thanh Vân Phái lập tức bị xé vụn thành trăm mảnh. Ma khí từ cơ thể hắn tuôn ra, kết thành một bộ trường bào màu đen tuyền với những đường thêu chỉ đỏ rực như máu. Mái tóc hắn vốn dĩ được buộc gọn gàng bằng dây vải, giờ đây xõa tung, tung bay lồng lộng trong luồng khí tức u ám.
Mặc Cửu Diên bước ra khỏi tẩm điện. Cảnh tượng bên ngoài đã bắt đầu hỗn loạn. Những đệ tử cấp thấp đang chạy ngược xuôi, gương mặt ai nấy đều tràn đầy sợ hãi. Không ai để ý đến một kẻ đang đứng giữa trời với khí thế áp đảo thiên địa như hắn, bởi vì lúc này, ma khí của hắn đã đạt đến mức có thể bẻ cong cả nhận thức của kẻ yếu hơn.
Hắn nhìn về phía Tây, nơi thanh quang của Thẩm Thanh Thuần đang rực sáng giữa biển mây đen. Hắn nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn và một chút mong chờ không thể gọi tên.
Tại phía Tây cổng núi, trận chiến đang diễn ra vô cùng khốc liệt. Hàng vạn ma quân với đủ loại hình thù quái dị, cưỡi trên những con yêu thú bốc lửa, đang điên cuồng tấn công vào lớp màng bảo vệ của môn phái. Thẩm Thanh Thuần đứng trên một mỏm đá nhô ra, mỗi khi Trường Minh kiếm vung lên, một dải hào quang thanh khiết lại chém đứt hàng loạt ma binh.
Tuy nhiên, sắc mặt y càng lúc càng trắng bệch. Việc hạt Ma Tâm trong hộp phong ấn bị lấy đi đã khiến hàn độc và ma tính trong người y bắt đầu phản phệ. Mỗi lần vận chuyển linh lực cao độ là một lần y cảm thấy kinh mạch như bị hàng ngàn mũi kim châm vào.
"Thẩm Thanh Thuần! Ngươi giết chủ thượng của chúng ta, hôm nay nợ máu phải trả bằng máu!" Một tên ma tướng to lớn, cầm thanh đại đao rực lửa hét lên, lao thẳng về phía y.
Thẩm Thanh Thuần lạnh lùng đáp trả bằng một kiếm xuyên tâm, nhưng ngay sau đó y phải khụy gối xuống, một ngụm máu tươi trào ra khóe miệng. Y cảm thấy hơi lạnh từ đan điền đang lan tỏa ra tứ chi, đóng băng cả ý chí của mình.
"Chủ thượng... các ngươi gọi hắn là chủ thượng?" Thẩm Thanh Thuần thì thầm, ánh mắt y thoáng hiện lên sự đau đớn tột cùng khi nghĩ về Mặc Cửu Diên của kiếp trước.
Đúng lúc đó, không gian xung quanh đột nhiên im bặt. Đám ma binh đang điên cuồng tấn công bỗng dừng lại, đồng loạt quỳ sụp xuống đất, cúi đầu run rẩy. Một áp lực khủng khiếp từ trên cao giáng xuống, khiến ngay cả những trưởng lão của Thanh Vân Phái cũng cảm thấy ngạt thở.
Thẩm Thanh Thuần ngẩng đầu lên, và rồi tim y dường như ngừng đập.
Từ trong đám mây đen kịt, một bóng người chậm rãi hạ xuống. Bộ trường bào đen thêu chỉ đỏ rực rỡ, mái tóc dài tung bay, và đặc biệt là đôi mắt đỏ rực như chứa cả biển máu của địa ngục. Trên ngực hắn, viên tinh thể màu đỏ đang tỏa ra luồng ánh sáng u ám khiến vạn vật đều phải khiếp sợ.
"Cửu... Diên?" Thẩm Thanh Thuần thốt lên, giọng nói run rẩy đến mức không còn ra tiếng.
Mặc Cửu Diên đứng lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống người thầy của mình bằng ánh mắt ngạo nghễ. Hắn không nói gì, chỉ khẽ vẫy tay. Tên ma tướng vừa rồi định tấn công Thẩm Thanh Thuần lập tức bị một lực lượng vô hình bóp nát thành sương máu ngay tại chỗ.
"Vị tiên nhân thanh cao của ta, người trông thật chật vật." Mặc Cửu Diên lên tiếng, giọng nói trầm thấp và mang theo một sức quyến rũ chết người.
Thẩm Thanh Thuần đứng dậy một cách khó khăn, y dùng kiếm chống xuống đất để giữ vững thân mình. Y nhìn chằm chằm vào hạt Ma Tâm trên ngực hắn, rồi lại nhìn vào đôi mắt đầy hận thù kia. Y hiểu rồi. Tất cả những gì xảy ra thời gian qua – sự ngoan ngoãn, sự quan tâm, bát thuốc ấm áp – tất cả chỉ là một màn kịch hoàn hảo.
"Con... con đã lấy nó." Y nói, từng chữ như bị xé ra từ lòng ngực.
"Phải, ta đã lấy nó. Ta cũng đã lấy lại cả ký ức của mình." Mặc Cửu Diên hạ xuống mặt đất, bước từng bước chậm rãi về phía y. Mỗi bước chân của hắn khiến cỏ cây xung quanh đều khô héo ngay lập tức. "Sư tôn, người đã che giấu sự thật giỏi lắm. Người lấy Ma Tâm của ta, gánh chịu ma tính thay ta, người muốn đóng vai vị cứu tinh vĩ đại sao?"
Thẩm Thanh Thuần nhắm mắt lại, một giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má. "Ta không muốn là cứu tinh. Ta chỉ muốn con được sống... bình yên."
"Bình yên sao?" Mặc Cửu Diên cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp chiến trường, lạnh lẽo và đầy châm biếm. "Người giết ta một lần, rồi lại bắt ta sống trong sự lừa dối ở kiếp này, người gọi đó là bình yên? Thẩm Thanh Thuần, người có biết ta ghét cái vẻ mặt bao dung này của người đến nhường nào không?"
Hắn đột ngột tiến lại gần, bóp chặt lấy cằm y, buộc y phải nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của mình.
"Người dùng tu vi của mình để trấn áp ma tính của ta, kết quả là người bị hàn độc hành hạ mỗi đêm trăng tròn. Người làm vậy là muốn ta cảm động sao? Muốn ta quỳ xuống cảm ơn người sao?"
Thẩm Thanh Thuần nhìn hắn, đôi mắt phượng vốn dĩ thanh cao giờ đây chỉ còn sự mệt mỏi cùng cực. "Con không cần cảm ơn ta. Con chỉ cần... không đi vào vết xe đổ của kiếp trước là đủ."
"Muộn rồi!" Mặc Cửu Diên gằn giọng. Hắn buông cằm y ra, vung tay lên trời. Ma quân xung quanh lập tức nhận được lệnh, gào thét lao vào tấn công các đệ tử Thanh Vân còn sót lại. "Hôm nay, ta sẽ san phẳng cái môn phái thối rữa này, và người, ta sẽ mang người về ma giới, giam cầm người đời đời kiếp kiếp!"
Trận chiến nổ ra dữ dội hơn bao giờ hết. Chưởng môn và các trưởng lão khác lao vào ngăn cản ma quân, nhưng sức mạnh của Mặc Cửu Diên lúc này đã vượt xa sự tưởng tượng của họ. Hắn chỉ cần phất tay, những trận pháp hộ sơn kiên cố nhất đều tan vỡ như bong bóng xà phòng.
Thẩm Thanh Thuần cầm kiếm đứng chắn trước lối vào chính điện. Y biết mình không phải đối thủ của hắn lúc này, nhưng y không thể lùi bước.
"Cửu Diên, dừng tay lại! Đừng để ma tính hoàn toàn chiếm hữu con!"
"Ma tính? Ta chính là Ma! Chính người đã tạo ra ta của ngày hôm nay!" Mặc Cửu Diên triệu hồi một thanh kiếm đen kịt từ hư không, mũi kiếm chỉ thẳng vào tim y. "Năm đó người đâm ta một kiếm, hôm nay, ta trả lại cho người."
Hắn lao tới như một tia chớp đen. Thẩm Thanh Thuần đưa Trường Minh kiếm lên đỡ, nhưng lực đạo kinh hồn khiến y văng ra xa, va mạnh vào cột đá lớn. Máu từ khóe miệng y chảy ra không ngừng, nhuốm đỏ cả một mảng đạo bào.
Mặc Cửu Diên không cho y thời gian nghỉ ngơi, hắn liên tiếp tung ra những chiêu thức sát phạt. Thẩm Thanh Thuần chỉ biết phòng thủ, y không hề tung ra một chiêu tấn công nào. Y chỉ nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng một sự bao dung đến đau đớn, điều này càng khiến Mặc Cửu Diên điên tiết hơn.
"Tại sao không đánh trả? Tại sao luôn dùng ánh mắt đó nhìn ta?" Mặc Cửu Diên gầm lên, thanh ma kiếm trong tay rung động dữ dội.
Hắn vung một kiếm chí mạng hướng thẳng vào cổ họng y. Thẩm Thanh Thuần nhắm mắt lại, y không tránh né. Y đã quá mệt mỏi rồi. Nếu cái chết của y có thể làm dịu đi hận thù trong lòng hắn, y sẵn lòng chấp nhận.
Nhưng mũi kiếm dừng lại cách cổ y chỉ một tấc.
Mặc Cửu Diên run rẩy. Hắn nhìn thấy những vết sẹo ma văn đang bắt đầu lan bò lên cổ Thẩm Thanh Thuần – dấu hiệu cho thấy ma tính mà y trấn áp bấy lâu nay đang bộc phát vì linh lực của y đã cạn kiệt.
"Người..." Mặc Cửu Diên lẩm bẩm.
Đúng lúc này, từ phía xa, một đệ tử Thanh Vân vì quá sợ hãi và căm hận đã lén lút phóng ra một mũi tên linh lực hướng về phía lưng Mặc Cửu Diên.
Thẩm Thanh Thuần là người đầu tiên nhận thấy. Không một chút suy nghĩ, y dùng hết sức tàn lao đến, đẩy Mặc Cửu Diên ra và dùng tấm thân mình che chắn.
"Phập!"
Mũi tên linh lực xuyên qua vai Thẩm Thanh Thuần. Y ngã nhào vào lòng Mặc Cửu Diên, hơi thở trở nên mỏng manh như sương khói.
Cả chiến trường đột ngột im lặng. Mặc Cửu Diên ngây người nhìn người trong lòng mình. Hắn cảm nhận được máu nóng của y thấm qua lớp trường bào đen, thấm vào da thịt hắn. Cảm giác này... giống hệt như kiếp trước, nhưng lần này người đổ máu lại là y.
"Tại sao..." Mặc Cửu Diên thầm thì, đôi mắt đỏ rực thoáng hiện vẻ hoang mang tột độ. "Tại sao người lại cứu ta? Ta là kẻ muốn giết người kia mà!"
Thẩm Thanh Thuần khó khăn ngẩng đầu lên, bàn tay y run rẩy đưa lên chạm vào hạt Ma Tâm trên ngực hắn. Một luồng linh lực thanh khiết cuối cùng từ ngón tay y truyền vào hạt tinh thể, làm dịu đi luồng ma khí bạo ngược đang cuộn trào bên trong.
"Vì con... là đồ đệ của ta..." Thẩm Thanh Thuần mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo nhưng đầy chân thành. "Dù con là Ma hay là Người... ta cũng sẽ không để ai... làm hại con."
Nói xong, y hoàn toàn ngất đi.
Mặc Cửu Diên siết chặt y trong vòng tay. Một cảm giác sợ hãi chưa từng có bủa vây lấy hắn. Hắn nhận ra rằng, dù hắn có căm hận y đến đâu, hắn cũng không thể chịu đựng được cảnh tượng y biến mất khỏi thế gian này. Hắn hận y, nhưng hắn cũng điên cuồng khao khát y.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn đám đệ tử Thanh Vân đang đứng đó, nhìn đám ma quân đang chờ lệnh. Một luồng sát khí khủng khiếp bùng nổ từ người hắn.
"Cút hết cho ta!"
Một tiếng gầm vang trời, luồng ma khí cực mạnh đẩy lui tất cả mọi người ra xa hàng trăm trượng. Mặc Cửu Diên bế thốc Thẩm Thanh Thuần lên, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía chân trời.
"Trận chiến hôm nay dừng lại ở đây. Nhưng hãy nhớ kỹ, mạng của y thuộc về ta. Kẻ nào dám chạm vào y, ta sẽ bắt cả tu chân giới này phải chôn cùng!"
Hắn hóa thành một luồng hắc phong, mang theo Thẩm Thanh Thuần biến mất vào đám mây đen, để lại một Thanh Vân Phái tan hoang và đầy rẫy sự kinh hoàng.
Mặc Cửu Diên đưa Thẩm Thanh Thuần về một thung lũng sâu nằm giữa ranh giới ma giới và nhân gian – nơi mà hắn đã bí mật xây dựng một cung điện ngầm bằng ma lực. Hắn đặt y nằm trên chiếc giường bằng ngọc băng ngàn năm – thứ có thể giúp ổn định hàn độc trong người y.
Hắn ngồi bên cạnh giường, lặng lẽ nhìn gương mặt trắng bệch của y. Bàn tay hắn vuốt ve vết sẹo do mũi tên gây ra trên vai y, rồi lại trượt xuống nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của y.
"Người thật ích kỷ, Thẩm Thanh Thuần." Hắn thì thầm, giọng nói chứa đựng sự u uất. "Người nghĩ rằng cứu ta một mạng là ta sẽ tha thứ cho người sao? Không đâu. Ta sẽ giữ người ở đây, dùng mọi loại linh dược tốt nhất để kéo dài mạng sống của người, để người phải nhìn thấy ta hủy diệt tất cả những gì người trân quý."
Hắn cúi xuống, áp môi mình vào trán y, nơi vẫn còn vương lại chút hơi lạnh của hàn độc.
"Người đã chọn cứu ta, vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần để sống trong địa ngục của ta đi."
Dù nói những lời tàn độc, nhưng tay hắn lại không tự chủ được mà siết chặt lấy tay y, như sợ rằng chỉ cần buông ra, người nọ sẽ tan biến mất. Ma Tâm trên ngực hắn vẫn đập, nhưng dường như nó không còn đơn thuần là sự bạo ngược nữa, mà xen lẫn vào đó là một thứ cảm xúc kỳ lạ mà hắn không muốn thừa nhận.
Thẩm Thanh Thuần vẫn nằm im lìm, hơi thở yếu ớt nhưng đều đặn. Y không biết rằng, từ giây phút y cứu hắn, trò chơi giữa hai người đã chuyển sang một hướng hoàn toàn khác. Không còn là sư đồ, không còn là chính tà, mà là một sự ràng buộc đẫm máu và đầy xiềng xích.
Đêm đó, Mặc Cửu Diên đứng trên đỉnh cung điện, nhìn về phía dãy núi Côn Luân xa xôi. Hắn biết chính đạo sẽ không để yên chuyện này. Hắn biết trận chiến lớn hơn đang chờ đợi ở phía trước. Nhưng hắn không quan tâm.
Hắn đã có được thứ duy nhất mà hắn thực sự muốn chiếm hữu qua hai kiếp người.
Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh của mùa đông sắp tới. Dưới thung lũng sâu, một ngọn lửa ma đạo bắt đầu bùng cháy, tỏa ra ánh sáng đỏ rực giữa màn đêm đen kịt. Vạn cổ trường minh, nhưng trái tim con người liệu có bao giờ thực sự sáng tỏ?
Mặc Cửu Diên quay trở lại phòng ngủ, ngồi xuống cạnh Thẩm Thanh Thuần. Hắn lấy ra một viên đan dược màu tím, nhẹ nhàng cạy miệng y ra và mớm cho y uống. Cử động của hắn vô cùng dịu dàng, trái ngược hoàn toàn với ánh mắt đầy tính chiếm hữu và hận thù.
"Sư tôn, người đã nói sẽ không để ai làm hại ta. Vậy thì người cũng đừng hòng rời xa ta."
Hắn nằm xuống bên cạnh y, ôm lấy cơ thể lạnh lẽo ấy vào lòng, nhắm mắt lại. Trong bóng tối, tiếng tim đập của hai người dường như hòa làm một, nhịp nhàng và u uất. Một chương mới đầy đau thương và chiếm hữu đã thực sự bắt đầu, nơi mà tình yêu và hận thù không còn ranh giới, nơi mà bóng tối sẽ bao trùm lên tất cả.
Ngày mai, khi Thẩm Thanh Thuần tỉnh lại, y sẽ thấy mình không còn ở Thanh Vân Phái thanh tịnh, mà đang ở trong lồng kính của một con quỷ dữ. Và con quỷ đó, lại chính là người y đã dùng cả hai kiếp để bảo vệ.
Công đạo ở đâu? Nhân quả là gì? Có lẽ ngay cả trời cao cũng không có câu trả lời. Chỉ có gió tuyết vẫn thổi, vô tình và lạnh lẽo, bao phủ lấy những số phận đang oằn mình trong đau khổ và hận thù.
Trò chơi này, ai mới là kẻ thực sự bị giam cầm? Là người nằm trên giường, hay là kẻ đang canh giữ bên cạnh? Thời gian sẽ trả lời, nhưng có lẽ câu trả lời ấy sẽ nhuốm đầy máu và nước mắt của cả hai.
Mặc Cửu Diên khẽ thở dài, hắn vùi đầu vào cổ y, chìm vào giấc ngủ không mộng mị lần đầu tiên sau khi trùng sinh. Hắn đã có được y, nhưng tại sao lòng hắn vẫn thấy trống rỗng đến lạ kỳ?
Có lẽ, thứ hắn muốn không phải là thể xác này, mà là linh hồn đã từng đâm hắn một kiếm kia. Và để lấy được linh hồn ấy, hắn sẽ còn phải đánh đổi rất nhiều thứ, kể cả chính bản thân mình.
Mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Định mệnh lại một lần nữa xoay chuyển, và lần này, nó sẽ không dừng lại cho đến khi một trong hai hoàn toàn tan biến.