Ánh sáng le lói từ những viên dạ minh châu gắn trên trần động tỏa ra một màu xanh nhạt lạnh lẽo, hắt lên những bức tường đá nhẵn nhụi của cung điện ngầm. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt từ những thạch nhũ phía xa, mỗi tiếng "tõm" vang lên đều như gõ vào tâm trí người ta một nỗi cô độc không lời.
Thẩm Thanh Thuần từ từ mở mắt. Cảm giác đầu tiên ập đến là một cơn đau xé rách ở vai trái, nơi mũi tên linh lực đã xuyên qua. Cơn đau âm ỉ, nóng rát như có hàng ngàn con kiến lửa đang bò trong huyết quản. Y cố gắng cử động cánh tay nhưng nhận ra cơ thể mình nặng nề như chì, linh lực trong đan điền hoàn toàn trống rỗng, giống như một giếng cạn bị lấp đầy bởi cát bụi.
Y nhìn lên trần nhà, rồi nhìn xung quanh. Đây không phải là tẩm điện trên đỉnh Côn Luân. Nơi này nồng nặc mùi trầm hương pha lẫn với một chút vị tanh tao đặc trưng của ma khí. Chiếc giường y đang nằm được tạc từ một khối ngọc băng khổng lồ, tỏa ra hơi lạnh thấu xương nhưng lại giúp xoa dịu phần nào cơn nóng sốt trong người y.
"Tỉnh rồi sao?"
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên từ phía góc tối của căn phòng. Thẩm Thanh Thuần khựng lại, y quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh. Mặc Cửu Diên đang ngồi đó, trên một chiếc ghế bành bọc da thú đen tuyền. Hắn vẫn mặc bộ trường bào màu đen thêu chỉ đỏ rực rỡ, nhưng mái tóc đã được xõa tự do, che khuất nửa khuôn mặt. Trong tay hắn là một chén thuốc màu tím sẫm, hơi nóng bốc lên che mờ ánh mắt đỏ rực.
Thẩm Thanh Thuần định ngồi dậy nhưng cơn choáng váng khiến y ngã xuống gối. Y thều thào hỏi, giọng khàn đặc:
"Đây là... đâu? Con... con rốt cuộc muốn làm gì?"
Mặc Cửu Diên đứng dậy, từng bước chân của hắn trên mặt sàn đá phát ra âm thanh đều đặn, khô khốc. Hắn tiến lại gần giường, ngồi xuống mép ngọc băng, đưa tay nâng cằm Thẩm Thanh Thuần lên. Ngón tay hắn lạnh ngắt, cái lạnh của một kẻ đã đánh mất hoàn toàn hơi ấm của nhân gian.
"Đây là Cửu U Điện, nằm sâu dưới lòng Thung lũng Tử vong. Một nơi mà ngay cả chưởng môn của người cũng không bao giờ tìm thấy được." Hắn nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Ta muốn làm gì ư? Sư tôn, người chẳng phải đã nói sẽ không để ai làm hại ta sao? Vậy thì ta đang thực hiện tâm nguyện của người đấy. Ta đang giữ người lại đây, để người có thể bảo vệ ta mỗi ngày, mỗi giờ."
Thẩm Thanh Thuần nhìn vào đôi mắt đỏ rực của đồ đệ, lòng y đau thắt lại. Y không thấy sự oai phong của một Ma Tôn, mà chỉ thấy một linh hồn đang vặn vẹo trong thù hận và tổn thương. Y đưa bàn tay còn cử động được, run rẩy chạm vào ống tay áo của hắn.
"Cửu Diên... quay đầu lại đi... Ma đạo không có kết cục tốt đẹp đâu..."
"Quay đầu?" Mặc Cửu Diên đột ngột gạt tay y ra, chén thuốc trên tay hắn sóng sánh suýt đổ. "Người bảo ta quay đầu về đâu? Về cái ngày người đâm ta một kiếm xuyên tim sao? Hay về cái ngày người lừa dối ta bằng sự quan tâm giả tạo ở Thanh Vân Phái? Sư tôn, người thật sự rất giỏi việc dạy bảo người khác, nhưng người lại quên mất rằng chính người là kẻ đã đẩy ta vào con đường này."
Hắn múc một thìa thuốc, đưa đến bên môi Thẩm Thanh Thuần.
"Uống đi. Đây là đan dược được luyện từ máu của nghìn con yêu thú và cỏ mục nát ở ma giới. Nó sẽ giúp người giữ mạng, nhưng đồng thời cũng sẽ khiến linh lực chính đạo của người vĩnh viễn không thể khôi phục. Từ nay về sau, người chỉ là một người bình thường, một tù nhân của ta."
Thẩm Thanh Thuần mím chặt môi, y quay mặt đi chỗ khác. Sự kiêu hãnh của một tiên nhân không cho phép y tiếp nhận thứ tà vật đó.
Mắt Mặc Cửu Diên híp lại, một tia nguy hiểm lóe lên. Hắn đặt chén thuốc xuống bàn đá cạnh giường, rồi bất thình lình bóp chặt lấy hai má của Thẩm Thanh Thuần, ép y phải mở miệng.
"Người không có quyền từ chối!"
Hắn ngụm một ngụm thuốc lớn, rồi cúi xuống, áp môi mình vào môi Thẩm Thanh Thuần, thô bạo đẩy toàn bộ chất lỏng đắng ngắt vào cổ họng y. Thẩm Thanh Thuần bị sặc, y vùng vẫy yếu ớt, nước mắt chảy dài xuống thái dương. Vị đắng nồng của thuốc và hơi lạnh từ cơ thể Mặc Cửu Diên hòa quyện vào nhau, khiến y cảm thấy nhục nhã vô cùng.
Sau khi ép y uống hết chén thuốc, Mặc Cửu Diên mới buông ra. Hắn dùng ngón tay lau đi vết thuốc còn vương trên môi y, động tác đột nhiên trở nên dịu dàng một cách đáng sợ.
"Ngoan lắm. Chỉ cần người nghe lời, ta sẽ không làm đau người."
Thẩm Thanh Thuần thở dốc, y nhìn hắn với ánh mắt đầy bi thương. "Con... con hận ta đến thế sao?"
Mặc Cửu Diên khựng lại. Hắn đứng dậy, đi về phía cửa sổ đá nhìn ra bên ngoài thung lũng sương mù dày đặc.
"Hận? Ta không biết nữa. Có lẽ là hận, có lẽ là muốn thấy người phải đau khổ giống như ta. Sư tôn, người có biết ở kiếp trước, khoảnh khắc mũi kiếm của người đâm vào ngực ta, ta đã nghĩ gì không? Ta đã nghĩ rằng, hóa ra tất cả những năm tháng ta kính trọng người, yêu quý người, đều chỉ là một trò cười. Ta đã thề rằng nếu có kiếp sau, ta sẽ khiến người phải nếm trải cảm giác bị người mình tin tưởng nhất chà đạp."
Hắn quay lại, bước tới bên một giá treo bằng đồng, lấy xuống một sợi xích dài. Sợi xích được làm từ Hắc Kim, trên đó khắc đầy những lá bùa phong ấn ma đạo màu đỏ máu. Hắn tiến lại gần chân giường, nắm lấy cổ chân gầy guộc của Thẩm Thanh Thuần.
"Cạch."
Tiếng khóa cơ khí vang lên khô khốc. Sợi xích đã được quấn chặt quanh cổ chân y, đầu kia được gắn vào một vòng tròn thép cố định sâu trong lòng ngọc băng.
Thẩm Thanh Thuần bàng hoàng nhìn sợi xích đen kịt trên chân mình. "Con... con xích ta?"
"Để người không chạy mất." Mặc Cửu Diên thản nhiên đáp. "Sư tôn vốn dĩ là mây trên trời, ta phải dùng xích mới giữ người lại được dưới đất này."
Hắn vuốt ve sợi xích, vẻ mặt đầy thỏa mãn. "Sợi xích này có linh tính, nếu người rời xa khỏi chiếc giường này quá mười trượng, nó sẽ tự động thắt chặt lại, khiến người đau đớn không thôi. Cho nên, đừng dại dột mà tìm cách trốn thoát."
Thẩm Thanh Thuần nhắm mắt lại, y không còn sức để tranh cãi hay oán trách nữa. Nỗi đau thể xác cộng với sự tổn thương tinh thần khiến y rơi vào trạng thái kiệt quệ. Y thấy mình giống như một con chim bị bẻ gãy cánh, bị nhốt trong một cái lồng vàng đen tối của hận thù.
Những ngày sau đó, Cửu U Điện trở thành thế giới duy nhất của Thẩm Thanh Thuần. Mặc Cửu Diên dường như bỏ mặc mọi sự vụ ở ma giới để ở lại đây với y. Hắn đích thân chăm sóc vết thương cho y, đích thân mớm cơm, mớm thuốc. Thỉnh thoảng, hắn lại ngồi bên giường, đọc cho y nghe những cuốn bí tịch ma đạo mà trước đây y luôn coi là tà vật.
Y không nói gì, chỉ im lặng chịu đựng tất cả. Y thấy Mặc Cửu Diên thỉnh thoảng lại nhìn mình với ánh mắt rất lạ – một sự pha trộn giữa khát khao chiếm hữu và một chút gì đó giống như sự hối hận đang trỗi dậy. Nhưng ngay lập tức, hắn sẽ lại trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn.
Một buổi tối, khi tuyết ngoài thung lũng đang rơi dày đặc, Mặc Cửu Diên mang vào một bình rượu đỏ rực. Hắn đã uống khá nhiều, gương mặt hơi ửng hồng, đôi mắt đỏ rực phảng phất chút hơi men.
Hắn ngồi xuống cạnh Thẩm Thanh Thuần, không nói một lời, chỉ im lặng nhìn y. Thẩm Thanh Thuần lúc này đã có thể ngồi dậy được, y dựa lưng vào thành giường đá, nhìn bóng tối bao trùm căn phòng.
"Sư tôn, người có bao giờ yêu ai không?" Mặc Cửu Diên đột ngột hỏi, giọng nói hơi nhừa nhựa.
Thẩm Thanh Thuần khẽ lắc đầu. "Ta là người tu hành, tâm hướng về đại đạo, chưa từng nghĩ đến chuyện hồng trần."
"Nói dối!" Mặc Cửu Diên cười lớn, tiếng cười đầy vẻ cay đắng. "Nếu người không yêu, tại sao người lại gánh chịu ma tính thay ta? Tại sao người lại khóc khi ta chết? Sư tôn, người tự lừa mình dối người giỏi thật đấy. Người yêu ta, nhưng người lại sợ hãi cái tình cảm đó, người sợ nó sẽ làm bẩn đi cái danh hiệu tiên nhân thanh cao của người!"
Hắn chồm tới, ép Thẩm Thanh Thuần vào thành giường. Mùi rượu nồng nặc phả vào mặt y.
"Người yêu ta, đúng không? Trả lời ta đi!"
Thẩm Thanh Thuần nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng nỗi buồn vô hạn. "Ta yêu con, Cửu Diên. Nhưng đó là tình yêu của một người thầy dành cho đồ đệ, của một người cha dành cho con cái. Ta muốn con sống tốt, muốn con không đi lầm đường. Nếu đó gọi là yêu, thì ta nhận."
Mặc Cửu Diên sững sờ. Hắn không ngờ y lại thừa nhận một cách thẳng thắn như vậy. Nhưng câu trả lời "tình thầy trò" đó lại như một nhát dao đâm vào lòng tự ái của hắn. Hắn muốn nhiều hơn thế. Hắn muốn y phải nhìn hắn như một người đàn ông, muốn y phải khao khát hắn giống như cách hắn đang khao khát y.
Hắn điên cuồng hôn lên môi y, nụ hôn nồng mùi rượu và sự chiếm hữu cực đoan. Thẩm Thanh Thuần không phản kháng, y để mặc hắn làm gì thì làm. Sự im lặng của y khiến Mặc Cửu Diên càng thêm tức giận. Hắn cắn mạnh vào môi y khiến máu chảy ra.
"Người không cảm thấy gì sao? Người coi ta là gì?"
"Ta coi con là đồ đệ của ta, người mà ta đã hứa sẽ bảo vệ bằng cả mạng sống." Thẩm Thanh Thuần thầm thì khi hắn dừng lại để lấy hơi.
Mặc Cửu Diên gầm lên một tiếng, hắn vung tay hất đổ bình rượu trên bàn. Mảnh sứ vỡ nát văng tung tóe trên sàn đá.
"Ta không cần sự bảo vệ đó! Ta cần người phải đau khổ, cần người phải hận ta!"
Hắn lao ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại. Thẩm Thanh Thuần nghe thấy tiếng sợi xích sắt rung lên rền rĩ dưới chân mình. Y mệt mỏi nằm xuống, nhìn ánh sáng xanh mờ ảo của dạ minh châu. Y biết, Mặc Cửu Diên đang bị lạc lối trong chính mê cung hận thù mà hắn tạo ra. Càng muốn chiếm hữu, hắn lại càng thấy trống rỗng.
Sáng hôm sau, Mặc Cửu Diên không xuất hiện. Một tên ma nô mang thức ăn vào cho y, vẻ mặt đầy sợ hãi. Hắn nói rằng chủ thượng đang nổi trận lôi đình ở chính điện vì tin tức chính đạo đang tập hợp lực lượng để tấn công Cửu U Điện.
Thẩm Thanh Thuần lo lắng. Y biết nếu cuộc chiến nổ ra, sẽ có rất nhiều người phải đổ máu. Y muốn ngăn cản, nhưng nhìn sợi xích trên chân, y chỉ biết thở dài bất lực.
Buổi chiều, Mặc Cửu Diên trở lại. Trên người hắn còn vương mùi máu tươi, ánh mắt lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Hắn đi thẳng tới bên giường, nhìn Thẩm Thanh Thuần một hồi lâu rồi nói:
"Bọn người Thanh Vân Phái đang đến. Bọn chúng muốn 'giải cứu' người. Sư tôn, người có muốn thấy bọn chúng chết thảm trước mặt người không?"
Thẩm Thanh Thuần nắm chặt lấy tay áo hắn. "Cửu Diên, dừng lại đi! Đừng giết thêm người nữa. Nếu con muốn hận, cứ hận một mình ta là đủ rồi. Thả bọn họ đi, ta sẽ ở lại đây với con mãi mãi."
Mặc Cửu Diên khựng lại, hắn nhìn bàn tay y đang níu kéo mình. "Người thật sự sẽ ở lại? Không trốn chạy? Không oán hận?"
"Phải. Ta sẽ ở lại." Thẩm Thanh Thuần gật đầu chắc chắn.
Mặc Cửu Diên cười khẩy. "Ta không tin người. Người nói vậy chỉ để cứu bọn họ thôi. Sư tôn, người vẫn luôn hy sinh vì người khác như thế, thật là vĩ đại làm sao. Nhưng ta sẽ không để người được toại nguyện dễ dàng vậy đâu."
Hắn lấy ra một viên thuốc màu đen, bắt y phải uống vào.
"Đây là Đoạn Hồn Tán. Nếu trong vòng ba ngày người có ý định bỏ trốn hoặc tự sát, nó sẽ lập tức phát tác, khiến linh hồn người tan biến vĩnh viễn. Ta muốn người phải sống để chứng kiến sự sụp đổ của cái gọi là chính đạo."
Hắn quay lưng bỏ đi, để lại Thẩm Thanh Thuần ngồi đó với nỗi lo âu tột cùng. Y biết Mặc Cửu Diên đã hoàn toàn đánh mất lý trí. Tình yêu và hận thù trong hắn đã biến thành một loại độc dược phát tác điên cuồng.
Đêm hôm đó, tiếng hò reo chiến đấu từ phía cổng thung lũng vọng vào tận cung điện ngầm. Ánh sáng của các loại pháp bảo lóe lên rực rỡ cả một góc trời. Thẩm Thanh Thuần ngồi trên giường, nghe tiếng sợi xích sắt va vào nhau leng keng theo mỗi nhịp thở dồn dập của mình.
Y cố gắng vận dụng một chút linh lực còn sót lại trong gân mạch để phá bỏ bùa chú trên sợi xích. Đau đớn như bị hàng ngàn lưỡi dao cắt qua da thịt, nhưng y không dừng lại. Y phải ra ngoài đó, phải ngăn cản thảm cảnh này.
Sau nhiều giờ vật lộn, khi mồ hôi đã thấm đẫm tấm lưng và máu bắt đầu rỉ ra từ cổ chân bị xích, y nghe thấy một tiếng "rắc" nhỏ. Vòng khóa bằng Hắc Kim đã xuất hiện một vết nứt.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Mặc Cửu Diên bước vào, toàn thân đẫm máu, hơi thở hổn hển. Hắn nhìn thấy Thẩm Thanh Thuần đang cố phá xích, đôi mắt hắn lập tức trở nên đỏ ngầu vì giận dữ.
"Người dám lừa ta!"
Hắn lao tới, nắm lấy cổ áo y, nhấc bổng y lên. "Ta đã đối xử với người tốt như vậy, ta đã chăm sóc người như thế, mà người vẫn muốn bỏ trốn theo bọn chúng sao?"
"Ta không bỏ trốn! Ta chỉ muốn ngăn cản cuộc chiến này!" Thẩm Thanh Thuần hét lên.
"Dối trá!" Mặc Cửu Diên ném y xuống giường. Hắn bắt đầu xé rách y phục của y, sự điên cuồng trong mắt hắn đã đạt đến đỉnh điểm. "Nếu người muốn đi đến thế, thì ta sẽ khiến người không bao giờ có thể đứng trước mặt bọn chúng một lần nào nữa!"
Trong bóng tối của cung điện ngầm, một bi kịch mới lại bắt đầu. Tiếng gió rít qua khe đá hòa cùng tiếng khóc thầm lặng của một tiên nhân bị vấy bẩn. Sợi xích sắt trên chân y vẫn leng keng, như một lời nhắc nhở về sự ràng buộc không thể tháo gỡ.
Mặc Cửu Diên nhìn người đang nằm dưới thân mình, lòng hắn đau đớn như bị vò nát. Hắn đã có được y, đã chiếm đoạt được y, nhưng tại sao hắn vẫn cảm thấy y đang ở rất xa? Tại sao ánh mắt y nhìn hắn vẫn chứa đựng sự thương hại hơn là hận thù?
"Hận ta đi! Xin người hãy hận ta đi!" Hắn gào lên trong tâm tưởng.
Nhưng Thẩm Thanh Thuần chỉ nhắm mắt lại, một giọt lệ trong vắt chảy xuống từ khóe mi y. Y không hận hắn. Y chỉ hận số phận đã quá trớ trêu, hận bản thân đã không đủ mạnh mẽ để cứu vớt một linh hồn đang chìm sâu vào bóng tối.
Cuộc chiến bên ngoài vẫn đang tiếp diễn, nhưng bên trong căn phòng này, tất cả dường như đã sụp đổ. Những mảnh vỡ của tình yêu và thù hận rơi đầy trên mặt ngọc lạnh lẽo. Tuyết vẫn rơi, vô tình và trắng xóa, bao phủ lấy thung lũng của sự chết chóc.
Sáng hôm sau, khi ánh sáng lờ mờ của ngày mới len lỏi vào, Mặc Cửu Diên tỉnh dậy. Hắn nhìn thấy Thẩm Thanh Thuần đang nằm im lìm, gương mặt tái nhợt như một xác chết. Hắn hốt hoảng sờ lên mũi y, hơi thở mỏng manh đến mức gần như không cảm nhận được.
Hắn run rẩy ôm lấy y vào lòng. "Sư tôn... người đừng chết... ta xin người..."
Sự điên cuồng của đêm qua tan biến, nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn nhận ra rằng nếu y chết đi, hắn sẽ hoàn toàn trống rỗng, thế giới này sẽ chẳng còn ý nghĩa gì đối với hắn nữa.
Hắn bắt đầu truyền toàn bộ ma lực của mình vào cơ thể y, cố gắng kéo giữ lấy linh hồn đang muốn bay đi.
"Người không được chết! Ta chưa cho phép người chết!"
Trong căn phòng tối tăm ấy, vị Ma Tôn vạn người khiếp sợ đang khóc lóc thảm thiết bên cạnh tù nhân của mình. Sợi xích sắt dưới chân Thẩm Thanh Thuần vẫn lấp lánh sắc đen lạnh lẽo, minh chứng cho một tình yêu sai trái và một hận thù không lối thoát.
Định mệnh một lần nữa lại chơi đùa với họ. Khi một người muốn chết, người kia lại điên cuồng muốn giữ lại. Khi một người muốn buông tay, người kia lại xiết chặt thêm xiềng xích.
Và thung lũng Tử vong vẫn cứ thế, im lìm chứng kiến sự luân hồi của đau thương. Liệu ánh sáng ban mai có bao giờ xuyên qua được lớp sương mù dày đặc để sưởi ấm cho hai tâm hồn đang rỉ máu này không? Hay họ sẽ mãi mãi bị giam cầm trong cái vòng xoáy nghiệt ngã này cho đến tận cùng thời gian?
Câu trả lời vẫn còn nằm sâu trong bóng tối của Cửu U Điện, nơi mà mỗi hơi thở đều nhuốm màu tuyệt vọng. Mặc Cửu Diên vẫn ôm chặt Thẩm Thanh Thuần, đầu hắn gục lên vai y, miệng liên tục lẩm bẩm những lời xin lỗi mà lẽ ra hắn phải nói từ rất lâu rồi. Nhưng y có nghe thấy không? Hay y đã chọn cách khép lại tâm hồn mình vĩnh viễn?
Trời sáng hẳn. Tiếng chiến trận bên ngoài đã ngưng bặt. Có lẽ phe chính đạo đã rút lui, hoặc có lẽ họ đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Nhưng điều đó không còn quan trọng với Mặc Cửu Diên nữa. Thứ duy nhất hắn quan tâm lúc này là hơi ấm đang dần cạn kiệt trong vòng tay mình.
Hắn đứng dậy, bế Thẩm Thanh Thuần đi về phía suối nước nóng linh thiêng ở sâu trong động. Hắn sẽ dùng mọi cách để cứu y, dù có phải trả giá bằng cả tu vi của mình.
"Sư tôn, người đừng hòng bỏ ta mà đi."
Bước chân hắn vững chãi trên đá lạnh, nhưng trái tim hắn thì đang run rẩy từng cơn. Một chương mới đầy u ám và giằng xé đang mở ra, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa tình yêu và thù hận trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết.