Hơi nước bốc lên từ hồ linh tuyền sâu trong lòng núi, tạo nên một màn sương mù mờ ảo, quấn quýt lấy những cột đá thạch nhũ lấp lánh. Nước ở đây không phải màu trong suốt thông thường mà mang sắc xanh lục bảo, tỏa ra linh khí đậm đặc có thể chữa lành vạn vật. Mặc Cửu Diên bước xuống hồ, nước ngập đến ngang thắt lưng hắn. Trên tay hắn, Thẩm Thanh Thuần nằm im lìm, mái tóc trắng dài xõa tung trên mặt nước như những sợi tơ băng mỏng manh.
Hắn nhẹ nhàng đặt y nằm tựa vào một tảng đá nhẵn nhụi giữa lòng hồ, để làn nước ấm áp bao phủ lấy cơ thể gầy gò của y. Ánh mắt đỏ rực của Mặc Cửu Diên không rời khỏi gương mặt nhợt nhạt kia dù chỉ một giây. Hắn run rẩy đưa tay vuốt đi những giọt nước đọng trên hàng mi y, lòng bàn tay chạm vào làn da lạnh ngắt khiến tim hắn thắt lại.
"Đừng đi... Sư tôn, xin người..."
Hắn lẩm bẩm như kẻ mất hồn. Hắn bắt đầu vận chuyển ma khí, nhưng lần này không phải để công phá hay hủy diệt. Hắn dùng hạt Ma Tâm trên ngực làm cầu nối, ép buộc linh lực và ma lực trong cơ thể mình hòa quyện vào nhau, tạo thành một nguồn năng lượng trung hòa để truyền vào người Thẩm Thanh Thuần. Đây là một quá trình vô cùng nguy hiểm, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, cả hai sẽ bị bạo kích mà nổ tan xác.
Ma khí đen kịt từ lòng bàn tay Mặc Cửu Diên từ từ đi vào lồng ngực Thẩm Thanh Thuần. Khi hai nguồn sức mạnh chạm nhau, mặt nước linh tuyền bỗng sôi sục, những gợn sóng đập vào vách đá tạo nên âm thanh rền rĩ. Thẩm Thanh Thuần khẽ nấc lên, chân mày y nhíu chặt lại vì đau đớn. Mồ hôi hòa cùng nước hồ chảy ròng ròng trên trán y.
Mặc Cửu Diên nghiến răng chịu đựng. Việc trung hòa lực lượng khiến kinh mạch của chính hắn cũng bắt đầu nứt vỡ, máu rỉ ra từ khóe mắt và lỗ tai, nhưng hắn không quan tâm. Hắn chỉ biết rằng, nếu người nọ không tỉnh lại, hắn sẽ phát điên.
Sau gần hai canh giờ vật lộn giữa ranh giới sinh tử, hơi thở của Thẩm Thanh Thuần bắt đầu ổn định trở lại. Sắc mặt y từ trắng bệch dần chuyển sang hồng nhạt. Mặc Cửu Diên kiệt sức, hắn gục đầu vào vai y, thở dốc. Hắn cảm nhận được nhịp tim yếu ớt nhưng đều đặn của y đập vào lồng ngực mình.
Sống rồi.
Hắn bế y ra khỏi hồ, dùng một đạo hỏa thuật nhỏ để làm khô y phục và sưởi ấm căn phòng. Hắn đặt y nằm lại lên giường ngọc băng, nhưng lần này, hắn không dùng sợi xích sắt kia nữa. Sợi xích Hắc Kim giờ đây nằm trơ trọi một góc sàn, trông thật lạc lõng và mỉa mai.
Mặc Cửu Diên ngồi bệt dưới sàn, lưng tựa vào thành giường, mắt nhắm nghiền. Hắn thấy mình thật nực cười. Một mặt hắn muốn hành hạ y, muốn nhìn y tuyệt vọng, nhưng mặt khác hắn lại sẵn sàng đánh đổi cả tu vi để cứu mạng y. Hắn giống như một đứa trẻ đang cố gắng xé nát món đồ chơi mình yêu thích nhất, để rồi lại khóc lóc tìm cách dán chúng lại.
Khi ánh trăng nhạt nhòa lọt qua khe đá, Thẩm Thanh Thuần khẽ cử động ngón tay. Y cảm thấy một sự ấm áp chưa từng có chảy trong huyết quản, giống như băng tuyết ngàn năm đang tan chảy dưới ánh mặt trời mùa xuân. Y mở mắt, thấy trần động quen thuộc và bóng dáng người thiếu niên đang ngồi gục bên cạnh giường.
Y không gọi hắn, chỉ im lặng nhìn bóng lưng ấy. Mặc Cửu Diên trông thật nhỏ bé trong bộ trường bào đen rộng lớn, vai hắn khẽ run rẩy theo từng nhịp thở mệt mỏi. Thẩm Thanh Thuần đưa tay ra, định chạm vào tóc hắn, nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng. Y nên đối mặt với hắn thế nào đây? Với tư cách là nạn nhân của sự chiếm hữu, hay với tư cách là người thầy đã thất bại trong việc dạy dỗ đồ đệ?
Mặc Cửu Diên giật mình tỉnh giấc. Thấy Thẩm Thanh Thuần đã tỉnh, hắn lập tức đứng bật dậy, nhưng vì kiệt lực nên hắn lảo đảo suýt ngã.
"Người... người tỉnh rồi?" Giọng hắn khàn đục, chứa đầy sự lo âu.
Thẩm Thanh Thuần nhìn vết máu khô trên mặt hắn, nhẹ giọng hỏi: "Tại sao lại cứu ta?"
Mặc Cửu Diên khựng lại, đôi mắt đỏ rực lánh đi chỗ khác. Hắn lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày, nhưng giọng nói vẫn không giấu được sự run rẩy: "Ta nói rồi, mạng của người thuộc về ta. Khi ta chưa cho phép chết, người không có quyền được chết."
Hắn đi tới bàn, rót một chén nước linh sâm đưa cho y. "Uống đi."
Thẩm Thanh Thuần đón lấy chén nước, tay y chạm nhẹ vào tay hắn. Lần này, Mặc Cửu Diên không rụt tay lại. Hắn đứng im đó, để mặc cho sự tiếp xúc ngắn ngủi ấy kéo dài.
"Cửu Diên, ta đã thấy rồi." Thẩm Thanh Thuần nói sau khi uống xong.
"Thấy cái gì?"
"Ta thấy mảnh linh hồn của ta bên trong hạt Ma Tâm của con. Và ta cũng thấy... sự đau đớn của con."
Mặc Cửu Diên cười khẩy, hắn quay lưng lại với y. "Người không thấy gì cả. Người chỉ đang thương hại ta thôi. Ta là Ma Tôn, ta có sức mạnh của cả ma giới, ta chẳng cần sự thương hại của bất kỳ ai, nhất là từ người."
"Đó không phải thương hại." Thẩm Thanh Thuần ngồi dậy, y phục trắng muốt chảy dài trên mặt ngọc. "Đó là sự thấu hiểu. Kiếp trước, ta đã chọn cách tàn nhẫn nhất để cứu con, và ta đã lầm. Ta tưởng rằng giết đi thể xác ma tính của con sẽ giúp linh hồn con được giải thoát, nhưng ta lại quên mất rằng hận thù mới chính là thứ xiềng xích nặng nề nhất."
Y bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt đá lạnh lẽo. Không còn sợi xích sắt, y cảm thấy nhẹ nhõm nhưng cũng trống trải lạ kỳ. Y tiến lại gần Mặc Cửu Diên, đặt tay lên vai hắn.
"Con hận ta, điều đó là đúng. Nhưng đừng để hận thù nuốt chửng bản tâm của con một lần nữa. Con nhìn xem, vì cứu ta mà con đã tự hủy hoại kinh mạch của mình. Đây có phải là kết cục con muốn không?"
Mặc Cửu Diên xoay người lại, hắn gạt tay y ra, đôi mắt rực lửa giận dữ. "Người thì biết gì về bản tâm của ta? Ta đã chết một lần dưới tay người! Ta đã phải bò ra từ vực sâu địa ngục để quay lại đây! Ta muốn người phải đau, phải khổ, phải quỳ dưới chân ta để cầu xin sự tha thứ!"
Hắn dồn y vào vách đá, hơi thở nóng hổi phả vào mặt y. "Người nói muốn bảo vệ ta sao? Vậy thì hãy chứng minh đi. Hãy ở lại đây, làm vật sở hữu của ta, làm đồ chơi của ta. Người có dám không?"
Thẩm Thanh Thuần nhìn thẳng vào mắt hắn, không một chút sợ hãi. "Ta dám."
Câu trả lời ngắn gọn khiến Mặc Cửu Diên sững sờ. Hắn chưa bao giờ nghĩ y sẽ đồng ý một yêu cầu nhục nhã như vậy. Hắn tưởng y sẽ chống trả, sẽ mắng nhiếc hắn là tà ma ngoại đạo, sẽ tìm cái chết để giữ gìn thanh danh.
"Người... người nói gì?"
"Ta nói ta dám." Thẩm Thanh Thuần lặp lại, giọng nói bình thản như mặt hồ không gợn sóng. "Nếu việc ở lại đây có thể làm dịu đi oán khí trong lòng con, nếu nó có thể ngăn con tàn sát thêm những sinh linh vô tội ngoài kia, thì ta sẵn lòng. Danh tiếng, tu vi, thậm chí là mạng sống này... ta đã sớm không còn thiết tha gì nữa."
Mặc Cửu Diên cảm thấy lòng mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Hắn thắng rồi, y đã chịu khuất phục. Nhưng tại sao cảm giác chiến thắng này lại đắng chát đến thế? Tại sao hắn lại thấy mình mới là kẻ thất bại?
Hắn lùi lại một bước, nhìn y như nhìn một sinh vật lạ lùng. "Người điên rồi. Thẩm Thanh Thuần, người thực sự điên rồi."
Hắn lao ra khỏi căn phòng, để lại Thẩm Thanh Thuần đứng một mình giữa sương mù mờ ảo.
Vài ngày sau đó, Mặc Cửu Diên không xuất hiện thường xuyên như trước. Hắn cử một nhóm ma nữ đến chăm sóc y, còn bản thân thì vùi đầu vào việc củng cố quyền lực ở ma giới. Sau cuộc tấn công vào Thanh Vân Phái, chính đạo dường như đã im hơi lặng tiếng, nhưng Mặc Cửu Diên biết đó chỉ là sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn.
Trong khi đó, Thẩm Thanh Thuần dành thời gian để tĩnh tâm. Dù linh lực đã bị phong ấn gần hết, nhưng y vẫn duy trì được sự minh mẫn của tâm trí. Y nhận ra rằng, Cửu U Điện này không chỉ là một nhà tù dành cho y, mà còn là một pháo đài cô độc mà Mặc Cửu Diên tự xây dựng để nhốt chính mình.
Một chiều nọ, y đang ngồi bên cửa sổ đá nhìn xuống thung lũng sương mù, thì Mặc Cửu Diên bước vào. Hắn trông mệt mỏi, tà áo đen vương đầy bụi bặm và máu khô của yêu thú. Hắn không nói gì, chỉ đi tới ngồi xuống bên cạnh y, đầu gục lên bàn đá.
Thẩm Thanh Thuần im lặng một lúc, rồi y nhẹ nhàng đưa tay lên, bắt đầu xoa bóp những huyệt đạo trên đầu hắn. Động tác của y rất điêu luyện và dịu dàng, giống như cách y vẫn thường làm khi hắn còn là một thiếu niên hay bị đau đầu sau những giờ luyện công căng thẳng.
Mặc Cửu Diên khẽ rùng mình, nhưng hắn không đẩy y ra. Hắn nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác ấm áp từ đôi bàn tay của y.
"Sư tôn, tại sao người lại tốt với ta như vậy?" Hắn hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
"Vì ta vẫn nhớ đứa trẻ đã từng đứng dưới tuyết hàng giờ chỉ để xin ta thu nhận làm đồ đệ." Thẩm Thanh Thuần thầm thì. "Đứa trẻ đó có đôi mắt rất sáng, và trái tim rất ấm áp. Ta không tin rằng đứa trẻ đó đã hoàn toàn biến mất."
Mặc Cửu Diên im lặng hồi lâu. "Đứa trẻ đó chết rồi. Chết vào cái đêm trên đỉnh Tuyết Sơn rồi."
"Nó chưa chết. Nó chỉ đang bị tổn thương quá sâu và đang cố gắng xù lông nhím để bảo vệ mình thôi."
Mặc Cửu Diên đột ngột ngồi dậy, hắn nắm lấy cổ tay Thẩm Thanh Thuần, kéo y lại gần. Ánh mắt hắn phức tạp đến cực điểm.
"Người nghĩ rằng chỉ cần vài lời nói ngọt ngào là có thể cảm hóa được ta sao? Người nghĩ ta sẽ thả người về Thanh Vân Phái sao? Đừng mơ mộng nữa. Ta sẽ giữ người ở đây cho đến khi người già đi, chết đi, và linh hồn người sẽ mãi mãi thuộc về ta!"
Thẩm Thanh Thuần mỉm cười, một nụ cười buồn bã. "Ta không mong được về. Ta đã nói rồi, ta sẽ ở lại đây với con. Nhưng Cửu Diên, hãy hứa với ta một điều."
"Điều gì?"
"Đừng để mình trở thành một con quỷ thực sự. Đừng để hận thù biến con thành thứ mà con vốn dĩ căm ghét nhất."
Mặc Cửu Diên nhìn y trân trân, rồi hắn hừ lạnh một tiếng, bỏ tay y ra. Hắn lấy từ trong lòng ngực ra một đóa hoa quỳnh trắng muốt, cánh hoa vẫn còn đọng những hạt sương linh khí. Hắn ném nó lên bàn.
"Hắc Nguyệt Lâm chỉ nở loại hoa này một lần mỗi trăm năm. Ta thấy nó... vướng mắt nên hái về."
Hắn nói xong rồi quay người đi thẳng, bước chân có phần vội vã. Thẩm Thanh Thuần nhìn đóa hoa quỳnh trên bàn, lòng y bỗng cảm thấy một tia hy vọng nhen nhóm. Mặc Cửu Diên vẫn là Mặc Cửu Diên. Hắn hận y, nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn vẫn dành cho y một sự quan tâm vụng về và bồng bột.
Đêm đó, Mặc Cửu Diên ngồi một mình trên đỉnh tháp cao nhất của cung điện, nhìn đóa hoa quỳnh trong gương phản chiếu. Hắn thấy mình thật hèn nhát. Hắn có thể giết hàng vạn người mà không chớp mắt, nhưng lại không thể đối diện với một ánh mắt dịu dàng của y.
Hắn sờ lên hạt Ma Tâm trên ngực. Mảnh linh hồn của Thẩm Thanh Thuần bên trong đó dường như đang rung động, lan tỏa một hơi ấm xoa dịu tâm hồn tăm tối của hắn.
"Sư tôn... tại sao người lại bắt ta phải chọn lựa?"
Hắn biết chính đạo đang chuẩn bị một trận pháp vĩ đại có tên là "Phục Ma Trận". Bọn chúng muốn dùng tính mạng của hàng vạn tu sĩ để phong ấn hắn một lần nữa. Và hắn cũng biết, điều kiện để kích hoạt trận pháp đó chính là máu của một người thân cận nhất với Ma Tôn – tức là máu của Thẩm Thanh Thuần.
Bọn người Thanh Vân Phái tự cho mình là thanh cao, nhưng thực chất bọn chúng sẵn sàng hy sinh vị tiên nhân mà chúng kính trọng nhất để đạt được mục đích. Chúng đã gửi thư mật cho hắn, yêu cầu hắn giao nộp Thẩm Thanh Thuần để đổi lấy sự hòa bình tạm thời.
Mặc Cửu Diên xé nát bức thư mật trong tay, đôi mắt đỏ rực bùng lên sát khí kinh hồn.
"Một lũ đạo đức giả!"
Hắn nhìn xuống căn phòng nơi Thẩm Thanh Thuần đang ngủ say. Hắn biết mình không thể giao y cho chúng. Nhưng nếu không giao, cuộc chiến nổ ra, y sẽ lại gặp nguy hiểm. Một vòng lẩn quẩn không lối thoát.
Ngày hôm sau, Mặc Cửu Diên ra lệnh tăng cường phòng thủ cho Cửu U Điện. Hắn triệu tập tất cả ma tướng, chuẩn bị cho một cuộc đại chiến sinh tử. Hắn không nói gì với Thẩm Thanh Thuần về bức thư hay về Phục Ma Trận. Hắn muốn y được bình yên, ít nhất là trong những ngày này.
Nhưng Thẩm Thanh Thuần là ai? Y sớm đã nhận thấy sự bất thường qua không khí căng thẳng trong điện. Y thấy những ma nô đi lại vội vã, thấy những đạo ma quang liên tục bay về phía biên giới thung lũng.
Một buổi tối, khi Mặc Cửu Diên đang ngồi uống rượu một mình, Thẩm Thanh Thuần bước đến. Y mặc một bộ trường bào màu xanh nhạt mà Mặc Cửu Diên đã sai người làm cho y – màu áo giống hệt như bộ đạo bào của đệ tử Thanh Vân năm nào.
"Có chuyện gì đang xảy ra phải không?"
Mặc Cửu Diên đặt chén rượu xuống, cố gắng giữ giọng bình thản: "Không có gì. Chỉ là mấy con rận chính đạo đang làm loạn chút thôi. Ta sẽ giải quyết sớm."
"Con đang giấu ta điều gì đó." Thẩm Thanh Thuần ngồi xuống đối diện hắn. "Ta thấy con đang lo lắng. Cửu Diên, hãy nói thật cho ta biết."
Mặc Cửu Diên nhìn y, nhìn gương mặt thanh tú đã khắc sâu vào tâm khảm hắn qua hai kiếp người. Hắn đột nhiên cảm thấy mệt mỏi quá đỗi. Hắn muốn buông xuôi tất cả, muốn cùng y đi đến một nơi thật xa, nơi không có chính tà, không có hận thù.
"Bọn chúng muốn máu của người." Mặc Cửu Diên lên tiếng, giọng nói chứa đầy sự căm phẫn. "Bọn chúng muốn dùng người để làm vật tế cho Phục Ma Trận. Sư tôn, nhìn đi! Đây là cái chính đạo mà người hằng bảo vệ đó! Chúng coi người là một món hàng, là một công cụ để tiêu diệt ta!"
Thẩm Thanh Thuần im lặng hồi lâu. Y không hề tỏ ra ngạc nhiên hay sợ hãi. "Ta biết."
"Người biết?"
"Phục Ma Trận là trận pháp do tổ sư của Thanh Vân Phái sáng tạo ra. Ta là người duy nhất còn nắm giữ tâm pháp để vận hành nó. Nếu không có máu của ta, bọn họ không bao giờ thành công được."
Thẩm Thanh Thuần nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt y sáng ngời và kiên định. "Cửu Diên, nếu mạng sống của ta có thể chấm dứt tất cả những điều này, ta sẵn lòng giao nó ra."
"Không!" Mặc Cửu Diên gầm lên, hắn đập mạnh tay xuống bàn khiến chén rượu vỡ nát. "Ta không cho phép! Người là của ta! Mạng của người cũng là của ta! Ta sẽ không để bất kỳ ai chạm vào một sợi tóc của người, kể cả cái gọi là chính đạo của người!"
Hắn đứng dậy, điên cuồng ôm lấy y vào lòng. "Ta sẽ giết hết bọn chúng! Ta sẽ biến cả thế gian này thành tro bụi nếu chúng dám đụng đến người!"
Thẩm Thanh Thuần vỗ nhẹ lưng hắn, như đang dỗ dành một đứa trẻ đang lên cơn giận dữ. "Cửu Diên, bình tĩnh lại. Con không thể giết hết tất cả mọi người. Con càng giết, hận thù càng sâu, và con sẽ mãi mãi không tìm thấy lối thoát."
"Ta không cần lối thoát! Ta chỉ cần người!"
Hai tâm hồn, một thanh cao như mây trời, một u tối như vực thẳm, đang quấn quýt lấy nhau giữa vòng xoáy của định mệnh. Một trận chiến vĩ đại sắp sửa nổ ra, và kết cục của nó sẽ phụ thuộc vào sự lựa chọn của cả hai.
Mặc Cửu Diên siết chặt vòng tay, hắn cảm nhận được mùi hương hoa quỳnh thoang thoảng từ người y. Hắn thầm thề rằng, dù có phải chống lại cả đất trời, hắn cũng sẽ bảo vệ người này. Nhưng hắn không biết rằng, Thẩm Thanh Thuần cũng đã có một quyết định của riêng mình. Một quyết định sẽ thay đổi tất cả những gì hắn đã sắp đặt.
Tuyết lại bắt đầu rơi ngoài thung lũng, lạnh lẽo và vô tình. Trong bóng tối của Cửu U Điện, hai con người đang sưởi ấm cho nhau bằng những mảnh vỡ của tình yêu và hận thù. Một chương mới đầy máu và nước mắt đang chờ đợi họ ở phía trước, nơi mà mỗi bước đi đều nhuốm đầy sự hy sinh và đau đớn.
Mọi thứ đã sẵn sàng cho hồi kết của một bi kịch kéo dài hai kiếp người. Và giữa tâm bão ấy, tình yêu liệu có đủ mạnh để chiến thắng định mệnh nghiệt ngã? Hay nó sẽ chỉ làm cho nỗi đau thêm phần sâu sắc?
Câu trả lời đang nằm ở phía chân trời, nơi ánh bình minh của ngày đại chiến sắp sửa ló rạng.
Mặc Cửu Diên nhắm mắt lại, hắn thấy mình và y đang đứng giữa một đồng hoa quỳnh trắng muốt, không còn hận thù, không còn máu rơi. Đó là giấc mơ đẹp nhất của hắn, và cũng là giấc mơ mà hắn biết mình có thể sẽ không bao giờ đạt được.
"Sư tôn... xin người... đừng bao giờ bỏ ta một mình..."
Tiếng thầm thì tan vào gió đêm, mang theo nỗi buồn vạn cổ trường minh. Một chương nữa đã khép lại, để mở ra một hồi kết mà không ai có thể lường trước được.