Không gian bên trong kết giới Đồng Mệnh giống như một thế giới tách biệt hoàn toàn với thực tại tàn khốc bên ngoài. Ở đây, bầu trời không có mây đen ma khí, cũng không có ánh kim quang chói lòa của những trận pháp sát phạt. Chỉ có một màu đỏ sẫm dịu nhẹ như ánh hoàng hôn vĩnh cửu, bao phủ lên những rặng tùng xanh ngắt và dòng suối linh lực nhỏ róc rách chảy qua những phiến đá cuội.
Thẩm Thanh Thuần tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài không mộng mị. Y cảm thấy lồng ngực mình ấm áp, một hơi ấm đều đặn và vững chãi truyền lại từ phía sau lưng. Mặc Cửu Diên đang ôm lấy y, hai tay hắn vòng qua eo y chặt chẽ nhưng không hề thô bạo. Hơi thở của hắn phả nhẹ vào gáy y, mang theo mùi hương của gỗ đàn hương và một chút vị nồng nàn của thứ thảo mộc chỉ có ở ma giới.
Y khẽ cử động, cố gắng không làm thức tỉnh người bên cạnh. Nhưng chỉ một cái cựa mình nhỏ nhất cũng đủ để Mặc Cửu Diên mở mắt. Đôi mắt đỏ rực của hắn giờ đây đã nhạt đi rất nhiều, chỉ còn lại một màu hổ phách sâu thẳm dưới ánh sáng mờ ảo.
"Người lại muốn đi đâu?" Giọng hắn ngái ngủ, trầm thấp và có chút nũng nịu không ngờ tới từ một vị Ma Tôn.
Thẩm Thanh Thuần mỉm cười, y xoay người lại, đối mặt với hắn. Khoảng cách gần đến mức y có thể đếm được từng sợi lông mi dài của đồ đệ. "Ta không đi đâu cả. Chỉ là nằm lâu quá nên hơi mỏi thôi."
Mặc Cửu Diên nghe vậy liền vội vàng nới lỏng vòng tay, bắt đầu dùng lòng bàn tay to lớn của mình xoa bóp dọc theo sống lưng và thắt lưng của y. Động tác của hắn vụng về nhưng tràn đầy sự quan tâm.
"Là tại ta. Ta cứ sợ người sẽ nhân lúc ta ngủ mà tan biến mất, nên mới ôm chặt như vậy."
Thẩm Thanh Thuần nắm lấy bàn tay hắn, kéo nó ra trước mặt mình. Những vết sẹo do chiến đấu và do chính hắn tự hành hạ mình ở kiếp trước vẫn còn mờ nhạt trên làn da, dù linh thể đã được tái tạo. Y nhẹ nhàng hôn lên những vết sẹo ấy, một hành động dịu dàng khiến Mặc Cửu Diên sững sờ.
"Cửu Diên, chúng ta đã thề nguyện đồng mệnh. Ta đi đâu được chứ? Nếu ta tan biến, con cũng sẽ chẳng còn. Ta không nỡ để con phải chịu đau khổ thêm một lần nào nữa."
Mặc Cửu Diên không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ kéo y vào lòng, vùi đầu vào hõm cổ y. Ở nơi này, hắn không cần phải là một Ma Tôn oai phong lẫm liệt, không cần phải mang trên vai gánh nặng hận thù của vạn ma. Hắn chỉ là một thiếu niên tên là Cửu Diên, kẻ đã từng khao khát một chút hơi ấm từ vị sư tôn thanh lãnh của mình suốt cả hai kiếp người.
Họ cứ thế nằm bên nhau, lắng nghe nhịp tim của đối phương hòa làm một. Thời gian ở trong kết giới này dường như không có ý nghĩa. Không có sáng, không có tối, chỉ có sự luân chuyển của linh lực giữa hai cơ thể thông qua khế ước máu.
Một lát sau, Mặc Cửu Diên đứng dậy. Hắn khoác lên mình một bộ y phục đơn giản màu xám tro, mái tóc dài được buộc hờ bằng một dải lụa đỏ. Hắn đi ra phía bờ suối, nơi hắn đã kỳ công dùng ma lực để gieo trồng một vườn thảo dược và những bụi hoa quỳnh trắng.
Thẩm Thanh Thuần bước theo sau, tà áo xanh nhạt lướt trên cỏ mềm. Y nhìn bóng lưng của đồ đệ, cảm thấy một sự bình yên chưa từng có trong đời tu hành của mình. Y đã từng nghĩ đại đạo là cứu giúp chúng sinh, là tu luyện đến mức không còn cảm xúc. Nhưng giờ đây y mới hiểu, đại đạo thực chất nằm ở việc cứu vớt một linh hồn đang lầm lạc, và được ở bên cạnh người mình thương yêu.
"Sư tôn, người xem, hoa quỳnh sắp nở rồi." Mặc Cửu Diên quay lại, gương mặt hắn rạng rỡ dưới ánh sáng đỏ.
Y đi tới bên cạnh hắn, nhìn những nụ hoa trắng muốt đang rung rinh trong làn gió nhẹ. "Quỳnh hoa chỉ nở về đêm, ở đây không có đêm tối, liệu chúng có nở không?"
Mặc Cửu Diên nhếch môi cười, một nụ cười đầy tinh quái. "Nếu sư tôn muốn xem, ta sẽ tạo ra bóng đêm cho người."
Hắn phất tay, ma khí từ hạt Ma Tâm trên ngực tỏa ra, nhẹ nhàng che phủ lấy không gian xung quanh vườn hoa, tạo thành một màn đêm nhân tạo lung linh ánh sao từ những hạt tinh thạch nhỏ li ti. Trong bóng tối ấy, những nụ hoa quỳnh bắt đầu rùng mình, từ từ hé mở những cánh hoa mỏng manh như lụa, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, ngào ngạt khắp không gian.
Thẩm Thanh Thuần kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt. Dưới ánh sáng mờ ảo của những hạt sao, hàng nghìn đóa hoa quỳnh đồng loạt nở rộ, trắng xóa cả một góc kết giới. Vẻ đẹp của chúng vừa mong manh vừa rực rỡ, giống như tình yêu của họ, nảy mầm từ trong bóng tối và hận thù nhưng lại nở ra thứ hoa trái thuần khiết nhất.
"Đẹp quá..." Thẩm Thanh Thuần thầm thì.
Mặc Cửu Diên bước đến phía sau y, vòng tay ôm lấy y, cằm tựa lên vai y. "Sư tôn, kiếp trước ta đã từng mơ thấy cảnh này. Ta mơ thấy chúng ta bỏ lại tất cả, cùng nhau đến một nơi không ai biết, trồng hoa, nuôi cá, sống đến bạc đầu. Lúc đó tỉnh dậy, ta thấy mình đang nằm trên đống xương trắng ở ma giới, lòng đau như cắt."
Y quay lại, đưa tay vuốt ve gương mặt hắn. "Giờ không còn là mơ nữa rồi. Chúng ta đang ở đây, và ta sẽ không đi đâu hết."
Mặc Cửu Diên nhìn sâu vào mắt y, hơi thở của hắn bắt đầu trở nên dồn dập hơn. Sự dịu dàng của Thẩm Thanh Thuần là thứ độc dược mạnh nhất đối với hắn, khiến hắn vừa say đắm vừa muốn chiếm hữu. Hắn cúi xuống, tìm kiếm bờ môi của y. Nụ hôn ban đầu chỉ là sự chạm nhẹ nhường nhịn, nhưng nhanh chóng trở nên mãnh liệt và sâu đậm.
Hắn bế thốc y lên, đi về phía tẩm cung nhỏ được dựng bằng gỗ tùng thơm. Bên trong phòng, nến đỏ được thắp sáng, phản chiếu lên những tấm rèm lụa mỏng manh. Mặc Cửu Diên đặt y xuống giường, bàn tay hắn run rẩy khi cởi bỏ lớp đạo bào bên ngoài của y.
"Sư tôn... người có hối hận không? Khi trao thân cho một kẻ tà ma như ta?"
Thẩm Thanh Thuần không trả lời bằng lời nói. Y vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn xuống, chủ động hôn lên khóe mắt hắn. "Con không phải tà ma. Con là Cửu Diên của ta."
Đêm đó, trong gian phòng nhỏ ngập tràn hương hoa quỳnh, hai linh hồn đã hoàn toàn hòa quyện vào nhau. Không còn ranh giới giữa thầy và trò, giữa tiên và ma. Chỉ có hai cơ thể đang tìm kiếm sự an ủi và bù đắp cho những tổn thương của quá khứ. Tiếng rên rỉ khẽ khàng và tiếng thở dốc hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa, tạo nên một bản nhạc tình sầu muộn nhưng cũng đầy hạnh phúc.
Khi mọi thứ lắng xuống, Mặc Cửu Diên nằm nghiêng, chống tay nhìn Thẩm Thanh Thuần đang ngủ say trong vòng tay mình. Làn da của y dưới ánh nến trông mịn màng như ngọc, trên cổ và vai vẫn còn vương lại những dấu tích đỏ hồng mà hắn đã để lại. Mặc Cửu Diên cảm thấy một sự mãn nguyện chưa từng có. Hắn cuối cùng cũng đã nắm giữ được con người này, không phải bằng sợi xích sắt lạnh lẽo, mà bằng tình yêu chân thành nhất.
Tuy nhiên, sâu trong thâm tâm hắn vẫn còn một nỗi lo sợ mơ hồ. Kết giới Đồng Mệnh tuy mạnh nhưng nó dựa trên tu vi của cả hai. Thẩm Thanh Thuần hiện tại linh lực gần như đã mất sạch, mọi gánh nặng duy trì thế giới này đều đặt lên vai Mặc Cửu Diên. Hơn nữa, những người ở thế giới bên ngoài sẽ không để họ yên ổn mãi mãi.
Sáng hôm sau (nếu có thể gọi là sáng), Mặc Cửu Diên ngồi dậy, hắn cảm thấy một sự dao động nhẹ trong kết giới. Hắn bước ra ngoài, ánh mắt trở nên sắc lạnh.
Từ phía biên giới của quả cầu ánh sáng, những rung động liên tục truyền vào. Có kẻ đang cố gắng công phá kết giới từ bên ngoài. Mặc Cửu Diên nheo mắt, hắn nhìn thấy những bóng người nhỏ xíu đang bay lượn trên bầu trời thung lũng Tử vong. Là người của Thanh Vân Phái và các đại môn phái khác.
"Vẫn chưa chịu buông tha sao?" Hắn lẩm bẩm, sát khí lại một lần nữa trỗi dậy.
Thẩm Thanh Thuần lúc này cũng đã tỉnh, y khoác áo bước ra, thấy sắc mặt của đồ đệ liền hiểu ngay vấn đề. Y đi tới, đứng bên cạnh hắn, nhìn về hướng có chấn động.
"Bọn họ đang dùng 'Phá Diệt Kích', một loại khí cụ cổ xưa chuyên để phá các loại kết giới liên kết linh hồn." Thẩm Thanh Thuần bình tĩnh nói. "Nếu cứ tiếp tục như vậy, trong vòng một tháng, kết giới này sẽ vỡ."
Mặc Cửu Diên quay sang nhìn y, tay hắn siết chặt. "Ta sẽ ra ngoài giết sạch bọn chúng!"
"Không được." Thẩm Thanh Thuần nắm lấy tay hắn. "Nếu con ra ngoài, khế ước Đồng Mệnh sẽ bị đứt đoạn giữa chừng, cả hai chúng ta đều sẽ bị phản phệ. Cửu Diên, nghe ta, đừng để chúng khiêu khích."
"Nhưng chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi đây chờ chết sao? Ta không sợ chết, nhưng ta không muốn thấy người bị thương một lần nữa."
Thẩm Thanh Thuần trầm ngâm một lúc, y nhìn dòng suối nhỏ dưới chân, rồi lại nhìn vườn hoa quỳnh đang héo rũ vì màn đêm nhân tạo đã tan biến.
"Có một cách. Nhưng nó yêu cầu chúng ta phải thật sự tin tưởng nhau."
"Người nói đi, dù có phải vào sinh ra tử, ta cũng tin người."
"Chúng ta cần phải nhập định sâu, hòa nhập linh hồn vào chính tâm của kết giới này. Biến nó từ một lồng giam thành một thế giới thực thụ. Khi đó, dù bên ngoài có công phá thế nào, chúng ta cũng sẽ không bị ảnh hưởng. Nhưng trong quá trình đó, chúng ta sẽ phải đối mặt với tất cả những tâm ma của chính mình. Nếu không vượt qua được, chúng ta sẽ mãi mãi kẹt trong hư vô."
Mặc Cửu Diên nhìn y, rồi hắn mỉm cười, một nụ cười ngạo nghễ. "Tâm ma của ta chỉ có một, đó chính là người. Mà người đang ở ngay trước mặt ta, ta còn sợ gì tâm ma nữa?"
Thẩm Thanh Thuần gật đầu. "Vậy thì bắt đầu thôi."
Họ cùng nhau đi vào giữa vườn hoa quỳnh, ngồi xếp bằng đối diện nhau. Bốn bàn tay đan chặt lấy nhau, trán tựa vào trán. Mặc Cửu Diên bắt đầu vận hành ma lực, Thẩm Thanh Thuần dùng chút hồn lực cuối cùng để dẫn dắt.
Không gian xung quanh bắt đầu biến đổi. Những bức tường ánh sáng đỏ rực dần dần mờ đi, nhường chỗ cho một khoảng không đen kịt. Và rồi, từng hình ảnh của quá khứ bắt đầu hiện về như một cuốn phim quay chậm.
Mặc Cửu Diên thấy mình đang đứng trên đỉnh Tuyết Sơn năm ấy. Tuyết rơi trắng xóa, lạnh buốt thấu xương. Trước mặt hắn là Thẩm Thanh Thuần, tay cầm Trường Minh kiếm, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
"Mặc Cửu Diên, ngươi đã lầm đường lạc lối. Hôm nay ta phải thay trời hành đạo."
Tiếng nói của Thẩm Thanh Thuần vang lên đều đều, vô cảm. Mặc Cửu Diên cảm thấy trái tim mình lại một lần nữa bị bóp nghẹt. Hắn muốn gào lên, muốn hỏi tại sao y lại tàn nhẫn như thế.
Nhưng đúng lúc nhát kiếm đâm xuống, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay hắn.
"Đừng nhìn vào quá khứ nữa, Cửu Diên. Nhìn vào ta đây."
Giọng nói của Thẩm Thanh Thuần hiện tại vang lên bên tai hắn. Hình ảnh Tuyết Sơn tan biến, thay vào đó là một cảnh tượng khác. Đó là một gian phòng nhỏ ở Thanh Vân Phái, nơi Thẩm Thanh Thuần đang ngồi chải đầu cho một thiếu niên Mặc Cửu Diên.
"Con xem, tóc con lại rối nữa rồi. Sau này không có ta bên cạnh, ai sẽ chăm sóc con đây?"
Những giọt nước mắt lăn dài trên má Mặc Cửu Diên. Hắn nhận ra rằng, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, dù là lúc tàn nhẫn nhất hay dịu dàng nhất, sư tôn vẫn luôn dành cho hắn một tình cảm sâu đậm mà hắn đã vô tình bỏ qua vì hận thù.
Ở phía bên kia, Thẩm Thanh Thuần cũng đang đối mặt với tâm ma của mình. Y thấy mình đứng trước tổ sư của môn phái, chịu sự phán xét của hàng vạn đồng môn.
"Thẩm Thanh Thuần, ngươi vì một đứa tà ma mà phản bội chính đạo, ngươi có tội!"
Tiếng mắng nhiếc vang lên không ngớt. Y cảm thấy lòng mình dao động, cảm thấy sự tội lỗi đang gặm nhấm linh hồn. Nhưng ngay lúc đó, bóng dáng của Mặc Cửu Diên xuất hiện. Hắn đứng giữa biển máu, nhưng tay lại cầm một đóa hoa quỳnh, mỉm cười nhìn y.
"Sư tôn, nếu cả thế giới coi người là tội nhân, ta sẽ là người cùng người gánh chịu hình phạt đó."
Sự sợ hãi trong lòng Thẩm Thanh Thuần tan biến. Y hiểu rằng, danh tiếng hay chính nghĩa đối với y giờ đây chỉ là phù du. Thứ duy nhất có thật là hơi ấm từ bàn tay đang nắm chặt lấy y.
Cả hai cùng lúc mở mắt ra.
Một luồng ánh sáng trắng tinh khiết bùng nổ từ tâm của kết giới, quét sạch mọi ma khí đen tối và những tác động từ bên ngoài. Quả cầu ánh sáng đỏ rực biến mất, thay vào đó là một vùng đất thực thụ, được bao phủ bởi một lớp màng bảo vệ trong suốt nhưng vô cùng kiên cố.
Bên ngoài thung lũng, những tu sĩ chính đạo đang dùng Phá Diệt Kích bỗng nhiên bị một lực lượng khổng lồ phản chấn, tất cả đều ngã nhào, pháp bảo vỡ nát. Họ kinh hãi nhìn xuống thung lũng, nơi giờ đây chỉ còn là một vùng sương trắng xóa, không thể nhìn thấu, không thể xâm nhập.
"Bọn họ... bọn họ đã thành công sao?" Chưởng môn Thanh Vân Phái run rẩy nói.
Bên trong vùng sương trắng, Mặc Cửu Diên và Thẩm Thanh Thuần đứng dậy. Họ cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ kỳ. Thế giới này giờ đây hoàn toàn thuộc về họ, được nuôi dưỡng bằng tình yêu và sự thấu hiểu của cả hai.
"Chúng ta làm được rồi." Thẩm Thanh Thuần mỉm cười, gương mặt y rạng rỡ như ánh ban mai.
Mặc Cửu Diên ôm chầm lấy y, xoay một vòng trên cỏ xanh. Hắn cười vang, tiếng cười chứa đựng sự tự do đích thực. "Sư tôn, từ nay về sau, không ai có thể làm phiền chúng ta nữa. Chúng ta sẽ ở đây, sống một đời bình dị."
Họ đi dạo bên bờ suối, cùng nhau hái những trái chín trên cây. Buổi tối, họ lại ngồi bên hiên nhà gỗ, ngắm nhìn bầu trời đầy sao mà Mặc Cửu Diên đã tạo ra.
"Cửu Diên, con có nghe thấy tiếng gì không?" Thẩm Thanh Thuần khẽ hỏi.
"Tiếng gì ạ?"
"Tiếng của thời gian đang trôi. Nó không còn nặng nề và đau khổ như trước nữa."
Mặc Cửu Diên nắm lấy tay y, hôn nhẹ lên những ngón tay. "Thời gian đối với ta bây giờ chỉ là những khoảnh khắc được ở bên người. Dù là một ngày hay ngàn năm, ta cũng thấy đủ."
Họ cứ thế sống qua những ngày tháng êm đềm. Thẩm Thanh Thuần bắt đầu dạy Mặc Cửu Diên những tâm pháp điều hòa ma khí, giúp hắn dần dần loại bỏ đi những phần bạo ngược trong tính cách. Còn Mặc Cửu Diên thì chăm sóc y từng li từng tí, từ bữa ăn đến giấc ngủ.
Có những lúc, họ cùng nhau ngồi vẽ tranh. Thẩm Thanh Thuần vẽ cảnh núi non hùng vĩ, còn Mặc Cửu Diên chỉ vẽ một người duy nhất – người đang ngồi cạnh hắn.
"Sư tôn, người xem ta vẽ có giống không?"
Thẩm Thanh Thuần nhìn bức tranh, y cười nhẹ. "Con vẽ ta đẹp quá, ta ngoài đời đâu có rạng rỡ như thế này."
"Trong mắt ta, người luôn là người đẹp nhất thế gian."
Sự bình yên này tưởng chừng như sẽ kéo dài mãi mãi. Nhưng định mệnh luôn thích trêu đùa con người. Một ngày nọ, khi đang đi dạo bên bìa rừng, Thẩm Thanh Thuần tình cờ phát hiện ra một điều lạ lùng.
Kết giới của họ đang sinh ra những sinh mệnh mới. Những con hươu nhỏ, những đàn chim lạ lùng bắt đầu xuất hiện. Điều này có nghĩa là thế giới này đang tự hoàn thiện mình, biến thành một tiểu thế giới thực thụ.
Nhưng sự phát triển này lại đi kèm với một cái giá. Để duy trì sự sống cho cả một thế giới, linh lực của Mặc Cửu Diên đang bị tiêu hao với tốc độ cực nhanh. Hắn giấu y điều đó, nhưng y làm sao không nhận ra sự xanh xao trên gương mặt đồ đệ?
"Cửu Diên, dừng lại đi. Đừng cố gắng tạo ra thêm gì nữa." Thẩm Thanh Thuần lo lắng nói khi thấy hắn đang cố gắng dùng ma lực để tạo ra một hồ sen.
Mặc Cửu Diên lau mồ hôi trên trán, hắn mỉm cười trấn an y. "Ta không sao. Ta muốn nơi này thật hoàn hảo cho người. Sư tôn thích hoa sen, ta nhất định phải trồng được cho người."
"Ta không cần hoa sen. Ta chỉ cần con khỏe mạnh."
Thẩm Thanh Thuần hiểu rằng, Mặc Cửu Diên đang dùng chính mạng sống của mình để bù đắp cho những gì y đã mất. Hắn muốn tạo ra một thiên đường để y quên đi những đau khổ ở Thanh Vân Phái. Nhưng y đâu cần thiên đường? Nơi nào có hắn, nơi đó chính là thiên đường của y rồi.
Đêm hôm đó, Thẩm Thanh Thuần ngồi một mình bên bờ suối. Y đưa tay chạm vào dòng nước lạnh ngắt. Y biết mình phải làm gì đó để cứu Mặc Cửu Diên. Hạt Ma Tâm trên ngực đồ đệ chính là nguồn năng lượng duy nhất, nhưng nó cũng đang dần cạn kiệt.
Y lấy ra một mảnh ngọc giản nhỏ mà y đã bí mật cất giấu từ lâu. Đây là bí pháp "Linh Hồn Cộng Hưởng" cấp cao nhất. Nó cho phép một người hiến tế toàn bộ linh hồn của mình để củng cố sức mạnh cho người kia và cho cả thế giới mà họ đang sống.
"Nếu ta tan biến để con được sống trong thiên đường này, ta cũng mãn nguyện." Y thầm nghĩ, nước mắt rơi xuống dòng suối.
Nhưng đúng lúc y định thực hiện bí pháp, một bàn tay giữ chặt lấy vai y.
"Người lại định tự ý hy sinh nữa sao?"
Mặc Cửu Diên đứng đó, đôi mắt đỏ rực nhìn y đầy đau đớn và giận dữ. Hắn đã theo dõi y từ lâu.
"Sư tôn, người vẫn không hiểu sao? Thiên đường mà không có người, thì đối với ta nó chính là địa ngục tồi tệ nhất! Nếu người chết, ta sẽ lập tức phá hủy thế giới này, giết sạch tất cả mọi người bên ngoài, rồi tự tận theo người!"
Thẩm Thanh Thuần bàng hoàng. "Cửu Diên, ta chỉ muốn tốt cho con..."
"Tốt cho ta là ở bên cạnh ta! Đừng bao giờ nghĩ đến việc bỏ lại ta một mình nữa!" Hắn ôm chặt lấy y, tiếng khóc nghẹn ngào phát ra từ lồng ngực vững chãi.
Họ lại một lần nữa đứng giữa ranh giới của sự hy sinh và chiếm hữu. Nhưng lần này, họ đã biết cách để cùng nhau vượt qua. Thay vì hiến tế, họ chọn cách cùng nhau tu luyện một loại công pháp mới – công pháp hòa hợp giữa Tiên và Ma, lấy tình yêu làm gốc, lấy sự sống làm thân.
Sức mạnh của họ bắt đầu hồi phục, thế giới bên trong kết giới cũng ổn định trở lại.
Năm tháng trôi qua, thung lũng Tử vong vẫn là một bí ẩn đối với nhân gian. Nhưng người ta nói rằng, vào những đêm trăng tròn, từ sâu trong màn sương trắng, người ta có thể nghe thấy tiếng sáo thanh thoát hòa cùng tiếng cười sảng khoái của hai con người.
Họ đã thật sự tìm thấy hạnh phúc của mình, một hạnh phúc được xây dựng trên đống đổ nát của quá khứ, rực rỡ và bền vững như đóa hoa quỳnh nở giữa đêm sao.
"Sư tôn, nhìn kìa, sen đã nở rồi."
Mặc Cửu Diên chỉ về phía hồ nước, nơi những đóa sen hồng đang vươn mình khỏi mặt nước, tỏa hương thơm ngát. Thẩm Thanh Thuần tựa vào vai hắn, nhấp một ngụm trà thơm.
"Đẹp lắm, Cửu Diên."
Mọi thứ cuối cùng cũng đã viên mãn. Một cái kết đẹp cho một câu chuyện đầy sóng gió. Nhưng cuộc đời vốn dĩ không bao giờ dừng lại. Liệu hòa bình này sẽ kéo dài bao lâu? Hay một thử thách mới lại đang chờ đợi họ ở phía trước?
Dưới gốc tùng già, hai bóng hình vẫn quấn quýt bên nhau, mặc kệ thế gian xoay vần. Hạnh phúc của họ, giờ đây là vĩnh cửu.