MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Trường MinhChương 12: Phù hoa nhược mộng, cố nhân trùng phùng

Vạn Cổ Trường Minh

Chương 12: Phù hoa nhược mộng, cố nhân trùng phùng

3,088 từ · ~16 phút đọc

Trong không gian yên bình của thế giới mới, Thẩm Thanh Thuần dần quen với việc không còn phải khoác lên mình gánh nặng của một vị tông chủ hay một người bảo hộ chính đạo. Mỗi buổi sáng, khi ánh sáng đỏ dịu của kết giới xuyên qua kẽ lá, y thường ngồi bên hiên nhà gỗ, tự tay pha một ấm trà tuyết liên mà Mặc Cửu Diên đã cất công tìm kiếm từ những đỉnh núi xa xôi nhất trong ma giới trước khi phong tỏa thung lũng.

Cuộc sống trôi qua chậm rãi như dòng nước lững lờ nơi con suối nhỏ trước nhà. Mặc Cửu Diên dường như đã lột xác hoàn toàn. Hắn không còn là vị Ma Tôn cuồng bạo với sát khí đằng đằng, mà trở thành một người đàn ông trầm ổn, tỉ mỉ. Hắn học cách làm mộc, đóng những chiếc ghế tựa êm ái cho y ngồi đọc sách, học cách trồng những loại rau củ thanh đạm mà y ưa thích. Có đôi khi, nhìn bóng dáng cao lớn của hắn bận rộn dưới nắng mai, Thẩm Thanh Thuần lại cảm thấy một sự chua xót nhẹ nhàng nơi đáy lòng. Hắn đã bỏ lỡ quá nhiều điều giản đơn như thế này ở kiếp trước chỉ vì một chữ hận.

Một buổi chiều, khi gió mang theo hương thơm ngào ngạt của hoa sen từ hồ nước thổi vào, Thẩm Thanh Thuần đang thêu dở một dải lụa thì cảm thấy một sự dao động lạ thường nơi tâm mạch. Sự kết nối giữa y và Mặc Cửu Diên thông qua khế ước Đồng Mệnh bỗng nhiên rung lên bần bật. Y buông kim chỉ, đứng dậy đi ra phía cổng kết giới.

Ở đó, Mặc Cửu Diên đang đứng bất động, ánh mắt hắn đăm đăm nhìn vào màn sương mù bao phủ bên ngoài. Gương mặt hắn căng thẳng, đôi lông mày nhíu chặt lại.

"Có chuyện gì vậy, Cửu Diên?" Y nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn.

Mặc Cửu Diên xoay người lại, trong mắt hắn thoáng qua một tia dao động phức tạp. "Sư tôn, có kẻ đang cố gắng gửi tin vào đây. Không phải bằng bạo lực, mà bằng linh hồn truyền âm."

Thẩm Thanh Thuần nhíu mày. Phá giải kết giới Đồng Mệnh bằng vũ lực là điều gần như không thể, nhưng dùng linh hồn truyền âm là một phương thức cổ xưa, yêu cầu người gửi phải có một mối liên hệ huyết thống hoặc hồn phách cực kỳ sâu đậm với người bên trong.

"Là ai?"

Mặc Cửu Diên không trả lời ngay. Hắn vung tay, một luồng ma khí đen nhạt xé toạc màn sương, để lộ ra một khe hở nhỏ. Từ trong khe hở đó, một đốm sáng màu xanh nhạt bay vào, hóa thành hình dáng một người phụ nữ trung niên với gương mặt hiền từ nhưng đầy vẻ u sầu.

Thẩm Thanh Thuần bàng hoàng. Y nhận ra gương mặt này. Đó là mẫu thân của Mặc Cửu Diên – người đã qua đời từ khi hắn còn là một đứa trẻ, và cũng là nguyên nhân khiến hắn đi lang thang trong tuyết lạnh cho đến khi gặp được y.

"Diên nhi... là con đó sao?" Giọng nói ảo ảnh vang lên, mỏng manh như gió thoảng.

Mặc Cửu Diên run rẩy, hắn lùi lại một bước, hơi thở trở nên dồn dập. "Mẫu thân? Không thể nào... người đã..."

"Đây không phải là linh hồn thực sự của bà ấy." Thẩm Thanh Thuần nhanh chóng nhận ra sự bất thường. Y tiến lại gần đốm sáng, cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc nhưng đầy tà ác ẩn giấu bên dưới vẻ ngoài hiền hậu kia. "Cửu Diên, cẩn thận! Đây là 'Huyễn Hồn Thuật' của ma tộc cấp cao. Có kẻ đang dùng ký ức của con để tạo ra ảo ảnh này."

Nhưng Mặc Cửu Diên như không nghe thấy lời y. Những ký ức đau thương về tuổi thơ bị hắt hủi, về vòng tay ấm áp duy nhất mà hắn từng có, bỗng chốc ùa về mãnh liệt. Hắn tiến lại gần ảo ảnh, tay đưa ra định chạm vào gương mặt của mẫu thân mình.

"Đừng chạm vào!" Thẩm Thanh Thuần hét lớn, y lao đến định ngăn cản.

Ngay khi ngón tay Mặc Cửu Diên chạm vào đốm sáng, ảo ảnh hiền từ bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một bàn tay xương xẩu, đen kịt chộp lấy cổ tay hắn. Một luồng ma độc cực mạnh theo mạch máu lao thẳng về phía trái tim hắn.

Mặc Cửu Diên rên rỉ một tiếng, hắn khuỵu xuống, mạch máu trên cổ nổi lên xanh rờn. Đốm sáng lúc này thu nhỏ lại, hiện ra gương mặt của một nam nhân trẻ tuổi với đôi mắt xếch tàn nhẫn – Ma tướng dưới trướng Mặc Cửu Diên kiếp trước, kẻ đã từng bị hắn chính tay phế bỏ tu vi vì tội phản nghịch.

"Chủ thượng, người tưởng trốn ở đây là có thể yên ổn sao?" Tiếng cười của hắn vang lên chói tai. "Ma giới đang loạn, chính đạo đang truy sát chúng ta. Người chiếm giữ Ma Tâm, chiếm giữ bí mật vạn cổ mà lại muốn làm một kẻ phàm trần yêu đương sao? Thật nực cười!"

Thẩm Thanh Thuần không chút do dự, y dồn hết chút linh lực ít ỏi còn sót lại vào lòng bàn tay, đánh mạnh vào luồng ma khí đen kịt đang bám lấy Mặc Cửu Diên. Sự phản chấn khiến y văng ra xa, va mạnh vào gốc tùng, máu tươi trào ra khóe miệng.

"Sư tôn!" Mặc Cửu Diên gầm lên. Sự đau đớn của Thẩm Thanh Thuần thông qua khế ước Đồng Mệnh đã kích thích bản năng bảo vệ trong hắn đến mức cực hạn. Ma khí trong người hắn bùng nổ, hóa thành những lưỡi kiếm đen kịt chém nát vụn ảo ảnh của tên ma tướng kia.

Màn sương mù khép lại, không gian trở nên tĩnh lặng, nhưng sự bình yên ban đầu đã hoàn toàn tan vỡ.

Mặc Cửu Diên lao đến bên Thẩm Thanh Thuần, hắn ôm chặt y vào lòng, gương mặt tràn đầy vẻ hối hận và lo lắng. Hắn dùng ma lực để chữa lành vết thương cho y, đôi bàn tay run rẩy không thôi.

"Ta xin lỗi... là tại ta nhu nhược... ta đã để chúng làm hại người..."

Thẩm Thanh Thuần khó khăn hít một hơi, y nắm lấy tay hắn, ánh mắt vẫn dịu dàng như cũ. "Không phải tại con. Chúng đánh vào điểm yếu nhất của con. Cửu Diên, thế giới bên ngoài sẽ không để chúng ta yên đâu. Những kẻ tham lam sức mạnh của Ma Tâm, những kẻ nhân danh chính nghĩa để trừ ma... bọn chúng sẽ còn quay lại."

Mặc Cửu Diên im lặng hồi lâu. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn ra thế giới tươi đẹp mà hắn đã dày công tạo dựng. Hắn nhận ra rằng cái lồng kính này dù đẹp đến đâu cũng không thể ngăn cản được những cơn bão từ quá khứ. Nếu hắn cứ tiếp tục trốn tránh, Thẩm Thanh Thuần sẽ là người phải chịu tổn thương nhiều nhất.

"Sư tôn, có lẽ đã đến lúc ta phải ra ngoài giải quyết tất cả." Hắn thầm thì, giọng nói trở nên lạnh lẽo và kiên định.

"Con định làm gì?"

"Ta sẽ kết thúc mọi thứ. Ma giới cần một trật tự mới, và chính đạo cần phải hiểu rằng chúng ta không phải là quân cờ để chúng tùy ý điều khiển. Ta không muốn phải trốn chạy mãi mãi."

Thẩm Thanh Thuần nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách của đồ đệ. Y thấy trong đó không còn sự cuồng loạn của hận thù, mà là trách nhiệm và khát vọng bảo vệ. Y mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối.

"Được. Ta đi cùng con."

"Không, người phải ở lại đây. Nơi này an toàn hơn."

"Con quên rồi sao? Chúng ta đồng mệnh." Y đứng dậy, tà áo xanh tung bay trong gió. "Nếu con ra ngoài chiến đấu, ta ngồi đây lo lắng thì chẳng khác nào tự sát. Dù là thiên đường hay địa ngục, Thẩm Thanh Thuần ta cũng sẽ sát cánh bên con."

Mặc Cửu Diên nhìn y, lòng tràn ngập xúc động. Hắn biết mình không thể thuyết phục được vị sư tôn này. Hắn gật đầu, kéo y lại gần, trao một nụ hôn nồng cháy như một lời thề nguyền.

Họ dành một đêm cuối cùng trong căn nhà gỗ. Đêm đó, không có những nụ hôn say đắm, chỉ có sự im lặng bình yên. Thẩm Thanh Thuần nằm gối đầu lên tay Mặc Cửu Diên, ngắm nhìn ánh sao nhân tạo trên trần nhà.

"Cửu Diên, con có sợ không?"

"Có. Ta sợ sẽ mất người thêm một lần nữa. Nhưng ta càng sợ phải nhìn người sống trong sự lo âu giữa cái lồng kính này. Ta muốn mang lại cho người một thế giới thực sự, nơi người có thể ngẩng cao đầu đi dưới ánh mặt trời."

Sáng hôm sau, Mặc Cửu Diên thu hồi lại toàn bộ linh lực duy trì tiểu thế giới. Quả cầu ánh sáng đỏ rực từ từ tan biến, để lộ ra khung cảnh tiêu điều, hoang tàn của thung lũng Tử vong. Gió lạnh ùa vào, mang theo mùi của cát bụi và máu chiến tranh chưa tan hết từ nhiều năm trước.

Họ bước ra khỏi thung lũng. Ngay lập tức, hàng vạn ánh mắt từ những trạm canh gác của cả chính đạo và ma tộc đều đổ dồn về phía họ. Tin tức về sự tái xuất của Ma Tôn và vị Tiên sư mất tích lan truyền với tốc độ chóng mặt.

Khi họ tiến đến biên giới của Ma giới, một đạo quân đông đảo đã dàn trận chờ sẵn. Đứng đầu không ai khác chính là tên ma tướng trẻ tuổi lúc trước, cùng với một vài trưởng lão của Thanh Vân Phái – một sự kết hợp quái dị giữa thiện và ác, giữa những kẻ cùng chung mục đích là đoạt lấy sức mạnh của Ma Tâm.

"Mặc Cửu Diên, cuối cùng ngươi cũng chịu ra khỏi hang rùa!" Tên ma tướng cười lớn. "Giao ra Ma Tâm và Thẩm Thanh Thuần, chúng ta sẽ để ngươi được toàn thây."

Mặc Cửu Diên không nói lời nào. Hắn tiến lên một bước, Ma Tâm trên ngực bùng phát ánh sáng đen kịt, lồng lộng như thần ma giáng thế. Một áp lực khổng lồ lan tỏa, khiến những kẻ có tu vi thấp lập tức quỳ sụp xuống đất, hộc máu mà chết.

"Các ngươi gọi đây là chính nghĩa? Gọi đây là lòng trung thành?" Mặc Cửu Diên lạnh lùng nói, giọng hắn vang vọng như tiếng sấm rền. "Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi thấy, ai mới là kẻ làm chủ cái thế gian này."

Hắn vung tay, ma kiếm xuất hiện, một đường chém xé toạc mặt đất thành một vực sâu thăm thẳm, ngăn cách hai phe.

Thẩm Thanh Thuần đứng phía sau hắn, y không tham gia vào trận chiến bằng vũ lực. Y ngồi xuống giữa bãi chiến trường, lấy ra một cây sáo ngọc. Tiếng sáo vang lên, thanh thoát và cao vút, hòa quyện với linh lực của khế ước Đồng Mệnh. Tiếng sáo không mang theo sát khí, nhưng nó lại có khả năng làm dịu đi sự bạo ngược trong tâm hồn, khiến những ma binh đang điên cuồng bỗng chốc buông vũ khí, gương mặt hiện lên vẻ ngơ ngác.

Trận chiến nổ ra dữ dội. Mặc Cửu Diên một mình chống lại hàng vạn người, nhưng hắn không còn là kẻ giết chóc vô tri. Hắn chỉ nhắm vào những kẻ cầm đầu, những kẻ đang gieo rắc mầm mống hỗn loạn. Mỗi bước đi của hắn đều vững chãi, bảo vệ tuyệt đối cho Thẩm Thanh Thuần đang ngồi phía sau.

Giữa cơn hỗn chiến, Chưởng môn Thanh Vân Phái xuất hiện. Lão già lúc này trông tiều tụy, ánh mắt đầy vẻ tham lam và hối lỗi đan xen.

"Thanh Thuần... quay về đi... Môn phái cần đệ..."

Thẩm Thanh Thuần dừng tiếng sáo, y nhìn vị sư huynh của mình, ánh mắt bình thản đến lạ lùng. "Sư huynh, Thanh Vân Phái mà đệ biết đã chết từ cái ngày huynh muốn dùng máu đệ để tế trận rồi. Giờ đây, đệ không còn là người của Thanh Vân, đệ chỉ là người của Cửu Diên."

Lời nói tuyệt tình của y như một nhát dao đâm vào lòng tự tôn của vị Chưởng môn. Lão điên cuồng lao tới, định dùng cấm thuật để bắt giữ y. Nhưng Mặc Cửu Diên đã nhanh hơn. Hắn xuất hiện như một bóng ma, một tay bóp nát đạo bùa chú của lão, tay kia nắm chặt lấy cổ áo lão.

"Đừng chạm vào người của ta."

Mặc Cửu Diên không giết lão. Hắn chỉ phế bỏ toàn bộ tu vi của vị Chưởng môn và ném lão sang một bên. Đối với một người coi trọng địa vị và sức mạnh như lão, đây là hình phạt tồi tệ hơn cả cái chết.

Trận chiến kéo dài đến tận khi mặt trời lặn. Bãi chiến trường đầy rẫy những kẻ ngã xuống, nhưng phần lớn là bị thương chứ không mất mạng – một sự từ bi lạ lùng từ phía Ma Tôn. Tên ma tướng phản nghịch đã bị Mặc Cửu Diên chém bay đầu ngay từ những phút đầu tiên, hồn phi phách tán không thể luân hồi.

Khi bóng tối bao trùm, Mặc Cửu Diên thu kiếm lại. Hắn quay lại nhìn Thẩm Thanh Thuần, gương mặt vẫn còn vương chút máu nhưng nụ cười lại vô cùng ấm áp.

"Xong rồi, sư tôn."

Thẩm Thanh Thuần đứng dậy, y đi tới lau đi vết máu trên mặt hắn. "Con đã làm rất tốt. Cửu Diên, từ nay sẽ không còn ai dám làm phiền chúng ta nữa."

Họ không quay lại thung lũng Tử vong. Họ cùng nhau đi về phía chân trời, nơi ánh trăng đang lên rạng rỡ. Họ sẽ đi khắp thế gian, dùng sức mạnh của mình để sửa chữa những sai lầm của quá khứ, để chứng minh rằng ma hay tiên không quan trọng, quan trọng là trái tim hướng về đâu.

Nhưng sâu trong Ma giới, một thế lực cổ xưa hơn cả Ma Tâm đang bắt đầu tỉnh giấc sau cuộc chiến. Một thứ gì đó đã bị đánh thức bởi sự cộng hưởng giữa linh lực của Thẩm Thanh Thuần và ma lực của Mặc Cửu Diên. Một thực thể không thuộc về hai giới, mang theo một lời nguyền cổ xưa về sự tái sinh và hủy diệt.

Mặc Cửu Diên và Thẩm Thanh Thuần chưa hay biết về điều đó. Họ đang cùng nhau đi bộ trên một con đường mòn nhỏ ven rừng, tay đan vào nhau.

"Sư tôn, người có mệt không?"

"Có con ở bên cạnh, ta không thấy mệt."

"Vậy chúng ta đi tiếp nhé? Ta nghe nói ở phía Nam có một hồ nước rất đẹp, hoa sen ở đó nở quanh năm."

"Được, chúng ta đi xem."

Bóng họ đổ dài trên con đường mòn, hòa làm một dưới ánh trăng. Đó là một sự khởi đầu mới, đầy hứa hẹn nhưng cũng ẩn chứa những thử thách mới. Liệu họ có thể giữ vững được hạnh phúc này khi một hiểm họa lớn hơn đang rình rập? Hay họ sẽ lại một lần nữa phải đối mặt với sự chia lìa?

Tương lai vẫn còn là một ẩn số, nhưng lúc này, giữa đất trời rộng lớn, họ chỉ có nhau. Và đối với họ, như vậy là quá đủ cho một kiếp người đầy sóng gió.

Tuyết lại bắt đầu rơi, nhưng lần này là tuyết mùa xuân, nhẹ nhàng và thanh khiết như chính tình yêu của họ. Câu chuyện về vị Ma Tôn và người thầy của mình sẽ còn tiếp tục, viết nên những trang sử mới cho cả hai giới.

Hành trình của họ sẽ đi về đâu? Liệu lời nguyền cổ xưa có một lần nữa chia cắt họ?

Trong gió đêm, tiếng sáo của Thẩm Thanh Thuần lại vang lên, dịu dặt và sâu lắng, dẫn lối cho hai trái tim đi tìm bến đỗ thực sự của mình. Mọi đau khổ đã lùi xa, chỉ còn lại sự bình yên và hơi ấm của sự thấu hiểu.

Mọi thứ mới chỉ là sự khởi đầu của một huyền thoại mới.

Mặc Cửu Diên siết chặt tay Thẩm Thanh Thuần, hắn thầm hứa sẽ không bao giờ để y phải rơi lệ thêm một lần nào nữa. Dù đất trời có sụp đổ, hắn cũng sẽ là người đứng ra gánh vác, bảo vệ cho người duy nhất mang lại ánh sáng cho cuộc đời tăm tối của hắn.

Họ bước đi, vững chãi và tự tin, hướng về phía bình minh của một ngày mới.

Câu chuyện vẫn còn tiếp tục với những biến số không thể lường trước. Bạn có muốn biết về thực thể cổ xưa đang tỉnh giấc kia không? Hay bạn muốn theo chân họ trong cuộc hành trình đi tìm hồ sen ở phương Nam?

Những trang sách tiếp theo đang chờ được lật mở, rực rỡ và đầy kịch tính. Tình yêu, hận thù, và định mệnh – ba sợi dây định mệnh ấy vẫn đang quấn quýt lấy nhau, tạo nên một bản anh hùng ca bất diệt.

Dưới ánh trăng, hoa quỳnh lại nở. Một điềm báo cho sự tái sinh hay là một lời cảnh báo cho sự hủy diệt sắp tới? Chỉ có thời gian mới có câu trả lời chính xác nhất.

Nhưng lúc này, hãy để họ được hạnh phúc. Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi giữa dòng đời vạn biến. Bởi vì họ xứng đáng được như vậy, sau tất cả những gì đã trải qua.

Gió thổi qua tán lá, xào xạc như tiếng thì thầm của định mệnh. "Đi đi, những kẻ dám chống lại trời xanh. Hãy xem các ngươi có thể đi được bao xa..."

Và họ cứ thế đi tiếp, không ngoảnh đầu lại.

Kết thúc một giai đoạn đầy sóng gió để mở ra một tương lai mới. Một tương lai mà chính họ là người làm chủ.