Rời khỏi thung lũng Tử Vong vốn dĩ chỉ mang màu xám xịt của tro bụi và chết chóc, hành trình của Thẩm Thanh Thuần và Mặc Cửu Diên hướng về dải đất phương Nam – nơi được mệnh danh là vùng đất của sự sống vĩnh hằng. Càng đi về phía Nam, không khí càng trở nên ẩm ướt và ấm áp, mùi cỏ dại và hoa rừng thay thế cho mùi lưu huỳnh nồng nặc của ma giới.
Họ đi như những lữ khách bình thường, không dùng ngự kiếm phi hành để tránh gây chú ý, cũng là để tận hưởng từng khoảnh khắc bình dị mà cả hai kiếp người họ chưa từng có được. Thẩm Thanh Thuần mặc một bộ đồ vải thô màu xanh nhạt, tóc búi đơn giản bằng một thanh gỗ sồi. Mặc Cửu Diên đi bên cạnh, vai mang một chiếc gùi nhỏ đựng vài món đồ dùng cần thiết và ít lương khô. Nhìn vào, ai cũng nghĩ họ là một cặp huynh đệ hoặc thầy trò của một môn phái nhỏ nào đó đang đi ngao du sơn thủy.
"Sư tôn, người nhìn kìa, phía trước chính là hồ Vân Mộng." Mặc Cửu Diên dừng chân trên một đỉnh đồi, tay chỉ về phía dải nước mênh mông xanh ngắt ẩn hiện sau làn sương sớm.
Hồ Vân Mộng nổi tiếng với những đóa liên hoa khổng lồ nở rộ quanh năm, cánh hoa mang sắc hồng nhạt như ráng chiều và tỏa ra linh khí thanh tịnh giúp người tu hành ổn định tâm thức. Thẩm Thanh Thuần hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị ngọt của nước hồ trong gió. Y mỉm cười, đôi mắt phượng cong lên đầy vẻ mãn nguyện.
"Đẹp lắm. Cửu Diên, chúng ta sẽ ở lại đây một thời gian chứ?"
"Chỉ cần người thích, chúng ta ở lại bao lâu cũng được." Mặc Cửu Diên nắm lấy tay y, những ngón tay đan chặt vào nhau. Hắn cảm thấy trái tim mình bình yên đến lạ thường. Hóa ra, quyền lực đỉnh cao hay sự sợ hãi của vạn dân cũng không bằng một cái gật đầu của người này.
Họ thuê một căn nhà sàn nhỏ của người dân bản địa ven hồ. Căn nhà gỗ nằm nép mình dưới bóng những cây đại thụ, cửa sổ nhìn thẳng ra mặt hồ đầy hoa sen. Buổi sáng, Mặc Cửu Diên ra hồ hái sen, buổi chiều hắn lại vào rừng săn bắn hoặc hái lượm. Thẩm Thanh Thuần thì dùng linh lực ít ỏi còn lại để giúp đỡ người dân trong làng chữa bệnh hoặc dạy lũ trẻ đọc chữ. Cuộc sống cứ thế trôi qua trong sự tịnh mịch và dịu dàng.
Tuy nhiên, sự yên bình ấy giống như một lớp vỏ mỏng manh che giấu những rạn nứt sâu thẳm bên dưới.
Một đêm trăng khuyết, khi Thẩm Thanh Thuần đã chìm vào giấc ngủ, Mặc Cửu Diên đột ngột tỉnh giấc bởi một cơn đau xé rách từ hạt Ma Tâm trên ngực. Hắn lén bước ra khỏi nhà, đi sâu vào rừng trúc để không làm y thức giấc. Hắn quỳ xuống, tay ôm lấy ngực, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Từ trong hư không, những sợi khói màu tím sẫm bắt đầu hiện ra, quấn quýt quanh người hắn như những xiềng xích vô hình. Một giọng nói khàn đặc, cổ xưa và đầy quyền uy vang lên ngay trong đầu hắn:
"Ngươi tưởng rằng có thể dùng tình cảm phàm trần này để áp chế sức mạnh của ta sao? Mặc Cửu Diên, ngươi là vật chứa của ta, là thanh kiếm của Ma Thần. Sự tồn tại của ngươi là để hủy diệt, không phải để trồng hoa và ngắm trăng với một tên tu sĩ chính đạo."
Mặc Cửu Diên nghiến răng, ma khí đỏ rực bùng lên quanh người hắn để chống lại luồng khói tím. "Cút đi! Ta không còn là con rối của ngươi nữa. Ta đã có cuộc sống của riêng mình!"
"Cuộc sống của riêng ngươi?" Giọng nói kia cười lớn, tiếng cười nghe như tiếng mài kim loại chói tai. "Ngươi nhìn xem, linh hồn của hắn – Thẩm Thanh Thuần – đang dần tàn lụi vì khế ước Đồng Mệnh với ngươi đó. Ngươi càng mạnh mẽ, hắn càng suy kiệt. Khế ước đó không phải là sự cứu rỗi, nó là một ký sinh trùng đang hút cạn sự sống của y để duy trì ma tính cho ngươi."
Mặc Cửu Diên bàng hoàng, đồng tử thu nhỏ lại. "Ngươi nói dối!"
"Cứ tự mình kiểm tra đi. Tại sao y ngày càng ngủ nhiều hơn? Tại sao bàn tay y ngày càng lạnh lẽo? Đó là vì y đang gánh chịu sự bạo ngược của Ma Tâm thay cho ngươi. Ngươi muốn cứu y không? Chỉ có một cách... hãy hoàn toàn nhập ma, mở ra cánh cổng dẫn đến Vực Thẳm Cổ Đại. Khi đó, ngươi sẽ có sức mạnh để cải tử hoàn sinh, để tách rời khế ước mà không làm tổn thương y."
Luồng khói tím tan biến, để lại Mặc Cửu Diên đứng lặng giữa rừng trúc tối tăm. Hắn run rẩy nhìn về phía căn nhà nhỏ ven hồ, nơi người hắn yêu nhất đang ngủ say. Lòng hắn ngập tràn sự sợ hãi. Hắn vốn dĩ tưởng rằng mình đã tìm thấy lối thoát, nhưng hóa ra định mệnh vẫn luôn chực chờ để giáng một đòn chí mạng.
Sáng hôm sau, khi Thẩm Thanh Thuần tỉnh dậy, y thấy Mặc Cửu Diên đã chuẩn bị sẵn một bát cháo hạt sen ấm nóng. Nhưng y nhận ra sắc mặt hắn có chút khác lạ, ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại nhìn y với vẻ đau xót kín đáo.
"Cửu Diên, đêm qua con không ngủ ngon sao?" Thẩm Thanh Thuần khẽ hỏi, tay y đưa lên định vuốt tóc hắn.
Mặc Cửu Diên né tránh một cách vô thức, rồi ngay lập tức hắn nắm lấy tay y, cảm nhận hơi lạnh tỏa ra từ đầu ngón tay y đúng như lời thực thể cổ xưa kia đã nói. Tim hắn như bị dao cắt.
"Ta không sao, chỉ là đang nghĩ về việc sửa lại cái mái hiên thôi." Hắn gượng cười, nhưng nụ cười không giấu được sự chua chát.
Cả ngày hôm đó, Mặc Cửu Diên bồn chồn không yên. Hắn bắt đầu chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất của Thẩm Thanh Thuần. Y thường xuyên phải ngồi nghỉ sau khi đi bộ một quãng ngắn, gương mặt y đôi khi trắng bệch đến mức gần như trong suốt dưới ánh nắng. Thẩm Thanh Thuần luôn mỉm cười nói rằng y chỉ hơi mệt, nhưng Mặc Cửu Diên biết y đang giấu hắn điều gì đó.
Trong khi đó, tại hồ Vân Mộng, những hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Những đóa liên hoa vốn dĩ mang sắc hồng thanh khiết bỗng nhiên chuyển sang màu tím đen, linh khí vốn có bị thay thế bởi một luồng khí u ám khiến cá tôm trong hồ chết hàng loạt. Người dân trong làng bắt đầu lo sợ, họ nói rằng linh thần của hồ đang nổi giận.
Thẩm Thanh Thuần cảm nhận được sự bất thường này rõ rệt hơn ai hết. Y đứng bên bờ hồ, nhìn mặt nước đen ngòm, lòng nặng trĩu. Y biết rằng sự hiện diện của Mặc Cửu Diên và Ma Tâm trong người hắn chính là ngọn nguồn của sự ô nhiễm này. Ma tính trong hắn quá mạnh, nó đang từ từ rò rỉ ra ngoài và nuốt chửng sự sống của vùng đất này.
"Cửu Diên, chúng ta phải rời đi thôi." Thẩm Thanh Thuần nói khi hắn vừa từ rừng trở về.
Mặc Cửu Diên im lặng nhìn y, rồi hắn đột ngột hỏi: "Sư tôn, nếu một ngày ta trở nên đáng sợ hơn cả kiếp trước, người liệu có còn ở bên ta không?"
Thẩm Thanh Thuần hơi khựng lại trước câu hỏi đường đột đó. Y đi tới, đặt cả hai tay lên vai hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn bằng ánh mắt kiên định nhất mà y từng có. "Ta đã nói rồi, dù là thiên đường hay địa ngục, ta cũng sẽ bên con. Nhưng Cửu Diên, con không cần phải trở nên đáng sợ để bảo vệ bất cứ điều gì. Ta yêu con người hiện tại của con."
Mặc Cửu Diên ôm chầm lấy y, siết chặt như muốn khảm y vào da thịt mình. Hắn thầm thề rằng sẽ tìm ra cách cứu y mà không cần phải thỏa hiệp với bóng tối. Nhưng hắn không biết rằng, thực thể cổ xưa kia không phải là thứ dễ dàng từ bỏ con mồi của nó.
Đêm đó, một đám mây đen khổng lồ bao trùm lấy hồ Vân Mộng. Tiếng gào thét của những linh hồn oán than vang vọng khắp không gian. Từ dưới đáy hồ, một sinh vật cổ quái với hàng ngàn xúc tu đen kịt trồi lên, nó chính là hiện thân của những phần ma tính bị rò rỉ từ Ma Tâm, kết hợp với oán khí tích tụ ngàn năm của vùng đất này.
Nó tấn công vào ngôi làng, phá hủy những căn nhà sàn mỏng manh. Tiếng kêu cứu thất thanh của dân làng khiến Thẩm Thanh Thuần không thể ngồi yên.
"Đừng ra đó! Sư tôn!" Mặc Cửu Diên hét lớn, hắn triệu hồi ma kiếm, lao ra đối đầu với quái vật.
Nhưng quái vật dường như không quan tâm đến hắn, nó nhắm thẳng vào Thẩm Thanh Thuần. Mỗi khi xúc tu của nó chạm vào y, linh lực của y lại bị hút đi một cách điên cuồng. Mặc Cửu Diên điên cuồng chém giết, nhưng quái vật liên tục tái sinh.
"Hóa ra là vậy..." Thẩm Thanh Thuần thầm thì giữa trận chiến. Y nhận ra quái vật này chính là một phần của Mặc Cửu Diên. Nó chính là "ác niệm" mà hắn đã cố gắng vứt bỏ bấy lâu nay. Muốn tiêu diệt nó, chỉ có một cách duy nhất.
"Cửu Diên! Nghe ta! Thu hồi nó lại!" Thẩm Thanh Thuần hét lớn giữa tiếng gió rít. "Đừng chống cự nữa, hãy chấp nhận nó như một phần của chính mình. Chỉ có như vậy con mới có thể điều khiển được nó!"
"Không được! Nếu ta thu hồi nó, ta sẽ hoàn toàn nhập ma!" Mặc Cửu Diên gào lên, gương mặt hắn vặn vẹo trong đau đớn.
"Con sẽ không nhập ma, vì ta sẽ ở đây để giữ lại bản tâm cho con!" Thẩm Thanh Thuần lao đến, y dùng chính cơ thể mình làm vật dẫn, nối kết giữa Mặc Cửu Diên và con quái vật.
Một luồng ánh sáng chói lòa bùng nổ. Ma khí cuồn cuộn đổ dồn vào cơ thể Mặc Cửu Diên. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn, đôi mắt hoàn toàn chuyển sang màu đỏ sậm rực lửa. Sức mạnh bùng phát từ hắn mạnh đến mức thổi bay tất cả sương mù xung quanh. Con quái vật tan biến, hồ Vân Mộng trở lại sự tĩnh lặng, nhưng mặt nước giờ đây mang một sắc màu kỳ dị.
Khi mọi thứ lắng xuống, Mặc Cửu Diên đứng im lịm giữa bãi chiến trường. Khí thế của hắn lúc này còn đáng sợ hơn cả khi hắn đứng đầu vạn ma ở kiếp trước. Hắn từ từ quay đầu lại nhìn Thẩm Thanh Thuần.
Y đang nằm gục trên mặt đất, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Sự hy sinh linh lực vừa rồi đã đẩy y đến giới hạn cuối cùng.
Mặc Cửu Diên lao đến, hắn bế y lên. Cảm xúc trong hắn lúc này là một mớ hỗn độn giữa sự cuồng bạo của ma tính vừa thu hồi và nỗi đau đớn tột cùng khi thấy người mình yêu sắp tan biến.
"Sư tôn... người tỉnh lại đi... ta xin người..."
Thẩm Thanh Thuần khẽ mở mắt, y đưa bàn tay run rẩy lên vuốt ve gương mặt đầy ma văn của hắn. "Cửu Diên... con làm được rồi... con đã làm chủ được nó... Hãy dùng sức mạnh này... để làm những điều tốt đẹp..."
"Không! Ta không cần sức mạnh này nếu không có người!"
Đúng lúc đó, giọng nói cổ xưa kia lại vang lên, nhưng lần này đầy vẻ đắc thắng: "Giờ thì ngươi đã hiểu chưa? Muốn cứu y, hãy đi về phía cực Bắc, tìm đến Cung Điện Băng Giá của Ma Thần. Chỉ có ở đó mới có 'Bất Tử Chi Tâm' để cứu mạng y. Nhưng hãy nhớ, mỗi bước người đi, máu sẽ phải đổ."
Mặc Cửu Diên nhìn xuống Thẩm Thanh Thuần, rồi nhìn về phía chân trời phương Bắc xa xôi. Hắn biết mình không còn lựa chọn nào khác. Hắn sẽ dẫm lên xác của vạn người, sẽ chống lại cả thiên hạ, miễn là có thể giữ lại hơi ấm này trong vòng tay mình.
Hắn bế Thẩm Thanh Thuần đứng dậy, bộ trường bào đen của hắn tung bay trong gió đêm lạnh lẽo. Hắn không còn trốn chạy nữa. Hắn sẽ đối mặt với định mệnh theo cách của riêng mình.
"Chúng ta đi, sư tôn. Ta sẽ cứu người."
Hành trình bình yên ở phương Nam kết thúc bằng một thảm cảnh, mở ra một chương mới đầy khốc liệt và đẫm máu ở phương Bắc. Mặc Cửu Diên đã thực sự trở thành Ma Tôn một lần nữa, nhưng lần này, hắn không chiến đấu vì hận thù, mà chiến đấu vì sự sinh tồn của người duy nhất y yêu thương.
Nhưng Thẩm Thanh Thuần liệu có muốn được cứu bằng cái giá như vậy? Liệu tình yêu của họ có thể vượt qua được sự cám dỗ của sức mạnh tối thượng và những mưu đồ cổ xưa đang dần lộ diện?
Gió phương Bắc bắt đầu thổi về, mang theo hơi lạnh của tuyết và mùi của những trận chiến sắp tới. Ma Tôn đã trở lại, và lần này, thế gian sẽ phải rung chuyển dưới bước chân của hắn.
Họ biến mất vào màn đêm, để lại ngôi làng ven hồ Vân Mộng hoang tàn và một truyền thuyết mới về sự hồi sinh của bóng tối.