MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Trường MinhChương 14: Tuyết hận phương Bắc, hành trình vạn dặm

Vạn Cổ Trường Minh

Chương 14: Tuyết hận phương Bắc, hành trình vạn dặm

2,626 từ · ~14 phút đọc

Gió lạnh từ phương Bắc thổi về, mang theo những tinh thể băng sắc lẹm cứa vào da thịt. Không gian ấm áp, nồng nàn hương sen của hồ Vân Mộng đã lùi xa phía sau, nhường chỗ cho những dãy núi đá trập trùng, xám xịt và khô khốc. Trên con đường mòn cheo leo bám vào vách núi, một bóng đen cao lớn đang lầm lũi bước đi giữa màn sương mù dày đặc.

Mặc Cửu Diên bước từng bước vững chãi, vai hắn cõng Thẩm Thanh Thuần. Hắn dùng một dải lụa đen buộc chặt y vào lưng mình, tay giữ lấy hai chân y, còn đầu y gục vào hõm vai hắn. Thỉnh thoảng, hắn lại khẽ nghiêng mặt để cảm nhận hơi thở yếu ớt của y chạm vào da cổ mình. Đối với hắn, nhịp thở mỏng manh ấy chính là sợi dây duy nhất giữ hắn lại với thực tại, ngăn không cho ma tính điên cuồng trong lồng ngực bùng phát tiêu diệt tất cả.

"Sư tôn, người thấy lạnh không?" Hắn thầm thì, giọng nói tan vào tiếng gió rít.

Thẩm Thanh Thuần không trả lời. Y đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu kể từ khi rời khỏi phương Nam. Gương mặt y thanh tú nhưng nhợt nhạt như một bức tượng ngọc, đôi môi khô nẻ vì gió tuyết. Mặc Cửu Diên siết chặt vòng tay, hắn vận chuyển ma khí tỏa ra xung quanh, tạo thành một màng chắn vô hình ngăn cản hơi lạnh xâm nhập vào cơ thể người trên lưng.

Hắn đi qua những ngôi làng hoang vắng, những cánh đồng bị bỏ hoang. Đi đến đâu, người ta cũng nhìn hắn với ánh mắt kinh hãi. Ma văn trên gương mặt hắn giờ đây đã hiện rõ, đỏ rực và uốn lượn như những con rắn độc, tỏa ra sát khí khiến ngay cả thú dữ cũng phải lẩn trốn. Hắn không quan tâm. Mục tiêu của hắn là đỉnh núi Cực Bắc, nơi tọa lạc của Cung Điện Băng Giá – thánh địa của các đời Ma Thần đời trước.

Khi họ đến chân núi Tuyết Ảnh, một nhóm tu sĩ của các tiểu môn phái đã đứng chặn đường. Những kẻ này nghe tin Ma Tôn tái xuất và đang mang theo một người có linh thể quý hiếm, bọn chúng muốn chặn đường để lấy danh tiếng "trừ ma" và chiếm đoạt báu vật.

"Yêu ma guốc lạ kia, mau dừng bước! Giao ra người trên lưng ngươi, chúng ta sẽ để ngươi có một cái chết nhẹ nhàng!" Một tên tu sĩ trẻ tuổi, tay cầm thanh kiếm sáng loáng, hét lớn.

Mặc Cửu Diên dừng lại. Ánh mắt đỏ sẫm của hắn nhìn lướt qua đám người như nhìn những hạt bụi. Hắn không muốn phí thời gian, nhưng con đường duy nhất lên núi đã bị bọn chúng dàn trận pháp bao vây.

"Tránh ra." Hắn thốt lên hai chữ, giọng lạnh lẽo như băng từ vạn dặm sâu.

"Hừ, ma đầu to gan! Các anh em, lên!"

Hàng chục thanh kiếm lao về phía hắn. Mặc Cửu Diên không hề hạ Thẩm Thanh Thuần xuống. Hắn đứng vững như một ngọn núi, một tay vẫn giữ chặt lấy chân y, tay kia đưa ra phía trước. Một luồng sóng âm từ ma lực bùng nổ, đánh bật tất cả những thanh kiếm kia gãy vụn trong không trung.

Những tên tu sĩ bị hất văng ra xa, máu tươi phun ra từ miệng. Mặc Cửu Diên không đuổi tận giết tuyệt, hắn lướt qua họ như một bóng ma. Hắn biết, nếu hắn giết quá nhiều người, ma tính sẽ càng nuốt chửng bản tâm, và y – người đang dùng cả tính mạng để giữ gìn chút thiện lương cho hắn – chắc chắn sẽ không vui.

"Cửu... Diên..." Một tiếng gọi nhỏ như tiếng muỗi kêu vang lên bên tai.

Mặc Cửu Diên khựng lại, tim hắn đập liên hồi. "Sư tôn! Người tỉnh rồi sao?"

Thẩm Thanh Thuần khẽ cử động, y cố gắng mở mắt nhưng ánh sáng tuyết trắng chói lòa làm y phải nheo lại. "Đừng... đừng giết họ... đi đi..."

"Ta biết rồi, ta không giết họ. Ta đang đưa người đi tìm thuốc. Người hãy ngủ thêm một lát đi, khi nào đến nơi ta sẽ gọi."

Hắn nói dối. Hắn biết hành trình phía trước còn gian nan gấp bội. Nhưng y chỉ khẽ "ừ" một tiếng rồi lại lịm đi. Mặc Cửu Diên cắn chặt môi đến bật máu, vị mặn chát của máu nhắc nhở hắn về sự vô dụng của mình. Một vị Ma Tôn thống lĩnh vạn quân, giờ đây lại phải trốn chui trốn lủi để giữ mạng cho người mình thương.

Càng lên cao, tuyết càng rơi dày. Gió thổi mạnh đến mức có thể thổi bay những tảng đá lớn. Mặc Cửu Diên bắt đầu cảm thấy sức lực của mình bị bào mòn. Hạt Ma Tâm đang điên cuồng hút lấy tinh huyết của hắn để duy trì màng bảo vệ cho Thẩm Thanh Thuần. Mỗi bước đi của hắn trên lớp tuyết dày ngập đến đầu gối là một sự nỗ lực phi thường.

Đêm hôm đó, họ trú chân trong một hang đá nhỏ bên sườn núi. Mặc Cửu Diên đốt một đống lửa nhỏ bằng linh thạch, rồi nhẹ nhàng đặt Thẩm Thanh Thuần nằm lên lớp áo bào của mình. Hắn ngồi bên cạnh, dùng bàn tay ấm áp của mình áp vào má y, cố gắng truyền chút hơi ấm ít ỏi.

Bên ngoài, bão tuyết gào thét như tiếng của hàng vạn linh hồn oán than. Mặc Cửu Diên nhìn vào đống lửa, những ký ức của kiếp trước lại ùa về. Hắn nhớ về những ngày y dạy hắn cầm kiếm, nhớ về những lần y phạt hắn đứng dưới mưa vì tội trốn học. Khi đó, hắn hận y bao nhiêu, thì giờ đây hắn yêu y bấy nhiêu. Sự hận thù của kiếp trước đã hóa thành xiềng xích, trói buộc hắn vào định mệnh này.

"Nếu có thể quay lại..." Hắn thầm thì. "Ta nhất định sẽ không bao giờ chạm vào ma đạo. Ta sẽ làm một đồ đệ ngoan ngoãn, suốt đời ở bên người tại đỉnh Côn Luân."

Nhưng cuộc đời không có nếu như. Hắn đã đi vào con đường này, và giờ hắn phải gánh chịu hậu quả.

Đột nhiên, từ trong bóng tối của hang động, một đôi mắt xanh biếc hiện ra. Đó là Tuyết Lang – linh vật bảo vệ núi Cực Bắc. Con sói cao lớn như một ngôi nhà nhỏ, lông trắng muốt hòa lẫn vào tuyết, chỉ có đôi mắt là rực sáng sự thông tuệ và sát khí.

Nó gầm gừ, nanh vuốt sắc lẹm lộ ra. Nó cảm nhận được luồng ma khí bẩn thỉu trong hang và muốn loại bỏ kẻ xâm phạm.

Mặc Cửu Diên đứng dậy, che chắn trước mặt Thẩm Thanh Thuần. Ma kiếm trong tay hắn rung lên, tỏa ra ánh tím sẫm. "Ta không muốn đánh với ngươi. Ta chỉ đi qua đây để cứu người."

Con sói không nghe, nó lao tới với tốc độ kinh người. Trận chiến nổ ra trong không gian chật hẹp của hang đá. Mặc Cửu Diên phải vừa đánh vừa bảo vệ y. Hắn bị móng vuốt của con sói cào rách vai, máu đỏ thấm đẫm áo nhưng hắn không hề lùi bước. Hắn dùng ma lực tạo thành một bức tường bảo vệ quanh Thẩm Thanh Thuần, còn bản thân thì đối đầu trực diện với linh vật.

Sau một hồi giằng co, Mặc Cửu Diên tìm được sơ hở, hắn không dùng kiếm đâm vào tim con sói mà dùng cán kiếm đập mạnh vào đầu nó, đồng thời truyền một luồng ma áp cực mạnh khiến con vật bị choáng váng và ngã gục.

Hắn thở hổn hển, thu kiếm lại. Hắn không giết nó vì y đã dặn "đừng giết chóc".

Con sói tỉnh lại sau vài hơi thở, nó nhìn hắn với vẻ kinh ngạc, rồi nhìn sang người đang nằm mê man kia. Nó dường như cảm nhận được hơi ấm linh hồn của Thẩm Thanh Thuần – một luồng khí tức thanh khiết hiếm thấy giữa thế gian đầy bụi trần. Tuyết Lang cúi đầu, gầm gừ nhỏ trong cổ họng như một lời chào, rồi quay lưng chạy biến vào màn tuyết trắng.

Sáng hôm sau, khi bão tan, Mặc Cửu Diên tiếp tục lên đường. Đỉnh núi Cực Bắc đã hiện ra ngay trước mắt, lấp lánh như một viên kim cương khổng lồ dưới ánh mặt trời nhợt nhạt. Tại đó, một cung điện bằng băng đá sừng sững tọa lạc, vươn thẳng lên chín tầng mây.

Khi hắn chạm tay vào cánh cửa cung điện, một cảm giác lạnh buốt truyền từ lòng bàn tay thẳng vào tận xương tủy. Cánh cửa mở ra, để lộ một đại điện rộng lớn, nơi mọi thứ đều được làm bằng băng vĩnh cửu. Ở giữa điện là một hồ nước nhỏ, bên trong có một trái tim đang đập chậm rãi, tỏa ra ánh sáng xanh huyền ảo – Bất Tử Chi Tâm.

Mặc Cửu Diên vui mừng khôn xiết, hắn bế Thẩm Thanh Thuần tiến lại gần. Nhưng ngay khi hắn định đưa tay lấy trái tim đó, một giọng nói trầm thấp vang lên khắp đại điện:

"Kẻ hèn mọn, ngươi nghĩ báu vật của Ma Thần dễ dàng lấy được như vậy sao?"

Từ trên ngai vàng bằng băng, một bóng người từ từ hiện ra. Đó là thủ hộ giả của cung điện, một linh hồn ma tướng đã canh giữ nơi này hàng ngàn năm. Hắn mang một bộ giáp cổ xưa, tay cầm một cây thương dài tỏa ra hơi lạnh chết chóc.

"Ta cần nó để cứu người này." Mặc Cửu Diên kiên định nói.

"Cứu người? Ma tộc chưa bao giờ cứu người, chúng ta chỉ hủy diệt. Muốn lấy Bất Tử Chi Tâm, ngươi phải trải qua thử thách: Đổi một mạng lấy một mạng. Ngươi phải hiến tế Ma Tâm của chính mình vào hồ băng này."

Mặc Cửu Diên khựng lại. Nếu hắn mất Ma Tâm, hắn sẽ mất hết tu vi, thậm chí là tan biến linh hồn vì hắn hiện tại đang sống dựa vào nó. Nhưng nếu không có Bất Tử Chi Tâm, Thẩm Thanh Thuần chắc chắn sẽ chết.

Hắn nhìn y, nhìn gương mặt y vẫn còn vương chút tuyết trắng. Một nụ cười nhẹ hiện trên môi hắn. Hóa ra, đây chính là cái giá mà hắn phải trả cho tất cả những tội lỗi của mình. Hắn đã cướp đi sinh mệnh của bao người, giờ hắn dùng chính sinh mệnh của mình để cứu người y yêu nhất.

"Được. Ta đồng ý."

Hắn đặt Thẩm Thanh Thuần xuống cạnh hồ nước, rồi đứng lên, đưa tay vào ngực mình. Cơn đau khi móc ra Ma Tâm còn kinh khủng hơn bất kỳ nhát kiếm nào. Hắn rên rỉ, gương mặt vặn vẹo, nhưng hắn không dừng lại. Một viên ngọc đen rực rỡ hiện ra trong tay hắn, đập mạnh mẽ như một thực thể sống.

Mặc Cửu Diên ném Ma Tâm vào hồ nước. Ngay lập tức, hồ nước sôi sục, luồng ánh sáng xanh từ Bất Tử Chi Tâm bùng nổ, bay về phía Thẩm Thanh Thuần và chui tạt vào lồng ngực y.

Cùng lúc đó, cơ thể Mặc Cửu Diên bắt đầu tan rã. Hắn ngã quỵ xuống cạnh y, làn da hắn trở nên trong suốt, linh lực thoát ra ngoài như những sợi khói.

"Sư tôn... người phải sống tốt..." Hắn thầm thì, bàn tay cố gắng chạm vào tay y một lần cuối.

Thẩm Thanh Thuần bỗng nhiên mở mắt. Ánh sáng từ Bất Tử Chi Tâm đã hồi phục linh hồn và thể xác cho y ngay lập tức. Y bật dậy, nhìn thấy Mặc Cửu Diên đang dần biến mất, y hốt hoảng hét lên:

"Cửu Diên! Con đã làm gì vậy? Tại sao con lại làm thế này?"

Y lao tới ôm lấy hắn, nhưng bàn tay y lại xuyên qua cơ thể hắn. Mặc Cửu Diên mỉm cười, đôi mắt đỏ rực giờ đã trở lại màu đen thuần khiết như ngày đầu tiên gặp y.

"Đừng khóc... Sư tôn... Con nợ người... giờ con trả đủ rồi..."

"Ta không cần con trả! Ta chỉ cần con!" Thẩm Thanh Thuần khóc nức nở, nước mắt nóng hổi rơi xuống lớp băng lạnh giá. Y điên cuồng vận chuyển linh lực mới có được để giữ lấy linh hồn hắn, nhưng vô ích. Ma Tâm đã hiến tế thì không thể lấy lại.

Đúng lúc đó, thủ hộ giả bước xuống từ ngai vàng. Hắn nhìn hai người, rồi thở dài một tiếng:

"Tình cảm của ma và tiên... thật sự nực cười nhưng cũng thật đáng kinh ngạc. Mặc Cửu Diên, ngươi đã vượt qua thử thách cuối cùng của Ma Thần: Đó là sự hy sinh vô điều kiện. Ma đạo sinh ra từ dục vọng, nhưng nó chỉ đạt đến đỉnh cao khi người ta biết buông bỏ dục vọng vì một người khác."

Thủ hộ giả phất tay, Bất Tử Chi Tâm bên trong cơ thể Thẩm Thanh Thuần tỏa ra một luồng ánh sáng trắng vàng, nó không chỉ cứu y mà còn tách ra một phần linh cốt, tạo thành một cái kén nhỏ bao bọc lấy linh hồn đang tan rã của Mặc Cửu Diên.

"Hắn sẽ không chết, nhưng hắn sẽ phải ngủ say trong một thời gian rất dài để tái tạo lại linh thể. Và hắn sẽ không còn là Ma Tôn nữa, hắn sẽ chỉ là một linh hồn bình thường."

Thẩm Thanh Thuần ôm lấy cái kén ánh sáng vào lòng, y lau nước mắt, gật đầu liên tục. "Cảm ơn người... Cảm ơn người..."

Y bế cái kén đi ra khỏi cung điện băng giá. Tuyết vẫn rơi, nhưng không còn lạnh lẽo nữa. Phương Bắc vẫn khắc nghiệt, nhưng trong lòng y giờ đây là một mùa xuân đang chớm nở. Y sẽ mang hắn về một nơi thật yên bình, nơi có hoa sen nở quanh năm, và y sẽ chờ. Dù là mười năm, trăm năm hay ngàn năm, y cũng sẽ chờ cho đến khi hắn tỉnh lại.

Hành trình vạn dặm đã kết thúc bằng một sự đánh đổi đau đớn nhưng đầy hy vọng. Hai kiếp người, một vòng tròn hận thù, cuối cùng đã được hóa giải bằng sự hy sinh của cả hai.

Dưới chân núi Tuyết Ảnh, y thấy con Tuyết Lang hôm qua đang đứng đợi. Nó cúi xuống, ra hiệu cho y ngồi lên lưng. Con sói trắng mang theo một vị tiên nhân và một linh hồn nhỏ bé lao đi giữa màn tuyết trắng, hướng về phía Nam – nơi bắt đầu của một cuộc đời mới.

Thế gian vẫn còn đó những tranh chấp, nhưng đối với họ, tất cả đã khép lại. Ma Tôn đã biến mất, chỉ còn lại một người thầy đang bảo vệ đứa trò nhỏ của mình, chờ ngày tái ngộ dưới ánh mặt trời rực rỡ.

Hành trình phía trước của Thẩm Thanh Thuần sẽ không còn cô độc, vì y biết, trái tim y đang đập cùng một nhịp với linh hồn trong lòng mình. Và một ngày nào đó, khi hoa quỳnh lại nở, hắn sẽ mở mắt ra và gọi y một tiếng "Sư tôn" thật dịu dàng.

Gió phương Bắc vẫn thổi, nhưng lần này nó mang theo hơi ấm của lời hứa hẹn vĩnh cửu.

Y bước tiếp, vững chãi và thanh thản, bóng dáng trắng muốt tan vào chân trời.