MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Trường MinhChương 15: Năm tháng tĩnh lặng, mầm sống hồi sinh

Vạn Cổ Trường Minh

Chương 15: Năm tháng tĩnh lặng, mầm sống hồi sinh

3,457 từ · ~18 phút đọc

Con đường rời khỏi phương Bắc xa xôi dường như không còn dài đằng đẵng như lúc đi tới. Thẩm Thanh Thuần ngồi trên lưng Tuyết Lang, đôi bàn tay gầy guộc vẫn ôm chặt lấy cái kén ánh sáng vào lòng, như thể chỉ cần nới lỏng một chút, linh hồn nhỏ bé bên trong sẽ tan biến vào hư vô. Luồng hơi ấm từ cái kén lan tỏa qua lớp áo mỏng, chạm vào trái tim y, nhắc nhở rằng Mặc Cửu Diên vẫn còn đây, dù chỉ là một đốm lửa nhỏ đang leo lét chờ ngày bùng cháy lại.

Tuyết Lang chạy rất nhanh nhưng vô cùng êm ái. Nó băng qua những cánh đồng băng giá, qua những khu rừng lá kim phủ đầy tuyết trắng, tiến dần về phía vùng đất có hơi ấm của mùa xuân. Khi không khí lạnh lẽo dần tan biến, thay vào đó là mùi cỏ non và hương đất ẩm, Thẩm Thanh Thuần biết họ đã rời khỏi phạm vi của núi Cực Bắc.

Y không quay lại hồ Vân Mộng, cũng không tìm về đỉnh Côn Luân hay Thanh Vân Phái. Nơi đó quá nhiều kỷ niệm, và cũng quá nhiều tai mắt. Y cần một nơi mà thế gian không biết đến, một nơi chỉ có đất trời và sự tĩnh lặng để nuôi dưỡng linh hồn này. Y nhớ lại một thung lũng nhỏ nằm ẩn sâu sau dãy núi sương mù ở vùng biên viễn phía Tây – một nơi mà năm xưa y từng vô tình lạc bước khi đi hái thuốc, được gọi là Thập Hoa cốc. Nơi đó quanh năm mây mù bao phủ, lối vào lắt léo, linh khí tuy không đậm đặc nhưng lại vô cùng ôn hòa.

Sau nhiều ngày di chuyển, Tuyết Lang dừng chân trước một khe núi hẹp. Thẩm Thanh Thuần bước xuống, nhẹ nhàng vỗ về bộ lông trắng muốt của linh vật.

"Cảm ơn ngươi, bạn cũ. Đến đây là được rồi, ngươi hãy quay về với tuyết trắng của mình đi."

Con sói tuyết dụi đầu vào vai y, phát ra tiếng gầm gừ nhỏ rồi quay người biến mất vào màn sương xám. Thẩm Thanh Thuần hít một hơi thật sâu, ôm lấy cái kén, từng bước chậm rãi đi vào sâu trong thung lũng.

Bên trong Thập Hoa cốc là một thế giới hoàn toàn khác. Những cây đào dại đang nở hoa rực rỡ, cánh hoa rụng đầy trên thảm cỏ xanh mướt. Ở giữa thung lũng có một căn nhà tranh nhỏ đã cũ nát theo thời gian, bên cạnh là một dòng suối trong vắt chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong. Y đặt cái kén ánh sáng lên chiếc bàn gỗ trong nhà, rồi bắt đầu dọn dẹp.

Ngày đầu tiên, y sửa lại mái tranh bị dột. Ngày thứ hai, y cuốc đất trồng rau và một vài bụi thuốc đơn giản. Ngày thứ ba, y dọn dẹp lại giường chiếu, lau chùi từng vật dụng nhỏ trong nhà.

Mọi việc y đều tự tay làm, không dùng đến linh lực. Y muốn cảm nhận cuộc sống của một người bình thường, muốn dùng chính mồ hôi và tâm sức của mình để tạo dựng mái ấm cho kẻ đang ngủ say kia. Thỉnh thoảng, y lại ngồi xuống bên chiếc bàn, nhìn vào cái kén ánh sáng. Đốm sáng bên trong thỉnh thoảng lại khẽ rung động, như thể đang lắng nghe tiếng y nói, hay cảm nhận được sự hiện diện của y bên cạnh.

"Cửu Diên, hôm nay hoa đào nở đẹp lắm. Ta đã trồng thêm một ít cải xanh trước cửa, đợi khi con tỉnh lại, chúng ta sẽ có canh nóng để dùng."

Y thường nói chuyện với cái kén như vậy. Y kể cho hắn nghe về những con chim sẻ hay đậu trên mái nhà, kể về con sóc nhỏ hay lén vào trộm hạt dẻ, và kể cả về những giấc mơ của y. Trong giấc mơ, không còn máu chiến tranh, không còn tiếng thét oán thù, chỉ có một thiếu niên mặc trường bào đen đang chạy nhảy trên cánh đồng, gọi y một tiếng "Sư tôn" thật rạng rỡ.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, một năm rồi hai năm trôi qua. Mái tóc của Thẩm Thanh Thuần đã dài thêm rất nhiều, y thường dùng một dải lụa đơn giản buộc lại sau gáy. Gương mặt y không còn vẻ thanh lãnh, cao ngạo của một tiên nhân nữa, mà thay vào đó là sự dịu dàng, trầm tĩnh của một người đã thấu hiểu nhân sinh.

Sức mạnh của Bất Tử Chi Tâm trong cơ thể y rất kỳ diệu. Nó không chỉ giúp y hồi phục tu vi mà còn không ngừng cung cấp nguồn sinh mệnh lực dồi dào. Thẩm Thanh Thuần nhận ra y có thể dùng nguồn năng lượng này để nuôi dưỡng cái kén. Mỗi đêm, khi vạn vật chìm vào tĩnh lặng, y lại ngồi xếp bằng, đặt hai tay lên cái kén, nhẹ nhàng truyền vào đó luồng linh lực ấm áp và thuần khiết nhất.

"Ngủ ngon nhé, đồ đệ của ta."

Vào mùa xuân năm thứ ba, một sự thay đổi kỳ lạ đã xảy ra. Cái kén ánh sáng vốn dĩ luôn tỏa ra sắc trắng vàng nay bắt đầu xuất hiện những sợi tơ hồng mỏng manh. Những sợi tơ này quấn quýt lấy nhau, từ từ hình thành nên hình hài của một đứa trẻ. Thẩm Thanh Thuần nín thở theo dõi, tim y đập rộn ràng trong lồng ngực.

Cái kén vỡ ra vào một buổi chiều ráng chiều đỏ rực. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một tiếng rạn nứt thanh tao như tiếng ngọc vỡ. Từ trong vũng ánh sáng tan chảy, một đứa trẻ khoảng chừng bốn năm tuổi, da trắng như tuyết, môi đỏ như son đang nằm cuộn tròn trên bàn.

Đứa bé mở mắt, đôi mắt đen láy, trong veo như nước suối đầu nguồn, không còn một chút dấu vết của ma tính hay hận thù. Nó nhìn Thẩm Thanh Thuần, vẻ mặt ngơ ngác một hồi lâu, rồi đột nhiên nở một nụ cười ngây thơ, đưa đôi bàn tay nhỏ xíu về phía y.

"Sư... tôn..."

Tiếng gọi ngọng nghịu, non nớt ấy khiến toàn thân Thẩm Thanh Thuần run rẩy. Y lao tới, bế thốc đứa trẻ vào lòng, nước mắt không kìm được mà trào ra.

"Ta đây... ta đây rồi... Cửu Diên..."

Mặc Cửu Diên đã thực sự trở lại. Dù trong hình hài một đứa trẻ, dù có thể hắn đã quên hết những ký ức đau thương của kiếp trước, nhưng sự kết nối linh hồn giữa họ là thứ không gì có thể xóa nhòa. Thẩm Thanh Thuần ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé, ấm áp kia, cảm thấy bao nhiêu năm chờ đợi và hy sinh đều hoàn toàn xứng đáng.

Những ngày sau đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong đời Thẩm Thanh Thuần. Y chăm sóc tiểu Cửu Diên từng li từng tí. Y nấu cháo cho hắn ăn, may những bộ quần áo nhỏ bằng vải mềm cho hắn mặc, và dạy hắn những con chữ đầu tiên.

Tiểu Cửu Diên rất ngoan, nhưng cũng rất bám người. Hắn lúc nào cũng túm lấy tà áo của Thẩm Thanh Thuần, y đi đâu hắn cũng lạch bạch chạy theo sau. Khi Thẩm Thanh Thuần ngồi đọc sách, hắn sẽ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh nghịch những cánh hoa rụng. Khi Thẩm Thanh Thuần ngủ, hắn sẽ chui tọt vào lòng y, rúc đầu vào ngực y mà ngủ say sưa.

"Sư tôn, hoa này tên là gì ạ?" Đứa trẻ chỉ vào một đóa hoa quỳnh trắng vừa chớm nở trong góc vườn.

"Đó là hoa quỳnh. Nó chỉ nở vào ban đêm, tượng trưng cho những điều quý giá nhất thường ẩn giấu trong bóng tối." Thẩm Thanh Thuần xoa đầu hắn, ánh mắt tràn đầy nhu hòa.

"Vậy Cửu Diên cũng là hoa quỳnh ạ? Vì sư tôn nói đã tìm thấy Cửu Diên trong bóng tối."

Thẩm Thanh Thuần khựng lại một chút, rồi y mỉm cười, bế đứa trẻ lên đặt ngồi trên đùi mình. "Con còn quý giá hơn cả hoa quỳnh. Con là ánh mặt trời của ta."

Tiểu Cửu Diên cười tít mắt, hôn một cái rõ kêu lên má y. Y cảm thấy lòng mình mềm nhũn ra. Có lẽ đây chính là ý trời. Để hắn quên đi quá khứ, bắt đầu lại từ đầu dưới sự chỉ dạy và yêu thương của y, để hắn lớn lên như một người bình thường, không có gánh nặng ma đạo, không có xiềng xích hận thù.

Tuy nhiên, linh căn của Mặc Cửu Diên vẫn là thứ thiên bẩm không thể thay đổi. Dù không còn Ma Tâm, nhưng cơ thể hắn vẫn tự động hấp thu linh khí xung quanh với tốc độ đáng kinh ngạc. Thẩm Thanh Thuần biết, một ngày nào đó hắn sẽ lại trở thành một tu sĩ mạnh mẽ. Lần này, y sẽ không dạy hắn những kiếm pháp sát phạt, y sẽ dạy hắn cách bảo vệ và yêu thương.

Một buổi chiều mùa hạ, khi hai thầy trò đang ngồi bên bờ suối hóng mát, Thẩm Thanh Thuần lấy ra một cây sáo ngọc đơn giản. Y thổi một khúc nhạc thanh bình, tiếng sáo vang vọng khắp thung lũng, thu hút những con chim nhỏ bay đến đậu trên vai y. Tiểu Cửu Diên ngồi nghe say sưa, đôi mắt long lanh đầy vẻ ngưỡng mộ.

"Sư tôn, sau này con có thể thổi sáo giỏi như người không?"

"Chỉ cần con dụng tâm, điều gì cũng có thể làm được."

"Vậy con sẽ thổi sáo cho sư tôn nghe mỗi ngày, để sư tôn luôn mỉm cười, không bao giờ buồn nữa."

Thẩm Thanh Thuần buông sáo, y nhìn đứa trẻ trước mặt, lòng thầm nguyện cầu cho thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này mãi mãi. Nhưng y biết, đứa trẻ này rồi sẽ lớn lên. Hắn sẽ sớm nhận ra mình khác biệt với những đứa trẻ phàm trần khác. Và có thể, những ký ức bị phong ấn sâu trong linh hồn một ngày nào đó sẽ trỗi dậy.

Mùa thu đến, thung lũng khoác lên mình chiếc áo vàng rực rỡ của lá phong. Thẩm Thanh Thuần bắt đầu dạy cho tiểu Cửu Diên những bài tập khí công căn bản nhất. Y rất cẩn trọng, chỉ dạy hắn cách điều hòa hơi thở, giữ cho tâm trí luôn thanh tịnh.

"Nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của trời đất qua từng lỗ chân lông..."

Tiểu Cửu Diên làm theo rất nghiêm túc. Hắn ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, dáng vẻ nhỏ nhắn nhưng vô cùng tập trung. Thẩm Thanh Thuần đứng bên cạnh quan sát, y chợt nhận thấy trên trán đứa trẻ thấp thoáng hiện lên một vết bớt mờ hình ngọn lửa đen. Tim y thắt lại. Đó là dấu ấn của Ma Thần, dù đã bị Bất Tử Chi Tâm thanh tẩy nhưng gốc rễ vẫn còn đó.

Y tiến lại gần, đặt tay lên trán hắn, dùng linh lực của mình nhẹ nhàng che phủ vết bớt đó lại.

"Sư tôn, người sao thế ạ?" Đứa trẻ mở mắt, ngơ ngác hỏi.

"Không có gì, chỉ có một chiếc lá rụng trên đầu con thôi."

Y biết mình không thể trốn tránh mãi mãi. Thế gian ngoài kia vẫn còn đó những kẻ đang lùng sục tung tích của Ma Tôn. Dù Mặc Cửu Diên giờ đây chỉ là một đứa trẻ, nhưng sức mạnh tiềm ẩn trong hắn vẫn là miếng mồi ngon cho những kẻ tham vọng. Y phải bảo vệ hắn, không chỉ khỏi những kẻ thù bên ngoài, mà còn khỏi chính bóng tối bên trong linh hồn hắn.

Năm thứ năm ở Thập Hoa cốc, tiểu Cửu Diên đã cao lớn hơn hẳn. Hắn bắt đầu học kiếm pháp cơ bản. Thẩm Thanh Thuần dùng một cành trúc nhỏ để dạy hắn. Những đường kiếm của y giờ đây không còn mang theo uy lực lay trời chuyển đất, mà mềm mại, uyển chuyển như dòng nước chảy.

"Kiếm không phải để giết người, kiếm là để giữ cho tâm mình không bị lung lạc."

Tiểu Cửu Diên vung cành trúc, mồ hôi nhễ nhại trên trán nhưng ánh mắt vô cùng kiên định. "Con nhớ rồi, sư tôn. Kiếm của con sẽ chỉ dùng để bảo vệ sư tôn thôi."

Thẩm Thanh Thuần mỉm cười, nhưng nụ cười mang chút đắng chát. Y nhớ lại kiếp trước, Mặc Cửu Diên cũng từng nói những lời như vậy. Cuối cùng, chính thanh kiếm ấy lại là thứ khiến cả hai rơi vào thảm cảnh. Nhưng lần này sẽ khác. Y sẽ không bao giờ để hắn phải cô độc một mình đối mặt với bóng tối nữa.

Cuộc sống bình yên cứ thế tiếp diễn cho đến một ngày cuối đông. Tuyết rơi lất phất trên những nhành đào trụi lá. Thẩm Thanh Thuần đang ngồi trong nhà thêu áo mới cho tiểu Cửu Diên thì bỗng cảm nhận được một luồng sát khí lạ lùng từ phía cổng thung lũng.

Y buông kim chỉ, đứng dậy. Tiểu Cửu Diên đang nghịch tuyết ngoài sân cũng khựng lại, bản năng nhạy bén khiến hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Hắn chạy lại gần Thẩm Thanh Thuần, nắm lấy tay y.

"Sư tôn, có ai đó đang đến."

Thẩm Thanh Thuần xoa đầu hắn, giọng nói vẫn bình thản: "Con vào trong nhà nấp đi, đừng ra ngoài khi ta chưa gọi."

"Nhưng..."

"Nghe lời ta."

Đứa trẻ lo lắng nhìn y rồi ngoan ngoãn đi vào trong. Thẩm Thanh Thuần bước ra cửa thung lũng. Từ trong màn sương mù, ba bóng người mặc đạo bào màu xám từ từ hiện ra. Đó là các chấp pháp trưởng lão của một tông môn trung lập có tiếng – Vạn Kiếm Tông.

"Thẩm đạo trưởng, cuối cùng cũng tìm thấy người." Người đứng đầu lên tiếng, ánh mắt lão lùng sục khắp thung lũng. "Chúng ta nghe nói người đang che giấu một mầm mống tai họa của ma tộc. Xin người hãy giao nộp hắn ra để chúng ta đưa về trấn áp tại Kiếm Tháp."

Thẩm Thanh Thuần đứng chắn ngang lối vào, tà áo xanh tung bay trong gió lạnh. Gương mặt y lạnh lùng như băng giá núi Cực Bắc.

"Nơi này không có ma tộc, chỉ có một thầy một trò đang ẩn cư. Mời các vị quay về cho."

"Hừ, Thẩm Thanh Thuần, người đừng có ngoan cố! Ma khí trên người đứa trẻ đó dù có giấu kỹ thế nào cũng không qua mắt được 'Linh Kính' của tông môn chúng ta. Nếu người không giao ra, đừng trách chúng ta không nể tình đồng đạo."

Lão trưởng lão vừa dứt lời, hai người phía sau lập tức rút kiếm. Thẩm Thanh Thuần nheo mắt. Y biết trận chiến này không thể tránh khỏi. Y không muốn gây thù chuốc oán, nhưng y sẽ không để bất kỳ ai chạm vào một sợi tóc của đồ đệ mình.

Y đưa tay ra không trung, một luồng ánh sáng xanh bùng phát, thanh Trường Minh kiếm vốn đã bị y phong ấn bấy lâu nay bỗng nhiên xuất hiện, vang lên tiếng ngân rung động cả không gian.

"Muốn đưa người đi, phải bước qua xác của Thẩm Thanh Thuần ta trước đã."

Trận chiến nổ ra ngay trước cổng thung lũng. Thẩm Thanh Thuần một mình đối đầu với ba vị trưởng lão. Dù tu vi của y đã hồi phục phần lớn nhờ Bất Tử Chi Tâm, nhưng y lại không muốn dùng những chiêu thức sát phạt. Y chỉ dùng kiếm chiêu để phòng ngự và đánh bật bọn họ ra xa.

Bên trong nhà, tiểu Cửu Diên áp mặt vào khe cửa, nhìn thấy sư tôn của mình đang bị ba kẻ lạ mặt vây đánh, lòng hắn đau thắt lại. Một luồng cảm xúc dữ dội trào dâng trong lồng ngực đứa trẻ. Hắn cảm thấy mình thật yếu đuối, thật vô dụng khi chỉ biết trốn ở đây để người bảo vệ.

"Sư tôn..."

Đột nhiên, vết bớt trên trán hắn rực cháy như lửa đỏ. Một luồng năng lượng đen kịt vốn bị kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ tung ra khỏi cơ thể nhỏ bé. Đôi mắt đen láy của đứa trẻ dần chuyển sang màu đỏ sậm. Những ký ức đứt quãng về máu, về lửa, về những nhát kiếm đâm xuyên tim bỗng chốc ùa về như thác lũ.

Hắn không còn là đứa trẻ năm tuổi ngây thơ nữa. Một phần linh hồn của vị Ma Tôn vạn người khiếp sợ đã tỉnh giấc.

Tiểu Cửu Diên bước ra khỏi nhà, mỗi bước đi của hắn khiến mặt đất xung quanh nứt vỡ, tuyết trắng tan chảy ngay lập tức. Hắn nhìn chằm chằm về phía ba lão trưởng lão đang tấn công Thẩm Thanh Thuần, giọng nói cất lên vừa non nớt nhưng lại mang theo uy áp kinh hồn:

"Dám làm đau sư tôn của ta... các người... phải chết!"

Thẩm Thanh Thuần giật mình quay lại, thấy bộ dạng của đồ đệ, tim y như rớt xuống hố sâu. "Cửu Diên! Dừng lại! Không được!"

Nhưng đã quá muộn. Một luồng ma khí đen đặc phóng ra từ tay đứa trẻ, cuốn phăng ba vị trưởng lão ra xa hàng chục trượng, đập mạnh vào vách núi. Bọn họ ngay lập tức ngất xỉu, kinh mạch toàn thân bị chấn động dữ dội.

Tiểu Cửu Diên đứng đó, thở dốc, đôi mắt đỏ rực vẫn chưa tan biến. Hắn nhìn Thẩm Thanh Thuần, rồi đột nhiên ôm đầu hét lên đau đớn, ngã quỵ xuống tuyết.

Thẩm Thanh Thuần lao tới ôm lấy hắn, y điên cuồng truyền linh lực để trấn áp ma khí đang bạo loạn trong người đứa trẻ. "Cửu Diên! Tỉnh lại đi! Đừng sợ, có ta ở đây rồi!"

Sau một hồi vật lộn, ma khí dần lắng xuống, vết bớt trên trán mờ đi, và đôi mắt của đứa trẻ trở lại màu đen. Hắn nhìn Thẩm Thanh Thuần với ánh mắt đầy sợ hãi và mệt mỏi, rồi lịm đi trong vòng tay y.

Thẩm Thanh Thuần nhìn về phía ba vị trưởng lão đang nằm bất động, rồi nhìn thung lũng vốn dĩ yên bình giờ đây đã bị xáo trộn. Y biết, Thập Hoa cốc không còn là nơi an toàn nữa. Bí mật đã bị bại lộ, và quan trọng hơn, bóng tối trong người Mặc Cửu Diên đã bắt đầu trỗi dậy sớm hơn y tưởng.

Y bế đứa trẻ vào nhà, thu xếp vài món đồ đơn giản. Y nhìn ngôi nhà tranh lần cuối, lòng trào dâng một nỗi buồn vô hạn.

"Chúng ta phải đi thôi, Cửu Diên. Dù đi đến tận cùng thế gian, ta cũng sẽ bảo vệ con."

Y bước ra khỏi thung lũng giữa đêm tuyết lạnh, bóng dáng đơn độc nhưng vô cùng kiên định. Một hành trình mới lại bắt đầu – một hành trình chạy trốn khỏi thế gian và chiến đấu với định mệnh.

Thế gian rộng lớn, nhưng liệu có nơi nào thật sự dành cho họ? Một vị tiên nhân mang theo một tiểu ma đầu, họ sẽ đi về đâu khi cả chính đạo và ma tộc đều coi họ là kẻ thù?

Dưới ánh trăng mờ đục, tuyết vẫn rơi, xóa sạch những dấu chân vừa mới in xuống mặt đất. Thập Hoa cốc lại trở về với sự tĩnh lặng của nó, nhưng hai con người ấy đã bắt đầu một chương mới đầy sóng gió của cuộc đời.

Hạnh phúc tĩnh lặng đã tan vỡ, thay vào đó là sự bất định và nguy hiểm. Nhưng đối với Thẩm Thanh Thuần, chỉ cần Mặc Cửu Diên còn ở bên cạnh, dù là trong hình hài nào, dù có bị cả thế giới truy sát, y cũng không bao giờ hối hận.

Y siết chặt đứa trẻ vào lòng, sưởi ấm cho hắn bằng chính hơi ấm của mình, rồi biến mất vào màn sương mù dày đặc của dãy núi biên thùy.

Cuộc đời này, nợ và ân, hận và ái, vẫn cứ thế xoay vần như một vòng lặp vô tận. Nhưng lần này, y sẽ là người cầm lái, dẫn dắt hắn đi qua mọi giông bão.

Mầm sống đã hồi sinh, nhưng nó sẽ nở ra hoa thơm hay trái đắng? Chỉ có thời gian mới có thể trả lời.

Y bước tiếp, vững chãi hơn bao giờ hết.