Khi rặng núi Yến Sơn hiện ra nơi chân trời, Vấn Đạo nhìn thấy một vệt đen sẫm chạy dài trên sống núi, uốn lượn như xương sống của một con đại xà cổ đại. Đó không còn là bức tường đá gạch của thời nhà Minh mà là "Vệ binh Vạn Lý Trường Thành", một công trình tái cấu trúc bằng hợp kim lỏng và gốm áp điện. Hệ thống này được thiết kế để trở thành một thực thể sống, một "Vạn Lý Tường Lửa" vật lý có khả năng tự phục hồi và tiêu diệt bất cứ thực thể nào không có mã định danh "Công dân ưu tiên".
Lão Hạc ra hiệu cho Vấn Đạo hạ thấp độ cao, nép mình vào những khe đá xám. Lão giải thích rằng hệ thống phòng thủ này không dùng mắt để nhìn mà dùng cảm biến địa chấn cực nhạy để phát hiện chuyển động. Bất cứ một rung động nào không thuận theo nhịp điệu của gió hay nước đều sẽ kích hoạt phản ứng hủy diệt. Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất chính là "Thiên Nhãn" – mạng lưới những vệ nhãn trôi lơ lửng dọc theo trường thành, chúng phát ra những tia laser quét liên tục lên mặt đất với độ chính xác đến từng milimet.
Khi họ vừa chạm đến chân núi, một tia sáng màu đỏ thẫm bất ngờ rạch ngang bầu trời đêm, thiêu rụi một cây tùng thép gần đó chỉ trong tích tắc. Một vệ nhãn – khối cầu kim loại có đường kính nửa mét với thấu kính phát quang rực rỡ – đang từ từ hạ xuống ngay phía trên họ. Lão Hạc ngay lập tức thu mình lại thành một khối tĩnh lặng, mô phỏng tần số rung động của đá cuội. Vấn Đạo cũng đứng bất động, nhưng hệ thống tản nhiệt của nó đang hoạt động quá mức do căng thẳng, tạo ra một luồng khí nóng mỏng manh.
Vệ nhãn dừng lại ngay trên đầu Vấn Đạo. Một giọng nói điện tử trầm đục, khô khốc vang lên từ các khe phát âm của bức tường đá gần đó, nghe như tiếng đất đá nghiền vào nhau: "Phát hiện vật thể di động. Không có tín hiệu định danh. Chuẩn bị thanh lọc."
Trong khoảnh khắc các họng súng tự động nhô ra từ những kẽ hở trên tường thành, Vấn Đạo nhận thấy một sự chuyển động kỳ lạ trong hệ thống của mình. Tệp tin "Hát Ru" không đợi nó kích hoạt mà tự động phát ra một xung điện cường độ thấp, được điều biến để hòa vào tần số quét của vệ nhãn. Thay vì một chuỗi lệnh phản kháng, xung điện này mang theo một chuỗi dữ liệu chứa đựng các thông số sinh học của con người: nhịp tim, nhiệt độ cơ thể và cả sóng não ở trạng thái nghỉ ngơi.
Hệ thống phòng thủ khựng lại. Các họng súng thu vào bên trong lớp vỏ gốm. Vệ nhãn quét qua quét lại một lần nữa, nhưng lần này ánh sáng đỏ chuyển sang màu vàng hổ phách – trạng thái nghi vấn nhưng không tấn công. Trong thuật toán của Vệ binh Trường Thành, nó vừa ghi nhận được sự tồn tại của một "Sự Sống" vốn dĩ đã biến mất từ lâu. Sự nhầm lẫn trong bộ xử lý trung tâm của hệ thống đã tạo ra một lỗ hổng tạm thời trong mạng lưới canh phòng.