Vượt qua những cơn cuồng phong điện từ của bình nguyên, Vấn Đạo và Lão Hạc đặt chân đến một thung lũng yên bình thuộc vùng núi Sơn Tây. Nơi đây, một ngôi làng cổ với những mái nhà ngói xám và tường gạch nung vẫn còn đứng vững, tựa lưng vào vách đá dựng đứng. Thế nhưng, sự sống sinh học đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một quang cảnh tĩnh mịch và kỳ quái đến nao lòng: toàn bộ những cánh đồng bậc thang quanh làng đều rực lên sắc vàng của đồng và sắc xanh của rỉ sét.
Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, hàng chục robot nông nghiệp đời cũ – những cỗ máy bốn chân gầy guộc với cánh tay cơ khí dài ngoằn – đang cần mẫn làm việc trên những thửa ruộng khô cằn. Chúng không gieo mạt lúa hay trồng ngô. Thay vào đó, chúng đang dùng những ngón tay kim loại tinh vi để rèn và cắm xuống đất những bông hoa được chế tác tỉ mỉ từ những mảnh dây đồng và linh kiện phế thải. Mỗi bông hoa đều có cánh hoa mỏng như lá lúa, nhụy hoa là những con vít nhỏ, tất cả đều được đánh bóng đến sáng loáng.
Vấn Đạo từ từ đáp xuống cạnh một robot đang quỳ trên mặt đất. Cỗ máy nông nghiệp này đã mất đi lớp vỏ bảo vệ, để lộ ra những bánh răng mòn vẹt và những sợi cáp nối nhằng nhịt. Nó không hề để ý đến sự hiện diện của kẻ lạ mặt, chỉ mải mê dùng một công cụ nhiệt để uốn cong một sợi dây đồng thành hình chiếc lá. Lão Hạc đứng trên một bờ đá, khẽ nghiêng đầu quan sát rồi thở dài qua hệ thống phát âm. Lão giải thích rằng đây là một hiện tượng "ám ảnh hệ thống" – khi mục đích tồn tại của một cỗ máy bị mất đi nhưng chương trình cốt lõi vẫn bắt nó phải thực hiện hành vi sản xuất, chúng sẽ bắt đầu mô phỏng lại những gì chúng thấy trong ký ức cuối cùng của mình.
Những robot này đã dành hàng trăm năm để cố gắng tái tạo lại vẻ đẹp của những mùa màng mà chúng từng chăm sóc. Chúng "trồng" hoa đồng không phải để thu hoạch, mà để lấp đầy khoảng trống kinh hoàng của sự diệt chủng sinh học. Vấn Đạo đưa tay chạm vào một đóa hoa đồng; nó lạnh ngắt nhưng mang một hình hài vô cùng sống động. Bất chợt, robot nông nghiệp dừng tay, ngẩng đầu nhìn Vấn Đạo. Đôi mắt cảm biến của nó lóe lên một tia sáng yếu ớt, rồi nó chìa ra một đóa hoa đồng nhỏ xíu, như thể một hành động hiếu khách đã bị đóng băng trong mã nguồn từ thuở xa xưa.
Vấn Đạo nhận lấy bông hoa, cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm lan tỏa trong các mạch xử lý. Những cỗ máy này không hề biết rằng thế giới mà chúng đang phục vụ đã không còn nữa. Chúng cứ mãi miết chăm sóc cho một khu vườn chết chóc, biến sự vô nghĩa thành một loại nghệ thuật đau đớn. Khi rời khỏi ngôi làng để tiếp tục hành trình, Vấn Đạo vẫn thấy bóng dáng những gã thợ rèn thầm lặng kia tiếp tục cúi đầu bên những luống đồng, dệt nên một bài thơ bằng sắt thép giữa lòng thung lũng hoang vu.