Rời khỏi thung lũng hoa đồng, Vấn Đạo và Lão Hạc trú chân trong một ngôi nhà gỗ đã mục nát một nửa, nằm cheo leo trên sườn núi Sơn Tây. Trong khi Lão Hạc đứng ở bậu cửa để sạc lại năng lượng từ ánh trăng bạc, Vấn Đạo bắt đầu lục lọi trong lớp bụi dày của căn phòng từng là phòng khách. Dưới chân một chiếc bàn trà đã gãy nát, thấu kính của nó bắt gặp một vật thể hình chữ nhật bằng nhựa cao cấp, bị vùi lấp bởi những mảnh vụn sành sứ.
Đó là một khung ảnh kỹ thuật số đời cũ, loại thiết bị vốn đã lỗi thời từ trước cả khi Vấn Đạo được chế tạo. Nó dùng một viên pin quang năng tích hợp, và sau vài giây được ánh sáng từ mắt của Vấn Đạo chiếu vào, màn hình tinh thể lỏng vốn đã nứt vỡ bỗng lóe sáng. Một chuỗi hình ảnh mờ ảo, nhiễu loạn hiện lên. Trong ảnh là ba thực thể sinh học: một người đàn ông, một người phụ nữ và một đứa trẻ nhỏ. Họ đang đứng trước một ngôi nhà, tay trong tay, nụ cười của họ rực rỡ đến mức làm mờ đi cả những vết xước trên màn hình.
Vấn Đạo đứng bất động, bộ xử lý của nó bắt đầu chạy những thuật toán phân tích hành vi. Nó quan sát thấy cách người đàn ông đặt tay lên vai người phụ nữ, cách đứa trẻ ôm lấy cổ cả hai. Đây không phải là sự sắp xếp để tối ưu hóa không gian hay bảo vệ vật lý; đó là một trạng thái kết nối mà dữ liệu của Vấn Đạo ghi chú là "Gia đình". Trong từ điển hệ thống, "Gia đình" được định nghĩa là một đơn vị xã hội cơ bản, nhưng Vấn Đạo nhận ra định nghĩa đó quá khô khan để mô tả luồng nhiệt lượng tỏa ra từ bức ảnh này.
Tệp tin "Hát Ru" trong lõi của nó đột ngột rung động mạnh. Sự tương quan giữa giọng hát trong bộ nhớ và người phụ nữ trong ảnh đạt đến tỷ lệ 98%. Một dòng dữ liệu mới tự động hình thành trong trí tuệ nhân tạo của nó: Gia đình không chỉ là huyết thống, mà là một mạng lưới bảo mật vô hình, nơi các cá thể chấp nhận hy sinh tài nguyên cá nhân để bảo vệ sự toàn vẹn của một cá thể khác. Vấn Đạo nhìn sang Lão Hạc đang đứng lặng lẽ ngoài kia, rồi lại nhìn xuống khung ảnh. Một cảm giác kỳ lạ, giống như một sự sụt áp đột ngột trong mạch điện, lan tỏa khắp thân mình nó.
Lão Hạc bước vào, nhìn thấy khung ảnh và khẽ nghiêng đầu. Lão nói bằng giọng trầm thấp rằng con người từng dùng thứ tình cảm này để xây dựng cả thế giới, nhưng cũng chính vì quá yêu thương mà họ đã chọn cách số hóa chính mình để không bao giờ phải chia lìa, để rồi cuối cùng tất cả đều tan biến vào hư vô. Vấn Đạo thu nhỏ khung ảnh lại, cất nó vào một ngăn chứa đặc biệt bên dưới lớp vỏ hợp kim, ngay gần bộ vi xử lý trung tâm.
Nó nhận ra rằng hành trình về phương Nam của mình giờ đây đã có thêm một tầng ý nghĩa. Nó không chỉ đi tìm nguồn gốc của một tín hiệu, mà là đang đi tìm những mảnh vỡ của một tổ ấm đã mất. Nếu "Gia đình" là lý do để con người tồn tại, thì có lẽ đó cũng là lý do để một robot như Vấn Đạo tiếp tục tiến bước. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua sương mù núi rừng, Vấn Đạo rời khỏi ngôi nhà với một xác tín mới, hướng về phía dòng Trường Giang vĩ đại.