MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVận Đen Của ThánhChương 1: THẮNG MỘT TỶ, GÃY MỘT CHÂN

Vận Đen Của Thánh

Chương 1: THẮNG MỘT TỶ, GÃY MỘT CHÂN

1,214 từ · ~7 phút đọc

Trong không gian đặc quánh mùi khói thuốc và hơi thở nồng nặc mùi tiền của sòng bài ngầm "Kim Quy", Trần Lạc cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Không phải vì anh sắp thua, mà vì anh sắp thắng.

Trước mặt anh là gã mập béo ú tên Hùng "Gấu", một kẻ có thói quen dùng tiền đè người. Hùng đập mạnh xấp chip trị giá năm mươi triệu xuống bàn, mặt đỏ gay gắt: "Thằng ranh con, mày theo hay cút? Đừng có ngồi đó mà giả bộ tính toán. Bài đẹp thì tố, bài thối thì xéo!"

Trần Lạc nhìn lướt qua bộ bài tây đã cũ. Trong mắt anh, những quân bài không còn là những mảnh giấy vô tri. Một luồng khí mờ ảo bao quanh chúng, hiện rõ mồn một: Hùng Gấu đang cầm bộ Sám cô 8. Một bộ bài cực mạnh. Còn Trần Lạc? Anh chỉ cầm một sảnh hụt, cao nhất là con J cơ. Theo lý thuyết, anh thua chắc. Nhưng cái "Hệ thống xác suất" trong đầu anh lại đang nhảy số liên tục như phát điên.

Tỉ lệ thắng nếu tố thêm: 98%. Tỉ lệ gặp tai nạn sau ván bài: 100%. Mức độ chấn thương dự kiến: Gãy xương hoặc chấn thương sọ não.

Trần Lạc run rẩy. Anh không muốn thắng. Anh thề là anh đã cố gắng thua suốt ba tiếng đồng hồ qua. Nhưng không hiểu sao, mỗi lần anh đánh lá bài rác ra, đối thủ lại tự tin thái quá mà đánh lá bài còn... rác hơn, hoặc đơn giản là họ tự hù dọa mình rồi bỏ cuộc.

"Tôi... tôi xin lỗi đại ca. Tôi không theo." Trần Lạc lắp bắp, định đẩy xấp bài đi.

Nhưng đúng lúc đó, Lý "Hên" – thằng bạn thân nối khố kiêm "cục tạ" của anh – từ đâu lao tới, đập tay xuống bàn làm mấy lá bài của Lạc lật ngửa ra một nửa. Lý Hên hét lớn: "Thôi đi Lạc! Mày cứ nhát thế thì bao giờ mới giàu? Đại ca Hùng, thằng bạn em nó khiêm tốn đấy. Nó tố tất tay! All-in!"

Cả sòng bài im phăng phắc. Trần Lạc trợn tròn mắt nhìn Lý Hên như nhìn kẻ thù giết cha. Hùng Gấu nhìn chằm chằm vào nửa lá bài J cơ đang lộ ra, rồi lại nhìn vẻ mặt "kinh hoàng" của Trần Lạc. Trong thâm tâm một kẻ đa nghi như Hùng, vẻ kinh hoàng đó không phải là sợ mất tiền, mà là vẻ mặt của một kẻ đang nắm giữ quân bài "sát thủ" nhưng cố tình diễn kịch.

"Mày... mày định lừa tao à?" Hùng Gấu đổ mồ hôi hột. "Mày lật ngửa lá J để tao tưởng mày chỉ có sảnh hụt, nhưng thực chất mày cầm Thùng Phá Sảnh đúng không? Ánh mắt của mày... ánh mắt của một kẻ đang thương hại tao!"

Trần Lạc mếu máo: "Không phải, đại ca hiểu lầm rồi! Em thương hại chính em thôi..."

"Đừng có diễn nữa! Tao không mắc bẫy đâu! Úp bài! Tao bỏ!" Hùng Gấu hét lên một cách hoảng loạn rồi đẩy bộ bài sang một bên, dứt khoát đứng dậy bỏ chạy như sợ bị Trần Lạc "nuốt chửng".

Trọng tài sòng bài dõng dạc tuyên bố: "Người chơi Hùng bỏ cuộc. Trần Lạc thắng ván bài. Tổng số tiền thưởng: Một tỷ hai trăm triệu đồng bao gồm cả tiền tố thêm!"

Tiếng vỗ tay vang dội. Lý Hên nhảy cẫng lên sung sướng, ôm chầm lấy đống chip: "Giàu rồi! Lạc ơi, chúng ta giàu rồi!"

Trần Lạc ngồi thẫn thờ trên ghế, gương mặt điển trai lãng tử của anh giờ đây tái mét như người sắp chết. Anh nhìn bảng thông báo ảo lơ lửng trước mắt: Chúc mừng ký chủ thắng lớn. Vận rủi sẽ được giao hàng trong 60 giây nữa. Chúc quý khách may mắn lần sau.

"Chạy... Lý, chạy mau!" Trần Lạc vơ vội cái mũ bảo hiểm Full-face vốn đã đặt sẵn dưới chân, đội lên đầu và khóa chốt chắc chắn. Anh lấy thêm hai miếng đệm gối từ túi xách ra buộc vội vào chân.

Lý Hên ngơ ngác: "Mày làm cái gì thế? Thắng tiền phải đi ăn mừng chứ?"

"Mừng cái đầu mày! Chạy!"

Trần Lạc ôm tấm check tiền tỷ chạy thục mạng ra khỏi sòng bài. Anh không đi thang máy vì sợ đứt cáp, không đi thang bộ vì sợ trượt chân. Anh chọn lối đi bộ bằng phẳng nhất, mắt đảo như rang lạc để tránh mọi chậu cây, biển quảng cáo hay những viên gạch lồi lõm.

"Mười... chín... tám..." Trần Lạc đếm ngược thời gian lời nguyền linh ứng.

Khi vừa bước chân ra đến vỉa hè đại lộ, Trần Lạc thở phào nhẹ nhõm. Trước mặt anh là một khoảng không trống trải, không có nhà cao tầng để rơi đồ, không có xe cộ đi lại. "An toàn rồi," anh tự nhủ.

Đúng lúc đó, một bà lão đi xe đạp chở theo một giỏ chuối đi ngang qua. Do vấp phải một hòn đá nhỏ, giỏ chuối đổ tung tóe. Một chiếc vỏ chuối chín vàng lịm, bay một đường cong hoàn hảo như có gắn định vị, hạ cánh ngay dưới chân Trần Lạc.

Bép!

"Á!"

Trần Lạc thực hiện một cú xoạc chân điệu nghệ mà ngay cả vận động viên xiếc cũng phải ngả mũ. Nhưng thay vì hạ cánh êm ái, chân trái của anh đập mạnh vào mép của một cái nắp cống đang hé mở.

Rắc!

Một âm thanh giòn tan vang lên giữa đêm vắng.

"Chân của tôi..." Trần Lạc gào lên trong đau đớn.

Tấm check một tỷ hai trăm triệu trên tay anh bay vèo một cái theo cơn gió, rơi tọt xuống khe cống sâu thẳm. Cùng lúc đó, một con chim bồ câu đang đậu trên cột đèn gần đó đột ngột "tặng" cho anh một món quà màu trắng ngay trên kính mũ bảo hiểm.

Lý Hên chạy đến nơi, nhìn thấy bạn mình đang nằm sõng soài, chân vắt vẻo một cách bất thường, tấm check thì mất hút. Lý gãi đầu: "Lạc à, tao thấy mày đúng là... Thánh Đen. Thắng tiền tỉ mà trong túi không còn một xu, còn cái chân thì trông có vẻ phải bó bột ba tháng đấy."

Trần Lạc nằm ngửa mặt lên trời, nước mắt chảy dài bên trong lớp kính mũ bảo hiểm. Đúng lúc đó, chuông điện thoại trong túi anh reo vang. Anh run rẩy bắt máy bằng những ngón tay còn chưa kịp trầy xước.

"Trần Lạc đúng không?" Một giọng nói trầm đục, đầy sát khí vang lên. "Tao đang giữ em gái mày. Muốn nó sống thì cầm tiền thắng tối nay đến gặp tao. À, mà nếu mày không có tiền... thì dùng mạng của mày để đấu một trận sinh tử trên đảo. Chọn đi!"

Trần Lạc nhìn cái chân gãy, nhìn cái cống rác, rồi nhìn lên bầu trời đêm. Anh nghiến răng, giọng khản đặc:

"Ông trời... ông có cần phải làm đúng quy trình thế không?"

Và thế là, cuộc hành trình cứu em gái của "Thánh Đen" chính thức bắt đầu, với một cái chân bó bột và một linh cảm chẳng lành về những ván bài sắp tới.