MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVận Đen Của ThánhChương 2: LỜI NGUYỀN "BẢO TOÀN VẬN MỆNH"

Vận Đen Của Thánh

Chương 2: LỜI NGUYỀN "BẢO TOÀN VẬN MỆNH"

1,176 từ · ~6 phút đọc

Phòng cấp cứu của bệnh viện đa khoa thành phố lúc hai giờ sáng nồng nặc mùi thuốc sát trùng và tiếng còi xe cấp cứu xa xăm. Trần Lạc nằm trên chiếc giường đẩy, một chân bó bột trắng xóa, cao nghễu nghện như một ngọn tháp vôi. Trên trán anh dán một miếng gạc lớn, kết quả của việc chiếc bóng đèn hành lang bệnh viện đột ngột nổ tung ngay khi anh vừa đi ngang qua.

Lý Hên ngồi bên cạnh, trên tay cầm túi trái cây vừa mua ở cổng bảo vệ, miệng nhai nhóp nhép:

Lạc này, bác sĩ bảo cái chân của mày phải cố định ít nhất ba tháng. Nhưng tao thấy lạ lắm, vỏ chuối làm sao mà trượt bắn cả người xuống cống được nhỉ? Mày ngã như thể có một lực hút vô hình kéo mày xuống ấy.

Trần Lạc thở dài, nhìn lên trần nhà bằng ánh mắt vô hồn. Anh không lạ. Đó là cái giá phải trả. Lời nguyền "Bảo toàn vận mệnh" đã theo anh từ năm mười tám tuổi, ngay cái ngày anh nhận ra mình có thể tính toán được cả quỹ đạo của một giọt mưa rơi.

Thế gian này vốn dĩ rất công bằng. May mắn không tự sinh ra, cũng không tự mất đi, nó chỉ chuyển từ túi người này sang túi người khác. Khi Trần Lạc dùng năng lực của mình để cưỡng ép phần thắng về mình trên bàn bài, anh đã đánh cắp vận may của đối thủ. Và theo quy luật bù trừ, định mệnh sẽ đòi lại món nợ đó bằng những tai ương trực tiếp lên cơ thể hoặc cuộc sống của anh. Thắng càng nhiều, cái giá càng đắt. Một tỷ hai trăm triệu đồng ban nãy đủ để anh... mất mạng, nếu như anh không có thói quen đội mũ bảo hiểm và mặc đồ bảo hộ mọi lúc mọi nơi.

Lý này. – Trần Lạc khàn giọng. – Tấm check... thực sự mất rồi sao?

Lý Hên gãi đầu, vẻ mặt hối lỗi:

Tao xuống cống mò rồi, nhưng dòng nước chảy xiết quá, chắc nó trôi ra sông Hồng rồi cũng nên. Mà mày tiếc làm gì, giữ cái mạng quan trọng hơn. Với cả... tao cũng vừa bị móc mất ví khi đang làm thủ tục nhập viện cho mày xong.

Trần Lạc cười khổ. Vận đen của anh bắt đầu lây lan sang cả những người xung quanh. Đó là lý do anh luôn chọn cuộc sống cô độc, làm một tay viết truyện trinh thám thất nghiệp trong căn gác xép tồi tàn, chẳng dám yêu ai, cũng chẳng dám kết bạn nhiều.

Cánh cửa phòng bệnh đột ngột mở tung. Một luồng gió lạnh tràn vào. Hai người đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm dù là ban đêm, bước vào với vẻ mặt lạnh lùng như những tảng băng. Theo sau họ là một cô gái trẻ với mái tóc đuôi ngựa cột cao, đôi mắt sắc sảo và diện mạo thanh tú nhưng toát ra khí chất áp chế người đối diện.

Trần Lạc nheo mắt. Hệ thống xác suất trong đầu anh lại nhảy số. Mức độ nguy hiểm: 85%. Khả năng thoát thân với cái chân bó bột: 0.01%.

Trần Lạc. – Cô gái lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng không có chút cảm xúc. – Chúng tôi đã theo dõi anh rất lâu. Khả năng của anh tại sòng bài "Kim Quy" tối nay thật ấn tượng. Nhường bài mà vẫn thắng, quả là cao nhân.

Lý Hên đứng phắt dậy, định ra vẻ đại ca bảo vệ bạn nhưng vừa bước một bước đã vấp phải chân giường, ngã sấp mặt xuống sàn. Một gã vest đen khinh bỉ liếc nhìn, rồi đưa một chiếc máy tính bảng ra trước mặt Trần Lạc.

Trên màn hình là hình ảnh em gái anh – Trần Linh – đang ngồi trong một căn phòng trắng toát. Cô bé trông có vẻ không bị ngược đãi, nhưng ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi.

Anh muốn gì? – Trần Lạc siết chặt tấm chăn, bàn tay run rẩy.

Lão đại của chúng tôi, ngài Nhất Chiết, rất trân trọng tài năng của anh. – Cô gái lấy từ trong túi áo ra một quân bài Joker bằng kim loại, đặt nhẹ lên đùi chỗ cái chân gãy của Trần Lạc. – Một tuần nữa, "Giải đấu Sinh Tử" sẽ diễn ra trên một hòn đảo tách biệt hoàn toàn với đất liền. Anh là khách mời danh dự.

Trần Lạc cười khẩy, cơn đau từ cái chân gãy khiến anh tỉnh táo hơn bao giờ hết:

Các người điên rồi. Tôi chỉ là một gã tác giả thất nghiệp vừa gãy chân. Các người muốn một kẻ xui xẻo nhất thế giới đi đánh bài cho các người sao?

Cô gái hơi cúi người, ghé sát tai Trần Lạc, mùi nước hoa hoa hồng đen thoang thoảng:

Chúng tôi không cần anh thắng cho chúng tôi. Chúng tôi cần cái "lời nguyền" đó của anh. Đến đó, anh sẽ biết mình quan trọng thế nào. Nếu anh thắng giải nhất, em gái anh sẽ được tự do, và có thể... lão đại sẽ chỉ cho anh cách phá bỏ lời nguyền "Bảo toàn vận mệnh" này.

Trần Lạc sững người. Phá bỏ lời nguyền? Đó là giấc mơ xa xỉ nhất đời anh. Được làm một người bình thường, được thắng một ván bài mà không sợ chết, được ôm em gái mà không sợ sập nhà.

Tôi gọi cô là gì? – Lạc hỏi khi cô gái quay lưng bước đi.

Tiểu Thư. – Cô không ngoảnh lại. – Từ giờ đến lúc giải đấu bắt đầu, tôi sẽ là "thần hộ mệnh" của anh. Đừng để mình chết trước khi lên tàu, vì vận rủi của anh bắt đầu tăng cấp rồi đấy.

Ngay khi cánh cửa phòng khép lại, chiếc TV treo tường trong phòng bệnh đột ngột rơi xuống, đập nát chiếc ghế mà Tiểu Thư vừa ngồi lúc nãy.

Lý Hên lồm cồm bò dậy từ sàn nhà, mặt cắt không còn giọt máu:

Lạc... tao nghĩ mày không nên tham gia cái giải sinh tử gì đó đâu. Mới có "Tiểu Thư" tới thăm mà TV đã rụng, nếu gặp "Lão Đại" chắc cả cái bệnh viện này sập quá!

Trần Lạc nhìn quân bài Joker bằng kim loại trên tay. Trên mặt quân bài không phải hình chú hề, mà là hình một cái cân bị lệch. Một bên là đống vàng, một bên là một bộ xương khô.

Không tham gia không được. – Trần Lạc thì thầm, ánh mắt lộ vẻ kiên định hiếm thấy. – Lý, chuẩn bị đi. Chúng ta cần mua thêm nhiều bông băng và thuốc giảm đau. Ván bài này... tao phải thắng, dù có phải gãy nốt cái chân còn lại.

Bên ngoài cửa sổ, một tia sét đột ngột rạch ngang bầu trời đêm dù không có mưa. Lời nguyền đã chính thức bước vào giai đoạn biến dị.