Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ bệnh viện, rọi thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Trần Lạc. Anh tỉnh dậy bởi một tiếng sột soạt lặp đi lặp lại. Khi mở mắt ra, đập vào nhìn anh là bóng lưng của Lý Hên đang lúi cúi làm gì đó dưới gầm giường bệnh.
Mày đang tìm cái gì đấy? – Trần Lạc khàn giọng hỏi, cảm giác chân trái như bị nghìn cân đá đè nặng.
Lý Hên giật bắn mình, đứng phắt dậy, giấu một thứ gì đó sau lưng. Gương mặt nó hớn hở, hàm răng trắng nhởn nhe ra cười:
À... không có gì, tao kiểm tra xem cái giường này có chắc chắn không ấy mà. Mày biết đấy, với cái vận của mày thì giường sập là chuyện thường ở huyện.
Trần Lạc nheo mắt, bộ não thiên tài về xác suất của anh bắt đầu vận hành. Anh nhìn xuống sàn nhà, thấy một vài mảnh vụn màu xanh lá cây.
Đưa đây.
Đưa gì cơ? – Lý Hên giả lơ.
Đưa tờ tiền mà mày vừa nhặt được dưới gầm giường tao ra đây.
Lý Hên thở dài, biết không giấu nổi gã có đôi mắt "soi" tận xương tủy này, nó đành xòe tay ra. Đó là một tờ năm trăm nghìn đồng, còn mới cứng nhưng bị kẹp trong một vũng nước nhỏ từ bình hoa bị đổ lúc đêm.
Lạc này, tao thề là tao không có ý gì đâu. – Lý Hên thanh minh. – Nhưng mà tao nhận ra một quy luật rồi. Cứ mỗi lần mày gặp họa, thì những thứ tốt đẹp sẽ văng ra xung quanh. Đêm qua mày thắng một tỷ hai, tờ check bay mất, nhưng sáng nay tao ra cổng mua xôi lại nhặt được tờ tiền này ngay dưới giường mày. Nó như kiểu... mày là cái máy ép may mắn, ép hết của mày ra rồi bắn sang cho tao ấy!
Trần Lạc nhìn thằng bạn thân, không biết nên khóc hay nên cười. Lý Hên đúng là "Hên" thật. Nó đánh bài thì ngu, chẳng bao giờ nhớ được lá bài nào đã đánh ra, nhưng lần nào đi chơi cùng Lạc, nó cũng là đứa duy nhất tìm thấy tiền rơi hoặc trúng thưởng "mua 1 tặng 1".
Mày cầm lấy đi. – Lạc thở dài. – Dù sao thì vận may đó cũng không thuộc về tao. Nếu tao chạm vào tờ tiền đó ngay lúc này, chắc chắn trần nhà sẽ sập xuống đầu mày và tao cùng lúc.
Mày nói đúng! – Lý Hên gật đầu cái rụp, nhét ngay tờ tiền vào túi như sợ nó bay mất. – Tao sẽ dùng tiền này mua cho mày một cái xe lăn xịn. Loại có phanh đĩa, có đệm hơi chống sốc, để mày ngồi lên đó như một vị thần... à không, như một Thánh Đen thực thụ.
Đang nói dở, Lý Hên bỗng sực nhớ ra chuyện đêm qua, vẻ mặt nó nghiêm túc hẳn lại:
Mà này, cái cô "Tiểu Thư" gì đó... cô ta nói thật à? Em Linh đang ở trong tay bọn nó?
Ánh mắt Trần Lạc chùng xuống. Anh lấy quân bài Joker kim loại ra nhìn. Hình ảnh cái cân lệch trên quân bài như đang chế nhạo anh.
Bọn chúng biết điểm yếu duy nhất của tao. Trần Linh là tất cả những gì tao còn lại. Tao đã cố gắng giấu nó đi, gửi nó vào trường nội trú cách xa thành phố, nhưng cuối cùng vẫn không thoát được sự soi mói của bọn quỷ sòng bài này.
Nhưng mày đang gãy chân! – Lý Hên kêu lên. – Mày định đi đánh bài bằng cái nạng à? Hay là để tao đi thay mày? Tao sẽ dùng "vận may thiên bẩm" của tao để ép tụi nó phá sản!
Trần Lạc nhìn Lý Hên với ánh mắt đầy thương cảm:
Nếu mày đi thay tao, chưa đến đảo thì mày đã bị bọn nó lột sạch quần áo rồi đuổi xuống biển rồi. Nghe này Lý, tao cần mày giúp một việc.
Lý Hên vỗ ngực:
Mày cứ nói, anh em xương máu, tao không từ nan!
Tao muốn mày đi thu thập thông tin về "Lão Đại Nhất Chiết". Tao cảm giác mục tiêu của lão không chỉ là thắng một giải đấu. Lão ta nói có thể giúp tao phá giải lời nguyền. Một kẻ cầm trùm giới sòng bài ngầm lại quan tâm đến một lời nguyền tâm linh... chuyện này không hề đơn giản.
Lý Hên gật đầu lia lịa, nhưng chưa kịp nói thêm câu nào thì cửa phòng bệnh lại bật mở. Một y tá bước vào, đẩy theo một chiếc xe lăn trông "hầm hố" đến mức kỳ lạ. Chiếc xe lăn được bọc thép ở các cạnh, có cả dây đai an toàn bốn điểm giống như ghế xe đua F1, và bốn bánh xe có gai bám đường cực tốt.
Bệnh nhân Trần Lạc, có người gửi tặng cái này cho anh. – Cô y tá nói, mặt hiện rõ vẻ khó hiểu. – Người gửi còn nhắn: "Đồ bảo hộ cấp 2, dùng để di chuyển đến cảng biển vào ngày mai".
Trần Lạc nhìn chiếc xe lăn "thiết giáp" mà dở khóc dở cười. Tiểu Thư đúng là một người phụ nữ chu đáo, chu đáo đến mức khiến anh cảm thấy lạnh gáy. Cô ta hiểu rõ mức độ "xui" của anh đến mức phải chuẩn bị một cái xe lăn chống đạn như thế này.
Oa! Xịn quá! – Lý Hên nhảy lên chiếc xe ngồi thử. – Lạc ơi, với cái xe này thì dù mày có lao xuống dốc cũng không chết được đâu!
Rầm!
Đúng lúc Lý Hên vừa ngồi lên, một bánh xe đột ngột rời ra, khiến chiếc xe nghiêng sang một bên và Lý Hên lại một lần nữa đo sàn, đầu đập vào cạnh tủ thuốc.
Trần Lạc thở dài, đưa tay che mặt:
Tao đã bảo rồi mà... đừng có chạm vào đồ của tao khi tao chưa "trung hòa" được vận đen.
Lý Hên ôm cái đầu sưng một cục, nước mắt lưng tròng nhìn Trần Lạc:
Lạc ơi... tao nghĩ là trước khi mày phá được lời nguyền, chắc tao thành "vật tế thần" cho mày thật mất. Hay là từ giờ, mỗi lần mày thắng bài, mày chia cho tao 10%, tao sẽ đứng ra nhận hộ mày một cái tát hoặc một cú ngã, được không?
Trần Lạc nhìn thằng bạn mình, rồi nhìn chiếc xe lăn bị hỏng bánh. Anh bắt đầu tính toán xác suất trong đầu. Nếu Lý Hên ở bên cạnh mình suốt giải đấu: Tỉ lệ sống sót của mình tăng lên 20%, tỉ lệ Lý Hên phải nhập viện tăng lên 95%.
Được thôi. – Lạc khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi đầy sự tinh quái. – Nhưng tao báo trước, ván bài này không chỉ có ngã đau đâu. Nó là sinh tử đấy.
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân của Tiểu Thư lại vang lên đều đặn. Cuộc chơi đã bắt đầu sớm hơn anh tưởng. Những cao thủ cấp Đồng, cấp Bạc chắc chắn đang tập hợp về cảng biển. Và anh – một cấp Thánh nhưng lại đang bó bột – chính là mục tiêu mà mọi kẻ khao khát quyền lực đều muốn xâu xé.
Lạc nhìn ra cửa sổ, nơi một đám mây đen hình cái sọ người đang lừ lừ kéo đến. Anh biết, ngày mai khi rời khỏi bệnh viện này, thế giới của anh sẽ chỉ còn lại những lá bài, những tính toán lạnh lùng và... một đống băng gạc mới.