MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVận Đen Của ThánhChương 4: CUỘC GỌI TỪ BÓNG TỐI: CON TIN MANG TÊN TRẦN LINH

Vận Đen Của Thánh

Chương 4: CUỘC GỌI TỪ BÓNG TỐI: CON TIN MANG TÊN TRẦN LINH

1,158 từ · ~6 phút đọc

Màn đêm buông xuống bệnh viện, mang theo cái không khí lạnh lẽo và mùi hóa chất nồng nặc. Sau sự cố chiếc xe lăn "thiết giáp" bị rụng bánh, Lý Hên đã ngủ gục trên ghế bành, miệng vẫn còn lẩm bẩm về những con số độc đắc. Chỉ còn Trần Lạc thức. Anh ngồi bất động trên giường, nhìn chằm chằm vào bóng tối ngoài cửa sổ.

Mỗi khi nhắm mắt lại, bộ não thiên tài của anh lại tự động tua lại những ván bài trong quá khứ. Với người khác, đó là những chiến tích lẫy lừng; với anh, đó là những cuốn sổ nợ ghi bằng máu và vết thương.

Bíp... Bíp...

Chiếc điện thoại cũ kỹ nằm trên bàn rung lên bần bật. Trần Lạc giật mình, vội vàng chộp lấy máy. Một dãy số lạ, không định danh. Tim anh đập nhanh đến mức tưởng như có thể làm rách cả lớp băng gạc trước ngực.

Alo? – Giọng anh khản đặc.

Chân đau không, anh trai?

Đó không phải là giọng của Tiểu Thư, cũng không phải giọng của gã đàn ông bí ẩn đêm qua. Đó là giọng của Trần Linh. Nhưng nó không còn vẻ hồn nhiên thường ngày, mà là một tông giọng run rẩy, cố gắng kìm nén tiếng nấc cụt.

Linh! Em sao rồi? Bọn chúng có làm gì em không? – Trần Lạc gần như hét lên, khiến Lý Hên giật mình tỉnh giấc, suýt nữa ngã nhào khỏi ghế.

Em... em vẫn ổn. – Tiếng Linh nhỏ dần. – Bọn họ đưa em đến một nơi rất đẹp, có cả hồ bơi và đồ ăn ngon. Nhưng... nhưng em sợ lắm. Anh ơi, họ bảo anh nợ họ một ván bài. Đừng đến đây, anh Lạc! Đừng vì em mà...

Chát!

Một tiếng động khô khốc vang lên qua điện thoại, dường như ai đó vừa tát vào mặt cô bé hoặc giật lấy ống nghe. Trần Lạc chết lặng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.

Đủ rồi. – Một giọng nam trầm thấp, đầy uy quyền thay thế. – Trần Lạc, nghe cho kỹ đây. Em gái mày rất ngoan, nhưng sự kiên nhẫn của tao thì có hạn. Sáng mai, 8 giờ, cảng số 9. Sẽ có một con tàu tên là "Linh Hồn Lang Thang" đợi mày.

Tại sao lại là tôi? – Trần Lạc gằn giọng qua kẽ răng. – Thế giới này có hàng nghìn thần bài, hàng vạn kẻ giỏi tiểu xảo. Tại sao lại nhắm vào một kẻ gãy chân như tôi?

Tiếng cười ở đầu dây bên kia vang lên, nghe như tiếng kim loại cọ xát vào nhau:

Vì mày là kẻ duy nhất có thể "cược cả mạng sống". Những kẻ khác chơi vì tiền, vì danh vọng. Còn mày, mày chơi để tồn tại. Lão đại Nhất Chiết muốn thấy cái lời nguyền của mày đối đầu với vận mệnh của lão. Đừng trễ hẹn, nếu không... lá bài tiếp theo tao lật sẽ là ngón tay của em gái mày.

Tút... Tút... Tút...

Cuộc gọi kết thúc. Căn phòng bệnh rơi vào sự im lặng đáng sợ. Lý Hên đã tỉnh ngủ hẳn, nó nhìn gương mặt biến dạng vì giận dữ và đau đớn của Trần Lạc mà không dám thở mạnh.

Lạc... mày định đi thật sao? – Lý Hên hỏi khẽ. – Cảng số 9... đó là khu vực bỏ hoang, toàn bọn giang hồ bảo kê. Mày gãy chân thế này, bước xuống tàu còn khó chứ đừng nói là đấu với bọn "Vàng" với "Thánh" trên đó.

Trần Lạc không trả lời. Anh thò tay xuống gầm gối, lấy ra một bộ bài Tú lơ khơ cũ kỹ mà anh luôn mang theo bên mình. Anh bắt đầu xáo bài bằng một tay – một kỹ năng điêu luyện đến mức lá bài bay lượn như có linh hồn.

Lý, mày có tin vào xác suất không? – Lạc đột ngột hỏi.

Hả? Tin chứ, ví dụ như xác suất tao trúng Vietlott là một phần mấy chục triệu ấy...

Không. – Lạc cắt ngang, đôi mắt anh rực lên một tia sáng kỳ dị trong bóng tối. – Xác suất để một người gãy chân, mất tiền, bị truy sát mà vẫn cứu được em gái là bao nhiêu? Hệ thống vừa cho tao con số: 0,0001%.

Anh lật một lá bài lên. Con Át Bích. Quân bài của cái chết.

Nhưng đó là xác suất của một người bình thường. Còn với "Thánh Đen"... – Trần Lạc nở một nụ cười lạnh lẽo, một nụ cười mà Lý Hên chưa từng thấy trong suốt mười năm làm bạn. – Tao sẽ dùng chính cái vận đen này để nghiền nát con tàu đó. Nếu thế giới này muốn tao phải xui xẻo để cân bằng vận may, vậy thì tao sẽ thắng tất cả mọi người trên đảo, thắng đến mức cái vận đen trả về đủ sức để gây ra một trận sóng thần nhấn chìm cả cái tổ chức Nhất Chiết đó!

Lý Hên nhìn bạn mình, rùng mình một cái:

Mày... mày điên rồi. Mày định tự sát cùng tụi nó à?

Không, tao định "All-in" với định mệnh. – Trần Lạc ném lá Át Bích vào bóng tối. – Lý, giúp tao chuẩn bị. Tao cần một cái nạng bọc thép, ba lọ thuốc giảm đau loại mạnh nhất, và... giúp tao mua một túi vỏ chuối.

Vỏ chuối để làm gì? – Lý Hên ngơ ngác.

Để lúc cần, tao sẽ tự trượt ngã. Đôi khi, chủ động gặp xui xẻo còn tốt hơn là ngồi đợi thiên thạch rơi trúng đầu.

Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh lại hé mở. Tiểu Thư bước vào, trên tay cầm một bộ quần áo mới – một bộ vest màu đỏ rượu vang sang trọng nhưng chất liệu lại là vải chống cắt, chống đạn nhẹ.

Cuộc gọi xong rồi chứ? – Cô bình thản hỏi, như thể đã biết trước mọi chuyện. – Xe đang đợi dưới sảnh. Nếu anh đã sẵn sàng cược mạng, thì đi thôi.

Trần Lạc nhìn Tiểu Thư, rồi nhìn cái chân bó bột của mình. Anh chống tay, dùng hết sức bình sinh để ngồi dậy, mồ hôi vã ra như tắm.

Đi. – Anh nói ngắn gọn.

Khi Trần Lạc được Lý Hên dìu lên chiếc xe đen bóng loáng đang đợi sẵn dưới cổng bệnh viện, một cơn gió lốc bất ngờ thổi qua, làm đổ sụp biển hiệu của bệnh viện ngay phía sau lưng họ.

Rầm!

Trần Lạc không thèm ngoảnh lại. Anh biết, ván bài này đã chia bài xong. Trên tay anh giờ đây không chỉ là những quân bài rác, mà là mạng sống của Linh và chính anh.

"Đợi anh, Linh. Anh sẽ mang cái xui xẻo của cả thế giới này đến đón em."

Chiếc xe lao vút vào màn đêm, hướng về phía cảng số 9, nơi định mệnh đang nhe răng cười chờ đợi kẻ thách thức nó.