Chiếc xe đen dừng lại trước một khu nhà kho xập xệ nằm khuất sau những container gỉ sét tại cảng số 9. Biển hiệu treo lủng lẳng, chỉ còn sót lại vài bóng đèn neon nhấp nháy chữ "Chuồng Heo". Đây không phải là một sòng bài sang trọng dành cho giới thượng lưu, mà là một "lò sát sinh" đúng nghĩa cho những kẻ muốn kiếm vé lên con tàu Linh Hồn Lang Thang.
Tiểu Thư lạnh lùng mở cửa xe. Lý Hên hì hục bê chiếc xe lăn thiết giáp (đã được dán băng dính đen chằng chịt quanh bánh xe bị rụng) xuống đường. Trần Lạc bước xuống, hay đúng hơn là được Lý Hên đỡ xuống. Cái chân bó bột của anh va vào cạnh cửa xe phát ra một tiếng "cộp" đau viếng người.
Vào đi. – Tiểu Thư nói, mắt nhìn thẳng vào đám người bặm trợn đang đứng canh cổng. – Muốn lên tàu, anh phải có ít nhất mười chiếc "Linh Hồn tệ". Ở đây, mỗi ván thắng sẽ được một đồng.
Trần Lạc nhìn vào bên trong. Không khí đặc quánh mùi mồ hôi, mùi rượu rẻ tiền và mùi của sự tuyệt vọng. Giữa những chiếc bàn gỗ thô kệch, những gã đàn ông cởi trần, xăm trổ đầy mình đang sát phạt nhau bằng những bộ bài Tú lơ khơ nát bươm.
Nhìn kìa, một thằng què! – Tiếng cười hô hố vang lên từ bàn trung tâm.
Một gã khổng lồ với vết sẹo dài trên mặt, được mệnh danh là "Hùng Sứt" – một cao thủ cấp Đồng đã nhẵn mặt ở khu này – đập bàn đứng dậy. Gã nhìn bộ đồ vest đỏ rượu vang của Trần Lạc với vẻ khinh bỉ:
Công tử bột đi nhầm chỗ rồi à? Hay là muốn dùng cái chân bó bột đó để giấu bài?
Trần Lạc không nói gì, anh ra hiệu cho Lý Hên đẩy mình đến chiếc bàn trống nhất. Trong đầu anh, những con số bắt đầu nhảy múa. Mức độ thù địch: 90%. Xác suất xảy ra ẩu đả: 70%. Tỉ lệ thắng ván đầu: 100%.
Anh khẽ thở dài. Lại phải thắng. Mà thắng ở cái nơi rách nát này, không biết ông trời sẽ đòi nợ anh bằng cái gì đây.
Tôi muốn đổi lấy mười đồng tệ. – Trần Lạc lấy từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ cũ, vật kỷ niệm duy nhất của cha anh.
Hùng Sứt tiến lại gần, giật phắt chiếc đồng hồ rồi cười lớn:
Đồ cổ à? Được, tao sẽ tiếp mày. Đánh bài cào, ba lá phân định thắng thua. Mày thắng, tao đưa mày một đồng. Mày thua... tao bẻ nốt cái chân còn lại của mày.
Cả sòng bài kéo đến xem. Lý Hên run cầm cập, tay bám chặt vào thành xe lăn của Lạc:
Lạc ơi, hay là thôi... tao thấy gã này có vẻ biết tung đồng xu lừa người đấy.
Chia bài đi. – Trần Lạc bình thản nói.
Đôi mắt anh bắt đầu rực lên một luồng sáng nhạt mà chỉ mình anh thấy. Luồng khí mờ ảo bao quanh bộ bài của Hùng Sứt hiện lên: Một con 2, một con 4 và một con 3. Tổng là 9 điểm. Một điểm số gần như tuyệt đối trong bài cào.
Trần Lạc nhìn xuống lá bài của mình. Một con Át, một con 7. Lá thứ ba vẫn chưa lật. Nếu lá thứ ba là con Át hoặc con 2, anh sẽ thua hoặc hòa. Nhưng hệ thống trong đầu anh đã hiển thị kết quả: Lá thứ ba là con K. Tổng điểm của anh: Ba Tây (Ảnh). Theo luật ở đây, Ba Tây ăn tất cả, kể cả 9 điểm.
"Lạy trời... đừng là Ba Tây." Lạc lẩm bẩm.
Hùng Sứt tự tin lật bài, đập mạnh xuống bàn:
Chín điểm! Quỳ xuống xin lỗi đại ca đi con trai!
Trần Lạc run rẩy lật lá bài thứ ba. Con K bích hiện ra lù lù. Ba lá hình người nằm chễm chệ trên bàn.
Ba Tây... – Tiếng xì xào vang lên.
Hùng Sứt mặt tái mét, gã không tin vào mắt mình. Gã đã dùng tiểu xảo để chia cho mình 9 điểm, làm sao thằng què này có thể bốc được Ba Tây?
Mày chơi bẩn! – Hùng Sứt gầm lên, lật đổ chiếc bàn gỗ.
Bíp! Thông báo: Ký chủ thắng ván đầu tiên. Hình phạt vận rủi bắt đầu thi triển.
Ngay khi Hùng Sứt định lao vào đấm Trần Lạc, một chuyện hy hữu đã xảy ra. Do Hùng Sứt dùng lực quá mạnh để lật bàn, một mảnh gỗ vụn bắn ra, trúng ngay vào cái quạt trần cũ kỹ phía trên. Cái quạt vốn đã rỉ sét, bị tác động mạnh liền đứt cáp, rơi thẳng xuống.
Cẩn thận! – Lý Hên hét lớn, định đẩy xe lăn của Lạc đi.
Nhưng vì cái bánh xe bị hỏng lúc sáng, chiếc xe lăn không di chuyển theo ý muốn mà lại xoay vòng tại chỗ. Nhờ cú xoay đó, Trần Lạc tránh được cái quạt trong gang tấc. Thế nhưng, cái quạt không rơi trúng đất mà rơi trúng... đầu gối của Hùng Sứt.
Á! – Tiếng xương gãy giòn giã vang lên còn to hơn cả tiếng quạt rơi.
Hùng Sứt ngã vật xuống, ôm cái chân gãy gào thét đau đớn. Cả sòng bài sững sờ. Trần Lạc thì tái mặt, vì anh nhận ra hình phạt không chỉ dừng lại ở đó.
Một con chuột cống từ trong góc nhà kho bị tiếng động làm giật mình, nó chạy loạn xạ và lao thẳng vào... ống quần của Trần Lạc.
Á đù! Chuột! – Trần Lạc không giữ được vẻ bình tĩnh nữa, anh nhảy dựng lên bằng một chân, chiếc xe lăn đổ nhào.
Trong lúc hỗn loạn, anh vô tình thúc cùi chỏ vào mặt một gã bảo vệ đang đứng gần đó, làm gã này ngã ngửa, kéo theo một dây bóng đèn neon. Toàn bộ sòng bài tối sầm lại, tiếng nổ lách tách của điện chập vang lên khắp nơi.
Chạy mau Lạc ơi! – Lý Hên chộp lấy cái nạng, vác Trần Lạc lên vai như vác một bao tải, chạy thục mạng ra phía cửa.
Tiểu Thư đứng ngoài cửa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng sòng bài "Chuồng Heo" tan tành chỉ trong vòng ba phút sau khi Trần Lạc thắng một ván bài duy nhất. Cô khẽ nhếch môi, ánh mắt hiện lên vẻ thú vị:
Một ván thắng, đánh đổi bằng một sòng bài sụp đổ và một con chuột trong quần. Anh đúng là món hàng hiếm, Trần Lạc.
Khi đã yên vị trong xe, Trần Lạc mồ hôi đầm đìa, lôi con chuột đã chết ngạt ra khỏi ống quần, ném qua cửa sổ. Anh thở dốc, nhìn Tiểu Thư với vẻ oán hận:
Tôi thắng được một đồng tệ chưa?
Tiểu Thư tung một đồng xu kim loại màu đen về phía anh:
Một đồng. Còn chín đồng nữa. Hy vọng anh còn đủ chân để đi hết chín ván còn lại.
Trần Lạc nhìn đồng xu trên tay, rồi nhìn cái chân bó bột đang sưng tấy lên vì va chạm. Anh hiểu rằng, ở cái giải đấu này, kẻ thù lớn nhất của anh không phải là những thần bài khác, mà là chính cái vận may quái đản đang chảy trong máu mình.
Lý... – Lạc thầm thì.
Gì mày?
Mua cho tao thêm mười cái bẫy chuột. Và một bộ giáp sắt. Tao thề là tao không đùa đâu.
Chiếc xe lại lăn bánh, để lại phía sau sòng bài "Chuồng Heo" đang bốc khói nghi ngút. Trận dằn mặt đầu tiên đã kết thúc theo cách không ai ngờ tới nhất: Thắng ván bài, nhưng biến cả sòng bài thành đống đổ nát.