MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVận Đen Của ThánhChương 10: TẤM VÉ MỜI ĐẾN "ĐẢO SINH TỬ"

Vận Đen Của Thánh

Chương 10: TẤM VÉ MỜI ĐẾN "ĐẢO SINH TỬ"

1,053 từ · ~6 phút đọc

Tiếng còi tàu hú vang một hồi dài, xé toạc màn sương mù dày đặc đang bao phủ mặt biển. Trước mắt Trần Lạc, một hòn đảo biệt lập hiện ra với những vách đá dựng đứng và một tòa kiến trúc hình kim tự tháp ngược phát sáng rực rỡ giữa đêm đen. Đó chính là "Đảo Sinh Tử" – thánh địa của những con bạc và cũng là mồ chôn của những kẻ lầm đường.

Trần Lạc đứng ở mạn tàu, gió biển thổi mạnh làm chiếc áo khoác của anh bay phần phật. Sau lưng anh, Lý Hên đang lóng ngóng tay xách nách mang đủ thứ "đồ bảo hộ" dự phòng: từ một chiếc phao cứu sinh đến ba cái dù che nắng loại to.

Lạc ơi, tao nghe nói trên đảo này, ngay cả không khí cũng phải mua bằng "Linh Hồn tệ" đấy. – Lý Hên run rẩy nói. – Mày có chắc là cái thẻ mời này có hiệu lực không?

Trần Lạc đưa mắt nhìn tấm thẻ bằng kim loại đen trên tay. Trên đó không ghi tên anh, mà chỉ khắc một ký hiệu duy nhất: Một chiếc cân bị gãy.

Đây không phải thẻ mời, Lý ạ. – Lạc trầm giọng. – Đây là bản án.

Đúng lúc đó, Tiểu Thư bước đến. Cô không còn mặc bộ đồ sát thủ gọn gàng mà đã thay một chiếc đầm dạ hội đen xẻ cao, trông kiêu kỳ và lộng lẫy đến ngạt thở. Cô chìa tay ra trước mặt Lạc:

Đưa thẻ đây cho tôi kiểm tra lần cuối.

Khi Lạc vừa định đưa thẻ, con tàu bỗng nhiên khựng lại một cái "kịch". Một cơn sóng dữ dội ập vào mạn tàu làm mọi thứ nghiêng ngả. Theo đúng kịch bản của "Lời Nguyền Cân Bằng", tấm thẻ kim loại trượt khỏi tay Lạc, bay một vòng trên không trung rồi rơi thẳng xuống khe hở của nắp hầm tàu.

Không! Tấm vé của tôi! – Lạc hốt hoảng vươn người chụp lấy nhưng quên mất mình đang ngồi xe lăn.

Chiếc xe lăn thiết giáp mất đà, lao vun vút về phía cầu thang dẫn xuống khoang máy.

Á á á! Cứu tao! – Lạc hét lên.

Trong cái rủi có cái may (hoặc ngược lại), chiếc xe lăn đâm sầm vào một gã cao lớn đang đứng chắn đường. Cú va chạm cực mạnh khiến gã đó ngã chổng vó, nhưng lại vô tình làm chiếc thẻ kim loại đang kẹt ở khe nắp hầm văng ngược trở lại, rơi đúng vào túi ngực áo của Trần Lạc.

Bíp! Thông báo: Ký chủ vừa thực hiện một cú "Va chạm xác suất" thành công. Hình phạt: Mất đi chiếc giày bên phải.

Trần Lạc chưa kịp định thần thì nhận ra chiếc giày da xịn của mình đã không cánh mà bay, rơi tõm xuống biển sâu. Anh nhìn cái chân quấn băng gạc trắng toát giờ đây lộ ra giữa gió biển, chỉ biết câm nín.

Một cái giày đổi lấy tấm vé vào cổng. – Tiểu Thư điềm nhiên bước tới, nhặt chiếc mũ bảo hiểm của anh lên. – Anh vẫn còn hời đấy, Trần Lạc.

Cả nhóm bước xuống cầu tàu. Đón tiếp họ là hai hàng lính gác mặc đồng phục đen, mặt đeo mặt nạ trắng không có ngũ quan. Một gã có giọng nói máy móc bước lên:

Chào mừng đến với Đảo Sinh Tử. Mời các vị xuất trình thẻ mời.

Khi Trần Lạc đưa tấm thẻ "Chiếc cân gãy" ra, gã lính gác khựng lại. Đám con bạc xung quanh đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Những ánh mắt kinh ngạc, sợ hãi và cả tham lam đổ dồn về phía người thanh niên què quặt đang đội mũ bảo hiểm.

Thẻ đen của Nhất Chiết... – Ai đó thì thầm. – Hắn là kẻ được đích thân Lão Đại chỉ định?

Nhìn kìa, hắn đi cùng "Góa Phụ Đen" (biệt danh của Tiểu Thư). Thằng nhóc đó là ai mà có lai lịch khủng khiếp vậy?

Trần Lạc cảm thấy lạnh sống lưng. Anh không thích sự chú ý, nhất là khi sự chú ý đó mang lại tỉ lệ bị ám sát lên đến 95%.

Đi thôi. – Tiểu Thư thì thầm vào tai anh. – Kể từ lúc này, anh không còn đường lui nữa. Hoặc là thắng để lấy lại em gái và phá giải lời nguyền, hoặc là trở thành một phần của hòn đảo này.

Đi sâu vào bên trong tòa tháp, Trần Lạc nhìn thấy những bảng điện tử khổng lồ chạy tên các thí sinh. Ở vị trí cao nhất, tên anh hiện lên với dòng chữ màu đỏ rực: TRẦN LẠC - BIẾN SỐ X. Tỉ lệ đặt cược cho cái chết: 1 ăn 1.01.

Nghĩa là gần như tất cả mọi người trên đảo này đều tin rằng anh sẽ chết ngay từ vòng đầu tiên.

1 ăn 1.01 à? – Lý Hên bỗng nhiên sáng mắt ra, nó thì thầm vào tai Lạc. – Này, hay là tao đặt cược cho mày chết nhé? Nếu mày sống thì tao mất ít tiền, nhưng nếu mày... lỡ có chuyện gì, thì tao giàu to, có tiền lo hậu sự cho mày xịn nhất thành phố luôn!

Trần Lạc liếc nhìn thằng bạn thân bằng ánh mắt muốn giết người:

Mày mà dám đặt cược tao chết, tao thề sẽ thắng ván bài cuối cùng để lời nguyền làm nhà mày cháy đầu tiên!

Lý Hên lập tức im bạt, mặt tái mét.

Họ dừng lại trước một cánh cửa pha lê lớn. Tiểu Thư quay sang nhìn Lạc, ánh mắt cô phức tạp hơn bao giờ hết:

Bên trong là sảnh chính. Lão Đại Nhất Chiết đang ở đó. Và cả đối thủ đầu tiên của anh ở cấp độ chuyên nghiệp: "Gã Mù" nghe tiếng gió. Nhớ kỹ, trên hòn đảo này, vận đen của anh không chỉ là gánh nặng. Nó là vũ khí duy nhất của anh.

Trần Lạc hít một hơi thật sâu, hạ kính mũ bảo hiểm xuống. Anh đẩy xe lăn tiến vào sảnh chính. Ánh đèn neon rực rỡ chiếu vào lớp kính đen của chiếc mũ bảo hiểm, phản chiếu một gương mặt đầy quyết tâm.

Giai đoạn khởi đầu đã kết thúc. Từ chương sau, ván bài thực sự mới bắt đầu.